Lời nói mang theo phần sợ hãi cùng may mắn khiến Mộc Sinh đau xót trong lòng. Đối với người đàn ông cùng sống hơn mười mấy năm này, nàng đã sớm khắc sâu hình bóng hắn trong xương tủy, khắc cốt ghi tâm.
“Cái người đàn ông xa lạ vừa rồi, có phải là anh bảo gọi cho em hay không?”
Vừa rồi nàng nhận được một cuộc điện thoại mới vội vã chạy xuống dưới. Trong điện thoại, người đàn ông đó chỉ có nói mỗi một câu: Mộc Liên Mậu bị thương. Chỉ một câu này đủ khiến Mộc Sinh trong lòng rối loạn. Cho đến lúc này nhìn thấy người nàng mới nhớ ra, nàng không phải là Mộc Sinh trước kia, vì sao lại cho người gọi điện thoại cho nàng vì Mộc Liên Mậu?
Cứ cho rằng trước kia Mộc Liên Mậu có bị thương, trước mặt người khác hắn vẫn có cái vẻ Mộc thiếu cao cao tại thượng, nhưng trước mặt Mộc Sinh, hắn sẽ luôn nói: “Mộc Sinh, anh rất đau!”
“Anh chỉ muốn xác nhận một chút, kết quả khiến anh thật vui. Nếu em không phải Mộc Sinh thì em làm sao lại quan tâm đến một người xa lạ?” Mộc Liên Mậu đầu óc vô cùng khôn khéo, dù đối mặt với loại sự tình không thể tưởng tượng nổi này, hắn cũng tiếp thu một cách nhanh chóng.
anh cho rằng em không chết (4)
“Anh đã tìm thông tin về người mà em sở hữu thân thể này. Người này trước kia vô cùng bình thường, không có một chút ảnh hưởng gì. Từ sau khi tỉnh lại ở bệnh viện thì tính tình thay đổi đột ngột, mà ngày đó, cũng vừa đúng thời điểm em bị tai nạn xe cộ. Quan trọng nhất là, Mộc Sinh, tác phong hành sự của em một chút cũng không thay đổi, không thể che giấu thân phận của mình mình.”
Mộc Sinh nhướng mày, cười như không cười liếc mắt nhìn cái người đang cọ cọ bên cổ mình. “Em nếu biết cách che giấu chính mình, anh có lẽ chẳng tìm được em!”
Mộc Liên Mậu nghe xong thân thể ngừng lại rồi chớp chớp mắt, sau đó đột nhiên ngẩng lên cắn một cái lên vành tai Mộc Sinh. Mộc Sinh bị đau, lại bị gọng kính của cọ đau thì ghét bỏ đẩy đẩy hắn ra.
“Em đừng nhúc nhích.”
“Không”
Mộc Liên Mậu đưa tay ấn vào cái nút trên thành ghế, phần tựa lưng của ghế Mộc Sinh ngồi từ từ ngả ra, cả người Mộc Sinh cũng ngả xuống theo, Mộc Liên Mậu thuận thế đè lên người nàng. Hai mắt Mộc Sinh nhíu lại, một tay níu đai an toàn trên lưng ghế dùng lực, một tay nắm vai Mộc Liên Mộc, cả người nhẹ nhàng ngồi dậy, đổi lại thành nàng ngồi trên eo Mộc Liên Mậu.
Nàng nhéo cằm Mộc Liên Mậu, một tay vuốt vuốt trên mặt hắn, cười khẽ: “Anh thật không ngoan a!”
Mộc Liên Mậu nằm trên ghế, đôi mắt kính che đi phần con ngươi đen dài chỉ còn lại vài phần mê ly nhưng vẫn nhớ rõ mình muốn gì: “Anh mấy ngày này nghỉ ngơi không tốt. Anh chỉ muốn ngủ một giấc, muốn ôm em ngủ!”
Mộc Sinh nhìn hắn, lấy mắt kính của Mộc Liên Mậu xuống, quả nhiên quầng mắt của hắn hơi thâm, con ngươi cũng vài phần mệt mỏi, không cần nghĩ cũng biết tin tức nàng chết vì tai nạn xe mấy ngày nay khiến Mộc Liên Mậu cảm thấy thế nào. Cuộc sống của hắn mấy ngày gần đây thế nào? Có rất nhiều điều nàng muốn hỏi hắn, nhưng rốt cuộc đau lòng hắn nên thở dài, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt hắn, vứt mắt kính của hắn qua một bên rồi nằm xuống trên người hắn, nhẹ nhàng nói: “Ngủ đi, em nằm cùng anh!”
