⬅ Trước Tiếp ➡
anh cho rằng em không chết (1)
Phó đạo diễn này là một người mập mạp thành thật đôn hậu, nhưng mà cái loại thành thật đôn hậu này cũng là phân chia thời gian.
Hiện tại Mặc Dao phát một cái weibo như vậy cũng giống như ném cây diêm cháy vào đống củi khô, chỉ một đám cháy nhỏ thì lửa cũng lan ra cả cánh đồng. Huống chi, tình huống này của bọn họ cũng khác gì đồng cỏ khô gặp diêm cháy.
Mọi người đối với cái tin phát Weibo này của Mặc Dao cũng không có đặc biệt để ý. Cái loại tin nóng này mọi người đều hiểu. Mấu chốt là fans của Chu U U cùng với fans đầu gỗ thiếu kiên nhẫn, hai bên đấu khẩu với nhau đến lúc fans đầu gỗ yêu cầu “Chu U U cút khỏi giới giải trí” trong nháy mắt lên hot search khiến fans của Chu U U đen mặt, những fans chế giễu Chu U U bị đám fans của Chu U U công kích nhân thân, cũng có không ít fans chỉ trích fans đầu gỗ quá coi thường người khác… Weibo lúc này thật sự là một màn mắng chửi hỗn loạn.
Mà ai khiến cho cái đề tài này bùng lên không còn quan trọng nữa, dù sao thì đoàn làm phim “Cuộc đời Diệp Khai” cũng đã thành công trong việc tạo xu hướng, thích Kiều Mộc Nhiên cũng nhiều lên mà không thích Kiều Mộc Nhiên như vậy cũng nhiều lên. Hoa Quốc nhiều người như vậy, chung quy thích chỉ là số ít, trên weibo không ít người vì fans của mấy minh tinh này mắng chửi lẫn nhau khiến weibo sóng gió cuồn cuộn, thì bắt đầu chống lại cả bộ phim.
Phó đạo diễn cảm thấy sự việc đến giờ không ổn thì gọi điện thoại chỉ trích Mộc Sinh, bởi hắn cho rằng Mộc Sinh cố ý bảo bạn cùng phòng của mình đăng weibo với mục đích khiến mình nổi danh. Những người mới bắt đầu như Mộc Sinh thường không có nhân khí, nhưng hợp đồng đã ký thì thường hối hận.
“Bùng nổ thì bùng nổ. Ông hoảng hốt như vậy vì cái gì?
Bởi có chút không vui nên thanh âm của Mộc Sinh có chút lạnh lùng, Mặc Dao ngồi một bên nghe nhận ra có chút không đúng nên dí sát tai vào điện thoại cùng nghe thì bị Mộc Sinh nhẹ nhàng đẩy ra. Mặc Dao mếu máo giận dỗi lùi ra xa Mộc Sinh hai mét.
Khuôn mặt Mộc Sinh vỗn lạnh lùng như vậy nhìn thấy bộ dạng của Mặc Dao thì hai mắt lập tức có tia vui vẻ, cảm thấy buồn cười.
Mà bên kia điện thoại phó đạo diễn bị một câu lạnh băng của Mộc Sinh đáp trả khiến toàn thân run lên, mới đầu hùng hùng hổ hổ nói thì chợt xìu hẳn đi. Đúng là hắn cũng không biết hắn hoảng vì cái gì.
“Tôi chỉ là muốn hỏi… Cô xem Weibo bây giờ bung bét, đối với bộ phim của chúng ta cũng bắt đầu có những thông tin phản đối…”
Phó đạo diễn yếu ớt biện bạch. Mộc Sinh ngồi trên sô pha, thanh âm một lần nữa lạnh lùng để lộ thái độ vô trách nhiệm trốn tránh: “Có thông tin phản đối là chuyện bình thường, không ai có thể được tất cả mọi người đều yêu thích. Chuyện này không liên quan tới cô ấy, nên hẳn là việc này các ông phải tự xử lý đi. Nếu không có việc gì khác nữa thì tôi cúp. Nếu có chuyện gì liên quan tới đoàn làm phim thì lại liên hệ với tôi. Tạm biệt!”
Nói xong, Mộc Sinh ngắt điện thoại.
“Không phải vì cái tin mình đăng weibo chứ?”
Mặc Dao chột dạ, trừ cái này ra Mặc Dao không liên hệ được gì với câu nói “Chuyện này không liên quan tới cô ấy” của Mộc Sinh.
“Đều không có liên quan gì, đi ngủ đi.” Mộc Sinh đứng lên nhìn nàng cười nhu hòa. Mặc Dao gật gật đầu như mà trong lòng vẫn trầm xuống.
………..
