Lục Nhã thấy hắn quay đầu, còn tưởng là đang nhìn mình, ánh mắt lập tức sáng rực, đầy kỳ vọng nhìn về phía hắn.
Nhưng rồi lại phát hiện ánh mắt hắn vẫn dừng trên người Chúc Diệu Thanh.
Nàng ta thất vọng, cụp mắt xuống.
Đại phu nhân đã quen với kiểu tính khí không biết giữ thể diện của Tạ Xuân Hiểu, lúc này nghiêm giọng quát “Ta xem ra là Lâm di nương không dạy ngươi phép tắc rồi Từ mai Xuân Hiểu đến viện ta, học quy củ cho đàng hoàng.”
Tạ Xuân Hiểu không hiểu mình sai ở đâụ Ca ca chết rồi, ai biết Chúc Diệu Thanh có còn giữ mình trong sạch hay không?
Nhưng nàng ta cũng không dám cãi lời đại phu nhân, chỉ đành cắn môi, miễn cưỡng đáp “Vâng.”
Chúc Diệu Thanh như cảm nhận được ánh mắt Tạ Hàn Chiếu đang dừng trên mình, nàng nghiêng đầu liếc hắn một cái, sau đó ngoan ngoãn cúi đầu, dịu giọng đáp với đại phu nhân “Mẫu thân dạy phải, sau này Diệu Thanh sẽ ghi nhớ.”
Nhưng đại phu nhân chưa muốn bỏ qua dễ dàng như thế, quay đầu dặn “Về viện chép Nữ Tắc năm lần, sáng mai mang đến viện ta.”
Chúc Diệu Thanh “…Vâng.”
Lúc này Tạ Hàn Chiếu mới đưa mắt nhìn nàng, không thèm liếc lấy nửa con mắt sang phía Lục Nhã, giọng lạnh nhạt “Ta còn có công vụ, xin cáo lui trước.”
Chúc Diệu Thanh thầm mắng hắn giả dối trong lòng.
Nhưng ngoài mặt vẫn không tỏ vẻ gì, khách sáo đáp “Tiểu thúc đi thong thả.”
Câu biểu ca đi thong thả của Lục Nhã còn chưa kịp thốt ra, Tạ Hàn Chiếu đã không ngoảnh đầu lại, sải bước rời đi.
Đại phu nhân còn đang giận, đến chuyện chính cũng quên béng mất.
Định gọi Tạ Hàn Chiếu lại, nhưng hắn đã đi được mấy trượng.
Bà ta kéo tay Lục Nhã, dắt nàng ta đến gần “Tính khí Hàn Chiếu có hơi lãnh đạm, mấy ngày này ngươi chịu khó đến viện hắn đi lại nhiều một chút.”
Lục Nhã mặt đỏ bừng “Vâng, Nhã nhi hiểụ”
Chúc Diệu Thanh thấy hai người họ định nói chuyện riêng, liền dẫn theo nha hoàn quay về viện Xuân Phong trước.
Nhưng nàng vừa bước chân vào viện, liền có một bóng người từ trên mái nhà nhẹ nhàng nhảy xuống.
Viện của Chúc Diệu Thanh vốn yên tĩnh, lúc gió thoảng qua, không ai chú ý đến tiếng động.
Người đó cúi đầu, đứng ngoài cửa thấp giọng nói “Thiếu phu nhân, tiểu hầu gia mời người đến viện Ngâm Thụ"
Người này bị điên rồi sao?
Vừa mới chia tay đó thôi?
Nhưng hiện tại nàng không dám đắc tội với hắn, chỉ đành đứng dậy, đi theo sau Nhược Phong hướng về viện Ngâm Thụ
Viện của Tạ Hàn Chiếu và viện của nàng cách nhau không xa, giữa hai bên là một con đường nhỏ xuyên qua rừng trúc, ngày thường hiếm ai lui tới.
Thế nhưng mỗi lần đi ngang qua đây, Chúc Diệu Thanh đều phải nín thở, len lén nhìn quanh, chỉ sợ bị người khác bắt gặp.
Đợi đến lúc tới viện Ngâm Thu, Tạ Hàn Chiếu đã thay bộ triều phục đỏ, lúc này chỉ mặc một chiếc trường bào màu lam, tay cầm một quyển sách, vừa lật vừa xem.
Chúc Diệu Thanh vừa bước qua bậc cửa, cánh cửa liền bị người phía sau đóng chặt lại.
“Không phải vừa gặp xong sao? Ta còn phải về chép Nữ Tắc nữa.” Vừa bước vào cửa, nàng đã than thở.
Tạ Hàn Chiếu ngước mắt liếc nhìn nàng, khẽ ngoắc tay “Lại đây.”
Nàng bước đi nặng nề, từ từ tiến tới.
Nàng đang trong kỳ nguyệt sự, hắn hẳn sẽ không dày vò nàng.
Tạ Hàn Chiếu đưa quyển sổ trong tay đến trước mặt Chúc Diệu Thanh “Giúp ta chọn đi.”