"Lại nổi mẩn à?" Ôn Thần mới đi ra khỏi phòng để quần áo, còn chưa kịp cài cúc áo sơ mi, chiếc áo đó mở rộng ra để lộ một tảng cơ bụng lớn rắn chắc, chỗ mà anh đứng vừa lúc có thể nhìn thấy được vết mẩn phía sau lưng cô.
"Có phải lại quên bật máy hút ẩm rồi không?" Anh bước đến trước tủ đầu giường, mở ngăn kéo lấy thuốc bôi trị mẩn ngứa ra, mở nắp bóp ra một ít, đi đến sau lưng bôi lên giúp cô.
Kết hôn đã sắp được hai năm, tuy rằng hai người cũng có cùng chung chăn gối mấy lần, nhưng sâu trong nội tâm Cố Dĩ An vẫn rất bài xích loại tiếp xúc cơ thể này: "Để em tự làm."
Giọng điệu đã không còn mềm mại như lúc đối mặt với mẹ chồng Lưu Vân, mà là kiêu ngạo cứng nhắc, ghét bỏ một cách trần trụi.
Ôn Thần bất đắc dĩ cười cười, đưa thuốc mỡ cho cô: "Nếu không tự giải quyết được thì cứ gọi anh."
Thấy anh quay về phòng chứa quần áo rồi đóng cửa lại, Cố Dĩ An mới thẳng lưng, bóp thuốc mỡ ra tay rồi bôi thuốc lên những chỗ thấy ngứa.
Lúc Ôn Thần quay lại thì cô đã mặc sườn xám vào rồi, đang ngồi trước bàn trang điểm dặm lại lớp make up: "Em không nghỉ ngơi một chút à?"
"Em và anh vẫn nên quay lại tiền sảnh đi." Cô nhanh chóng tô xong son môi, xuống lầu cùng anh.
"Chờ đã." Ôn Thần đổi chiếc dù đang bung sang tay trái, bảo cô ngẩng đầu lên, ngón cái nhẹ nhàng cọ khóe môi cô một chút. "Son lem rồi."
Ngón tay anh có mùi thuốc lá rất nồng, khiến cho hàng mi nhỏ nhắn của Cố Dĩ An nhăn lại.
Ôn Thần đặt ngón tay trước mũi ngửi ngửi, hỏi: "Không thích mùi này à?"
"Chúng ta đến tiền sảnh trước đi, mẹ và mọi người đều đang chờ anh đấy."
Sốt ruột muốn đổi chủ đề như thế này, rõ ràng là không thích rồi.
Mưa lại to hơn nữa.
Khách khứa lục tục đến đông đủ, tiền sảnh ở tầng một và tầng hai đều ngồi đầy người, Cố Dĩ An và Ôn Thần đi đến trước mặt người nhà họ Ôn show ân ái một phen.
Trai tài gái sắc, nhà gái lại là gia đình toàn cán bộ cấp cao, lời mà những người họ hàng thân thích của nhà họ Ôn nói ra toàn là lời khen ngợi và hâm mộ.
Đứa con dâu Cố Dĩ An này cũng là điều khiến Ôn Sơn tự hào nhất, tạm không nhắc đến xuất thân tốt, những năm gần đây còn quán xuyến cái nhà này gọn gàng ngăn nắp, cũng khiến cho đứa con trai Ôn Thần này hồi tâm chuyển ý.
Dù sao thì sau khi kết hôn, thì cũng không còn scandal Ôn Thần ra vào hộp đêm bị paparazzi chụp được tuồn ra bên ngoài nữa.
Một lát sau, Ôn Thần lên tầng hai tiếp khách, Cố Dĩ An được mẹ chồng Lưu Vân mang đi nhận mặt họ hàng, dù lúc kết hôn đều đã mời rượu cả rồi, nhưng họ hàng nhà họ Ôn rất đông, ngoại trừ mấy người cực kỳ thân thiết ra, thì Cố Dĩ An không nhớ được những người họ hàng xa, sau khi giới thiệu một vòng thì cũng đến giờ mở tiệc.
Ôn Thần không bảo Cố Dĩ An đi theo mời rượu, mà còn dặn dò cô đừng chạm vào rượu: "Sau khi tiệc mừng thọ kết thúc thì anh còn phải bàn chút chuyện với anh Tư, mẹ biết em nổi mẩn rồi, em không cần dọn dẹp gì đâu, về nghỉ ngơi là được."
Cố Dĩ An đồng ý không đi, nhưng giữa đường vẫn bị bố chồng Ôn Sơn gọi đến giới thiệu với mấy ông bạn già.