Nàng đón lấy, tùy tiện lật xem vài trang.
Bên trong là danh sách các tiểu thư trong độ tuổi phù hợp mà đại phu nhân chọn cho hắn, chuyện này làm sao đến lượt nàng quyết định?
“Ngươi cưới vợ, đương nhiên phải do ngươi tự chọn người hợp ý.” Nàng đặt quyển sổ lên bàn thư án.
Vũng nước đục này, nàng không thể chen chân vào được.
Thế nhưng Tạ Hàn Chiếu lại bật cười lạnh một tiếng “Khi nàng đồng ý với tổ mẫu, chẳng phải rất nhanh nhảu đấy sao?”
Chúc Diệu Thanh thản nhiên đối mặt, ánh mắt sáng trong nhìn hắn “Tổ mẫu đã mở lời, ta cũng không thể không đáp ứng, hơn nữa mẫu thân chắc gì đã thật sự để ta nhúng tay vào.”
Không rõ câu trả lời này có thuyết phục được hắn hay không.
Hắn không tiếp tục truy vấn, nhưng vẫn dai dẳng tìm cớ “Hôm nay nhị thẩm nói đến người nào vậy?”
Hắn hơi nghiêng người, nâng cằm nàng lên, ánh mắt sâu hun hút dán chặt vào nàng “Chẳng lẽ ngoài ta ra, còn có nam nhân nào khác đến viện của nàng? Nếu cần, ta có thể gánh tội cho bản thân mình, nhưng tuyệt không vì nam nhân khác mà gánh chịụ”
Với ánh mắt như thế, ở trong phủ, chỉ cần nàng nói chuyện với nam nhân thêm một câu cũng phải dè dặt cẩn thận.
Nàng đâu dám để nam nhân khác quang minh chính đại lui tới viện của mình.
Mà trong lòng hắn há lại không rõ điều đó?
Giọng nàng mềm lại, chủ động ôm lấy eo hắn “Mọi hành động của ta mỗi ngày, người của ngươi chẳng phải đều theo sát sao? Sao còn phải mỉa mai ta như thế.”
“Huống hồ, ngươi sắp có thiếp rồi đấy, ngươi cũng nên giải thích với ta chứ?”
Phần sau nàng cố ý làm ra vẻ hờn dỗi, mang theo chút oán trách mơ hồ.
Âm cuối còn cố tình kéo dài, giống như mấy phu nhân nũng nịu làm nũng với trượng phu vậy.
Con ngươi sâu thẳm của Tạ Hàn Chiếu ánh lên tia sáng lạnh lẽo.
Hắn vẫn giữ vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không thực sự tức giận.
Trái lại, hắn còn rất hưởng thụ những cảm xúc nhỏ nhặt của nàng như vậy.
Hắn thích nhìn nàng vì những chuyện lặt vặt này mà ghen tuông.
“Ngươi có thời gian ngồi đây chất vấn ta, chi bằng đi xử lý nhị thẩm đi, bà ta canh chừng ta còn chặt hơn ngươi, ngươi đi lại cũng bất tiện.” Chúc Diệu Thanh cố tình lườm hắn một cái, đầu ngón tay từng cái từng cái chọc vào ngực hắn.
Mỗi lần chọc, nàng nói một chữ “Còn có vị thiếp thất chưa vào cửa của ngươi nữa.”
Vừa dứt lời, ngoài cửa liền truyền đến tiếng của Nhược Phong “Tiểu hầu gia, nô tài đã làm theo lời ngài đốt viện của nhị lão gia rồi, không ai bị thương.”
Hơi thở của Chúc Diệu Thanh chợt nghẹn lại.
Khi đi qua đường đá xanh trong rừng trúc, nàng chỉ ngửi thấy mùi khói nhè nhẹ, không ngờ Tạ Hàn Chiếu lại ra tay thiêu trụi luôn viện của nhị phòng.
Cánh tay nàng đang vòng qua eo hắn cũng không khỏi cứng đờ.
Ngón tay Tạ Hàn Chiếu lướt qua gò má nàng, giọng điệu không hề mang theo chút ấm áp nào “Vừa lòng chưa? Mấy ngày tới chắc nhị thẩm không rảnh để gây chuyện với nàng đâụ”
Chúc Diệu Thanh hoàn hồn, tay vòng qua eo hắn càng siết chặt hơn vài phần.
Nàng không dám nói là hài lòng, cũng không dám nói là không hài lòng.
Tạ Hàn Chiếu xưa nay là người điên như vậy.
Nghĩ gì thì làm nấy.
Nàng áp má lên ngực hắn, thì thầm “Ừm, còn biểu muội nhỏ của ngươi thì sao?”