Đêm, qua khung cửa sổ, ánh trăng sáng mê ly chiếu vào trong phòng, tăng thêm không khí ái muội cho căn phòng.
Ánh sáng trong phòng mờ ảo, quần áo tán loạn trên đất. Trên chiếc giường lớn, hai cơ thể trẻ tuổi đang quấn quýt với nhau.
Đau. . . . . .
Tô Chỉ Hề cúi đầu rên lên thành tiếng, trong mơ màng, cô cảm thấy có ai đang đè lên người mình, khiến cô không thở nổi. Nhưng mí mắt lại nặng trĩu, cô dùng cách nào cũng không mở mắt ra được.
Là bị bóng đè sao?
Nhưng mà bóng đè sao lại nóng như vậy được, lại còn đau...Cơ thể như đang bị ai xé rách ra...
Bên tai truyền đến tiếng thở dốc nặng nề, Tô Chỉ Hề cảm giác mình đang biến thành một cái nhỏ thuyền, chìm nổi trên mặt biển theo từng con sóng. Tuy mơ màng nhưng ở bên trong có một thừ gì đó vừa mềm mại vừa lạnh lẽo phủ lên trên môi của cô, theo bản năng cô khẽ mở cánh môi, mặc cho đối phương tiến quân thần tốc...
Cảm giác đau đớn qua đi rất nhanh, thay vào đó là cảm giác sung sướng lạ thường.
Chẳng lẽ cô gặp mộng xuân sao? Tô Chỉ Hề mê man nghĩ, tiếp theo, tự nhiên sâu trong đáy lòng hiện lên một cái tên.
Thật buồn cười. Kể cả là mộng xuân, cô vẫn nhớ đến Ninh Dịch Thần, người đàn ông mãi mãi không thuộc về cô...
...
Hôm sau.
Men theo tia sáng của ánh mặt trời buổi sớm, lông mi Tô Chỉ Hề động vài cái, tiếp đó trở mình, rồi mới mở hai mắt ra.
Tiếp theo, cô ngây ngẩn cả người!
Lọt vào trong tầm mắt vừa mới hé ra của cô là một khuôn mặt cực kì đẹp trai, hoàn mỹ như được điêu khắc. Lông mày rậm anh tuấn, hai mắt người đàn ông nhắm chặt, lông mi rậm dài trên mí mắt, có vẻ là người trầm lặng.
Đây là một người đàn ông hoàn toàn xa lạ!
Nhưng mà, vì sao người đàn ông này lại nằm trên giường của cô? Tô Chỉ Hề hoảng sợ mở to hai mắt!
Không không, trong lúc này đây hoàn toàn không phải là phòng của cô! Cô giãy dụa định ngồi dậy, nhưng toàn thân đau nhức lại làm cô hít vào một ngụm khí lạnh.
Nhất là nơi bí ẩn kia bị xé rách đau đớn, khiến cho cô như rơi vào hầm băng!
Khoảng thời gian ngắn ngủn của buổi tối hôm qua trở về trong đầu, tuy mơ hồ nhưng cũng đủ khiến cho Tô Chỉ Hề hiểu được rốt cục đã xảy ra chuyện gì!
Cô đã xảy ra quan hệ với một người đàn ông xa lạ!
Sự thật này làm cho đầu óc Tô Chỉ Hề trống rỗng, cô run rẩy xuống giường, nhặt lên quần áo của mình lên rồi đi thẳng, ngón tay vẫn run rẩy. Bởi vì khẩn trương, ngay cả giày cũng không kịp đi, chỉ đơn giản cầm giày lên, chạy chân trần ra bên ngoài.
Lúc này, sau lưng đột nhiên truyền đến một tiếng nói trần thấp: Ngủ với tôi xong rồi bỏ chạy?