Một đêm an ổn, sáng hôm sau Mộc Sinh vẫn đúng giờ dậy đi làm, trên lầu hai của quán vẫn vô cùng an tĩnh. Người của đoàn làm phim vẫn chưa làm việc, mấy người phục vụ ở quán cũng chưa đến. Mộc Sinh vào ngồi vào vị trí của mình xem phim.
anh cho rằng em không chết (2)
Mãi gần tới trưa, Mộc Sinh nhận được điện thoại của Mộc Trường Anh. Nàng rời đi mấy ngày nay, Mộc Trường Anh cũng đã gọi điện thoại cho nàng mấy lần, lần nào cũng nói nhớ nàng, lo cho cuộc sống ở bên ngoài không được tốt, hỏi chuyện ở trường học, nhưng lại chủ yếu là nói về Mộc Nam Tịch.
Mộc Sinh đi rồi, Mộc Nam Tịch có chút thay đổi, cũng không phải giống Mộc Sinh tính cách thay đổi mà là không náo loạn cũng không hay ra ngoài chơi nữa. Bởi vì Mộc Sinh vừa đi, sợ Mộc Trường Anh cô đơn nên mỗi ngày từ trường về đều thành thành thật thật ở nhà khiến Mộc Trường Anh vui mừng khôn xiết.
Nghe được giọng nói không che giấu được sự vui sướng, Mộc Sinh cũng không có cảm giác gì không thoải mái, thậm chí không có biểu cảm gì khác lạ. Chỉ là mỗi khi Mộc Trường Anh nói xong một câu gì đó thì nhàn nhạt “ừ” một tiếng, bộ dạng khiến Bạch Di Nhã đang nhìn chằm chằm vào nàng càng thêm thất thần.
“Này, cô rốt cuộc nhìn cái gì vậy?”
Liêu Hạ chạm vào cánh tay Bạch Di Nhã hỏi, Bạch Di Nhã quay đầu nhìn nàng ta một cái rồi rầu rĩ trả lời: “Không có”.
Liệu Hạ là nhân vật nữ số 3 của bộ phim này, chỉ sau Mộc Sinh, cũng là hôm qua mới tiến tổ phim. Điều quan trọng là nàng vốn là được người khác đề cử đưa vào, đối với đoàn làm phim, những diễn viên này mọi người trong đoàn luôn hiểu rõ, chỉ là không nói ra.
Cũng bởi nữ số 3 cũng không cần kỹ thuật diễn gì, nhà đầu tư cũng nói muốn đề cử một người nên Lý Châu không do dự, huống chi Liêu Hạ cũng là người đã tham gia giới giải trí đã lâu, kỹ thuật diễn cũng không kém, nên không cần đột phá thì có thể dùng.
Liêu Hạ trong bộ phim này đóng vai bạn gái của em trai Bạch Di Nhã, diễn có tâm kế, bởi vì nam chính mới tiếp cận em trai An Tiểu Hạ, cho nên nhân vật này cũng không được hoan nghênh nhiều lắm, đặc biệt lại còn có một Kiều Mặc Nhiên hoàn toàn trái ngược ở đó, thế nên nhân vật này dù có bị hắc cũng không phải là sai. Từ việc đó mà nói, bộ phim truyền hình này vẫn có chút máu chó, chỉ là đó là điều đương nhiên.
Mục tiêu của Liêu Hạ vốn dĩ là Kiều Mộc Nhiên, nhưng nói cho cùng nàng ta không có kỹ thuật diễn ra Kiều Mộc Nhiên, bề ngoài cũng không có nét kiều diễm tương đồng, nên không cần nói cũng biết là trượt. Cho nên hôm qua nàng nghe nói đã tuyển được diễn viên cho vai Kiều Mộc Nhiên, trong lòng nàng ta có chút không phục. Khi vào quán net, nhìn thấy Mộc Sinh bình đạm không có gì lạ ngồi đó thì càng thêm thất vọng. Nhưng mà nàng không rõ, vì sao Bạch Di Nhã vốn được coi là người cẩn trọng nghiêm túc trong công việc sáng ra đã thất thần, thậm chí còn nhìn chằm chằm Mộc Sinh.
Hay là Bạch Di Nhã cũng muốn diễn vai Kiều Mộc Nhiên?
Trong lòng Liêu Hạ có chút nghị kỵ nên cố ý cười cười tìm hiểu.
“Chị Bạch, chị là đang nhìn Mộc Sinh sao? Không phải cô ấy hôm qua cùng chị đối diễn sao? Chị cảm thấy cô ấy diễn thế nào?”