Coi như cùng hắn ngủ trưa.
Mộc Liên Mậu liền ôm chặt lấy thân thể Mộc Sinh. Thân thể mới này của nàng hơi lùn, đôi chân dài của hắn cơ hồ bao trùm phần eo dưới của nàng, phần thân trên cũng bị Mộc Liên Mậu ôm lấy, chỉ chừa cho nàng một không gian để thở, hai người giống như thân liền thân.
Ở trong xe bật điều hòa, nhưng nàng bị hơi ấm bao phủ nên có chút nóng, có chút khó chịu, nhưng nghe tiếng hít thở đều đều của Mộc Liên Mậu thì biết hắn ngủ rồi. Có nàng bên cạnh, Mộc Liên Mậu luôn ngủ thật trầm ổn, ngủ thật nhanh.
Nhưng mà Mộc Sinh lại quên mất một việc.
Mười phút sau, Mộc Sinh cũng đã mơ màng ngủ mất thì chuông điện thoại của nàng vang lên.
Bình thường, tiếng chuông điện thoại này của Mộc Sinh cũng không quá chói tai, nhưng hiện giờ chói gắt khiến nàng bực bội, ngay cả người đang ngủ say là Mộc Liên Mậu cũng giật mình tỉnh giấc. Mộc Sinh phát hỏa, nhưng mà khi nàng từ trong lòng Mộc Liên Mậu rút được điện thoại ra, nhìn thấy tên người gọi thì giật mình.
“Alo…”
Trên di động là Mặc Dao gọi tới, nàng có phần chột dạ.
“Cậu đi đâu vậy? Mình hỏi người trong tiệm thì mọi người nói cậu vội vàng chạy đi. Cậu còn không về ăn cơm sao? Mình tới đưa cơm cho cậu.”
Mặc Dao không tính là nóng nảy, chỉ là hơi bực một chút, nhưng là bực bội quan tâm nàng rốt cuộc đi đâu.
“Mình… mình hiện ở bên ngoài. Mình lập tức trở lại tiệm bây giờ.”
Mộc Sinh vừa mới xong xong thì liền có cảm giác hông bị siết chặt hơn khiến nàng không thở được.
Ngẩng đầu nhìn lên, Mộc Liên Mậu đã mở mắt, ánh mắt âm trầm hung ác ngày thường do mới tỉnh ngủ nên pha chút ướt át cùng nồng ấm khiến người chết chìm. Trong lòng Mộc Sinh nảy lên chút đau lòng.
Tiết tháo đâu? Chó ăn rồi! (1)
“Mộc Sinh!”
Di động bên kia vang lên tiếng gọi của Mặc Dao lôi Mộc Sinh trở lại hiện thực. Mộc Sinh hiển nhiên ý thức được bây giờ không phải là lúc đau lòng Mộc Liên Mậu.
“Mình trở về ngay đây. Mình ra ngoài mua chút đồ. Chờ mình vài phút!”
Nói rồi Mộc Sinh vội vàng ngắt điện thoại.
Nàng từ trên người Mộc Liên Mậu ngồi dậy, Mộc Liên Mậu thì dùng sức ôm chặt nàng không cho ngồi lên.
Mộc Sinh vuốt ve mặt hắn: “Em phải đi, em bây giờ còn có việc.”
“Có chuyện gì còn quan trọng hơn anh?”
Ánh mắt hung ác nham hiểm đáng sợ của Mộc Liên Mậu bắn xuống cùng lời nói. Từ nhỏ tính tình hắn đã như thế, trải qua nhiều chuyện trong cuộc sống liền dưỡng thành tính cách như vậy, dù là trước mặt Mộc Sinh vẫn cứ lạnh mặt như cũ dù ánh mắt đều ẩn chứa sự ấm áp. Thế nhưng tính hắn như vậy, đối với Mộc Sinh mà nói, vẫn thực cổ quái.
“Em hiện giờ không còn thân phận như trước kia, em phải thành thành thật thật dựa vào cuộc sống của thân phận này. Em hiện giờ làm người quản lý tại tiêm net, tay làm hàm nhai.”
