⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Chỉ Hề hoảng sợ quay đầu, lại đụng vào một đôi mắt mắt đen láy đầy thâm thúy như một bầu trời đêm đen tối.
Một tiếng trống vang lên, Tô Chỉ Hề cảm giác tim của mình đập lỡ một nhịp!
Người đàn ông đã tỉnh lại, anh đứng ở bên giường chậm rãi mặc áo ngủ, quay mắt về phía Tô Chỉ Hề, trên khuôn mặt tuấn mỹ hiện lên vẻ lười biếng.
Thật xin lỗi! Không phải tôi cố ý!
Tô Chỉ Hề kinh hoảng không biết nên làm như thế nào cho phải, chỉ có thể hốt hoảng nói lời xin lỗi, sau đó cũng không quay đầu lại, chạy ra khỏi phòng.
Ngoài cửa, một chú lớn tuổi đang định tiến đến, ông nhìn tóc tai bù xù của Tô Chỉ Hề, trên mặt tràn đầy vẻ kinh hãi!
Cô... Lý Bá nhìn thấy trong phòng của thiếu gia nhà mình đột nhiên có một cô gái lại lao ra, theo bản năng muốn ngăn cô lại, nhưng cô gái này chạy đi rất nhanh, mới đó mà bóng dáng của cô đã biến mất ở cuối hành lang.
Sắc mặt Lý Bá rất khó coi, nhanh chóng đi vào trong phòng, ông cứ tưởng rằng thiếu gia đang thiếp đi, kết quả là phát hiện anh dù bận vẫn ung dung mặc quần áo, không có chút biểu hiện không thoải mái nào.
Thiếu gia, cậu không sao chứ? Ông lo lắng hỏi.
Không có việc gì. Khóe môi Hách Kính Nghiêu nhếch lên.
Nhưng vừa rồi rõ ràng thấy có một cô gái... Lý Bá không giải thích được, nói.
Xem ra, tôi miễn dịch với cô ấy. Hách Kính Nghiêu ưu cài khuy tay áo kim cương lại, vẻ sắc rất sung sướng, Điều tra màn hình giám sát, tôi muốn biết tối ngày hôm qua tại sao cô ấy lại xuất hiện ở trong phòng của tôi, và còn tất cả tư liệu của cô ấy!
Miễn dịch? Nói như vậy, thiếu gia có thể tiếp xúc với cô gái kia? Lý Bá vui mừng muốn khóc, trên mặt đầy vẻ kích động, Thật tốt quá, tôi lập tức đi ngay!
Lý Bá nói xong cũng không thể chờ đợi được nữa vội rời đi, gần đây ông rỗi rãi, bước đi thậm chí còn hơi lảo đảo.
Hách Kính Nghiêu đi đến bên giường xốc chăn lên. Trên giường đơn, một vòng tròn màu đỏ sậm nhẹ nhàng khiến cho đôi mắt đang mỉm của anh co lại, tiếp theo, anh nhẹ nhàng nhếch khóe môi.
Thân thể còn lưu lại cảm giác sảng khoái khác thường, đây là cảm giác khác lạ từ trước đến nay anh chưa từng được cảm nhận qua.
Phụ nữ à...
Mùi vị này, hình như so với trong tưởng tượng của anh còn tuyệt vời hơn rất nhiều.
Lúc Tô Chỉ Hề rời khỏi khách sạn, trong đầu vẫn hỗn loạn như cũ.
Chuyện xảy ra tối hôm qua, rốt cục là như thế nào?
Đúng rồi, ngày hôm qua khi cô từ trường học về đến nhà, người giúp việc đã bưng một ly sữa đến phòng ngủ của cô, sau khi cô uống xong ly sữa, trí nhớ trở nên mơ hồ.
Cô nhớ rõ, lúc đó trong nhà ngoại trừ người giúp việc cũng chỉ có em gái Tô Liên Hề!
⬅ Trước Tiếp ➡