Tiếp ➡
 Có phải chị và anh trai em chỉ kết hôn trên danh nghĩa thôi phải không?" (Phần đầu)
Tương Thành vào mùa xuân mưa nhiều, kéo theo trời tháng năm vẫn luôn là mưa dầm kéo dài, nên hiếm khi thấy được trời nắng.
Trùng hợp hôm nay là sinh nhật sáu mươi tuổi của Ôn Sơn - bố chồng cô, thì trời cũng đổ mưa nhỏ. Thân là con dâu trưởng, Cố Dĩ An mặc một chiếc sườn xám màu xanh nhạt, tay che một chiếc dù giấy đứng ở cửa tiền sảnh, trên khuôn mặt là ý cười dịu dàng tiếp đón mỗi một ví khách khứa đến thăm.
Mẹ chồng cô - Lưu Vân - thấy con dâu mình đi giày cao gót mà cứ đứng mãi như thế, nhân lúc không có khách đến thì nhịn không được mà bắt đầu quở trách: "Cái tên nhóc con Ôn Thần này thật là không khiến người ta bớt lo được mà, biết rõ hôm nay là sinh nhật của ba con mà còn không chịu nhắc đến việc về trước một ngày, tối hôm qua lúc gọi điện thoại với mẹ còn nói là nhất định sẽ có mặt trước tám giờ sáng nay, bây giờ đã sắp mười giờ đến nơi rồi, mà cả cái bóng của nó mẹ còn chưa thấy đâu."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Tối hôm qua anh ấy uống mấy chén với khách hàng bên phía Canada kia đến tận hơn mười hai giờ, chắc là sáng nay khách hàng tỉnh rượu lại bắt đầu giở quẻ đấy ạ." Cố Dĩ An cười khẽ, lướt mắt nhìn thấy dì nhỏ Lưu Sương đang đi về phía hai người. "Dì nhỏ đến rồi mẹ, mẹ đi tiếp dì ấy trước đi, ở đây có con trông chừng là được rồi."
Lưu Vân thở dài, trong mắt toàn là bất đắc dĩ: "Con là vợ mà chỉ biết đứng về phía nó thôi, được rồi, chờ qua sinh nhật ba con, thì chúng ta mới nhắc đến chuyện này sau."
Thấy bà đi rồi, ý cười bên miệng Cố Dĩ An mới từ từ tan đi, dù sao thì hôm nay cô quả thật cũng không cảm thấy khỏe cho lắm.
Đã sinh sống ở phương Bắc hơn hai mươi năm, tuy rằng gả đến Tương Thành được hơn một năm rồi, nhưng cô vẫn không thể nào quen được với độ ẩm ở nơi này.
Nhất là căn nhà cũ này của nhà họ Ôn, bên ngoài còn có một gốc cây ngô đồng cổ thụ che kín hết cả ba tầng ở nhà sau, lúc mở cửa sổ cho thoáng thì luôn có cảm giác toàn là hơi ẩm tràn vào, từ lúc rời giường sáng nay, lưng cô vẫn cứ luôn ngứa ngáy.
Bố chồng tổ chức tiệc mừng thọ ở nhà cũ, Ôn Thần lại không về, cô chỉ có thể chịu ngứa chịu đau mà đứng ở đây.
Người nhận ra cô không ổn là cô em chồng Ôn Ngôn: "Chị dâu, chị sao thế?"
"Sau lưng tôi hơi đau, Ngôn Ngôn, cô trông giúp tôi một lát nhé." Dù giấy đưa vào tay cô ấy, lúc khom người thì giữa mày Cố Dĩ An nhíu chặt, thật sự là quá ngứa.
..
Lúc vừa vào phòng ngủ, Cố Dĩ An lập tức cởi bỏ cúc cổ của sườn xám, đi đến trước chiếc gương to, nghiêng người, xoay đầu nhìn vào trong gương, từ sau cổ đến lưng đều là những nốt mẩn đỏ chằng chịt, quả thật là đã nổi mẩn ngứa rồi.
Lúc cô thu hồi tấm mắt thì đột nhiên nhận thấy có nơi nào đó sai sai, nhìn xuống thì thấy giày cao gót đang đạp lên trên một chiếc áo khoác âu phục màu đen.
Ôn Thần đã về rồi ư?

Tiếp ➡