Vì để Mộc Liên Mậu thả mình đi, Mộc Sinh phải giải thích với hắn. Nói đến đây thì cố ý dừng lại, sau đó bồi thêm một câu: “Em hiện tại rất nghèo!”
Mộc Liên Mậu chăm chú nhìn nàng, không nói gì, tay cũng không nhẹ đi nửa phần. Mộc Sinh hô hấp mạnh thêm, đang nghĩ xem có nên nhờ Mộc Liên Mậu giúp đỡ mình thì Mộc Liên Mậu mở miệng nói trước: “Anh nuôi em!”
“Anh nuôi cái rắm á!”
Mộc Sinh không chút để ý đến ngôn từ thô bạo đồng thời nhéo vào bên hông Mộc Liên Mậu khiến hắn giật nảy mình rụt người lại. Nhân cơ hội này, Mộc Sinh liền đẩy hắn ra ngồi dậy, dùng tay ngăn lại hai cánh tay đang định kéo nàng nằm xuống lần nữa. Nàng mở khóa cửa xe, không còn có bàn tay của Mộc Liên Mậu ngăn trở, nàng mở cửa dễ dàng.
Mộc Liên Mậu nhìn động tác của Mộc Sinh, ánh mắt thoáng lên tia ảo não. Mộc Sinh thò một chân ra ngoài thì quay người ấn Mộc Liên Mậu nằm lại trên ghế: “Anh ngủ thêm một lát đi, nghỉ ngơi chút. Em thực sự có việc cần làm, chờ lát nữa tan tầm em tìm anh có được không?”
Nàng biết tính tình của Mộc Liên Mậu, đặc biệt sau khi chuyện này xảy ra, cho nên nàng nói tan tầm tìm hắn. Nàng cảm thấy cũng không cần Mộc Liên Mậu giúp đỡ, cuộc sống của nàng hiện giờ cũng không cần nhiều tiền, nàng vẫn có thể thử nghiệm cảm giác tay làm hàm nhai là như thế nào.
Mộc Sinh đóng cửa xe lại, để bên ngoài không nhìn thấy tình cảnh bên trong, đi ra khỏi bãi xe. Lúc trước, Mộc Liên Mậu cũng không có lái xe vào sâu trong bãi xe, mà bãi xe này cũng gần với quán net nên chỉ đi có bốn năm phút là về đến quán. Nhưng nghĩ đến Mặc Dao đang đứng trước cửa chờ, Mộc Sinh rảo bước nhanh hơn.
Chiếc xe phía sau, cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, khuôn mặt âm tình bất định của Mộc Liên Mậu hiện ra. Hắn nhìn chằm chằm vào hướng Mộc Sinh rời đi, cho đến khi không nhìn thấy bóng dáng Mộc Sinh nữa mới mở cửa xe đi xuống, theo hướng Mộc Sinh đi tới.
Nếu như trước đây, Mộc Sinh nói gì hắn sẽ nghe theo, bởi hắn là một người nghe lời, để Mộc Sinh một mình tới Hoa Quốc, kết quả bị người ta ám sát.
Nghĩ vậy, ánh mắt của Mộc Liên Mậu tràn đầy lệ khí lạnh lẽo, tựa như ác ma trong địa ngục, ẩn nhẫn ngủ đông, chỉ là chờ thời cơ khiến xương tan cốt lạnh.
Kẻ chủ mưu phía sau hắn sẽ điều tra ra, hắn sẽ khiến cho đối phương không còn cơ hội sống sót – hoàn toàn tuyệt vọng!
Tiết tháo đâu? Chó ăn rồi! (2)
Mộc Sinh tới tầng hai niệm net, liếc mắt một cái nàng nhìn thấy Mặc Dao đang đứng chờ bên quầy bar, trong tay mang theo một cái bình giữ nhiệt, rũ mi cười cười. Bên cạnh Mặc Dao là Triệu Tuấn Kiệt đang đứng cười nói với nàng.
Mộc Sinh thực sự không hình dung được Triệu Tuật Kiệt đang nghĩ gì. Hai ngày nay, nàng thực sự là lần đầu tiên nhìn thấy Triệu Tuấn Kiệt có chút biểu hiện điên đảo như nàng nhìn thấy.