Liêu Hạ cũng nghe nói hôm qua Bạch Di Nhã đối diễn cùng Mộc Sinh. Nàng ta cũng đã hỏi nhân viên công tác, nhân viên công tác lại không nắm rõ được nguyên do cho nên trong lòng nàng càng thêm nghi hoặc cùng tò mò. Chính vì thế, nàng mới hỏi thẳng, ai ngờ, Bạch Di Nhã cười cười cũng như trả lời lấy lệ: “Tôi cũng không hình dung ra cái cảm giác gì, cô chờ đến lúc diễn xem thì biết, nhưng là khoảng một tháng sau.”
Nói rồi, Bạch Di Nhã liền đi ra chỗ Mộc Sinh nói chuyện. Liêu Hạ đứng nhìn, khuôn mặt xinh đẹp vặn vẹo một chút, dậm chân một cái rồi đi quấn lấy Lý Châu.
Bạch Di Nhã còn chưa đến gần thì thấy điện thoại của Mộc Sinh đổ chuông, Bạch Di Nhã cười thầm, rõ ràng là may như vậy, ai ngờ Mộc Sinh nghe điện thoại vài giây thì sắc mặt thanh lãnh vốn không thay đổi chợt nổi lên sự kinh hoàng. Bạch Di Nhã bất ngờ, chưa kịp phản ứng thì đã thấy Mộc Sinh đứng phắt dậy, chạy xuống lầu.
Bạch Di Nhã đang do dự, nàng không rõ rốt cuộc mình muốn làm cái gì, rồi định chạy theo xem thì bị đạo diễn phía sau gọi lại, nàng đành phải đáp lời quay trở về.
anh cho rằng em không chết (3)
Lúc Mộc Sinh xuống dưới lầu, trên mặt đã phủ một tầng sương lạnh.
Nàng nắm chặt điện thoại, lòng bàn tay đầu mồ hôi, giữa mày có một loại cảm giác mất hồn.
Nàng lập tức đi xuống dưới đường, trên đường lớn có vài chiếc xe đi lại. Mộc Sinh vẫy xe, vốn định gọi một chiếc taxi thì một chiếc xe hơi màu bạc trực tiếp dừng lại, cửa sổ xe mang theo dấu hiệu nổi bật từ từ hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt xinh đẹp không bị lu mờ theo năm tháng.
“Lên xe!”
Thanh âm thanh đạm dễ nghe ra lệnh khiến người ta say mê, cũng tựa tựa như Mộc Sinh. Mộc Sinh lạnh mặt, trừng mắt lên với người ở trong xe: “Điện thoại là do anh cho người gọi tới?”
Người đàn ông ngồi ở ghế lái, mang mắt kính, mắt kính trong suốt che đi vài phần sắc bén trong ánh mắt của người đàn ông, chỉ để lộ vài phần thờ ơ anh tuấn, áo sơ mi màu trắng làm tôn lên vẻ văn nhã tuấn tú, ôn tồn lễ độ của một công tử, chỉ là trong lúc lơ đãng vẫn có thể cảm nhận được khí lạnh toát ra từ trên người hắn.
“Tôi không gọi, làm thế nào có thể chứng minh được cô chính là nàng?”
Lời nói khiến người nghe ngơ ngẩn, thanh âm của Mộc Liên Mậu vẫn còn vài phần nghi hoặc cùng ủy khuất: “Hôm trước anh chưa hoàn toàn nhận ra em, em vì sao không tới tìm anh?”
Mộc Sinh cứng họng.
Tìm? Nàng tìm như thế nào? Lấy thân phận gì để đi tìm?
Ai sẽ nhận ra nàng? Ai sẽ biết chính là nàng? Một người bình thường, chắc chắn sẽ không tin.
Nhưng mà hắn lại chỉ dựa vào một mặt kia liền kết luận đó là nàng?
Nghĩ vậy, Mộc Sinh liền nhìn thẳng vào mắt hắn, có chút phức tạp.
Thấy Mộc Sinh không nói lời nào, Mộc Liên Mậu chủ động xuống xe kéo nàng vào, dắt tay nàng rồi như bản năng nhéo nhéo vào lòng bàn tay nàng, động tác mang theo bản năng lấy lòng nàng khiến Mộc Sinh run lên, ánh mắt nhu hòa đi vào phần. Mộc Liên Mậu nhẹ nhàng dắt nàng lại, nàng thuận thế ngồi vào xe.
Mộc Liên Mậu nắm chặt tay Mộc Sinh, lái xe chạy đến một bãi đỗ xe gần đó, xe vừa dừng ở giữa một đám xe gia đình, Mộc Liên Mậu tựa như gấp không chờ nổi ôm chặt lấy Mộc Sinh, vùi đầu vào cổ nàng, trong vài phần thân mật mang theo hương vị làm nũng.
Cảm xúc có chút không giống như cảm giác vẫn là như cũ. Mộc Liên Mậu thành kính hôn lên cổ Mộc Sinh…
“Thật tốt, em còn sống, em vẫn còn ở đây!”
⬅ Trước Tiếp ➡