⬅ Trước Tiếp ➡
 
Tần Chí Quý lại càng cảm thấy bữa cơm này là bữa ngon nhất từ trước tới nay ông từng ăn. Một bữa cơm ăn không dừng lại được, ông không khỏi khen Tần Tang: "Đồ ăn làm không tệ.”
 
Phải biết rằng Tần Chí Quý rất ít khi khen người, không phải thời khắc quan trong thì ông đều giữ im lặng không lên tiếng. Tần Tang nghe ông khen, nhịn không được khẽ mỉm cười. Người đàn ông thầm lặng này xứng đáng được yêu thương, cha cô tuy rằng trầm mặc nhưng trong lòng luôn nhớ về gia đình này.
 
Cô nhớ lại kiếp trước lúc bệnh tình cha nguy kịch, hình dáng gầy trơ xương nằm trên tấm ga giường trắng, hai mắt trũng sâu nhìn cô: "Tang, người cha không yên lòng nhất trong đời này, chính là con..."
 
Tần Tang nghe được những lời này, lập tức khóc, lúc này đây, cô tuyệt đối sẽ không để cho bi kịch như vậy tái diễn. Về sau, không chỉ là một bữa cơm, cô muốn cha mẹ mỗi một bữa cơm đều được ăn ngon như vậy! Thậm chí so với lần này còn phong phú hơn!
Khai trương.
Sau khi tắm xong, Tần Tang đã mở cửa phòng của mẹ và nhìn thấy mẹ mình đang nằm trên giường, liền lên tiếng hỏi: "Mẹ ơi, mẹ vẫn chưa ngủ à?"
Cô muốn nói với bố mẹ về kế hoạch của mình, nếu không họ sẽ cảm thấy như bản thân đang ồn ào.
"A Tang, bước nhanh vào."
Dương Vân hơi nhướng người lên, thấy là con gái Tần Tang của bản thân mình, lập tức nở một nụ cười trên môi, vỗ nhẹ vào vị trí bên cạnh mình: "Muốn ngủ cùng với mẹ không?"
"Vậy bố con ngủ ở đâu."
Tần Tang nói, rồi leo lên giường của mẹ cô.
"Để ông ấy ngủ ở dưới đất."
Dương Vân trả lời một cách sảng khoái.
"Phụt."
Tần Tang bị chọc cười: “Con chỉ là sợ rằng mẹ mệt nên đến đây ngủ cùng mẹ.”
Lúc cha bị ốm, cô cũng đã quan tâm chăm sóc cho ba, cũng đi học cả mát-xa. Lúc này thật sự có đất để dùng võ rồi.
"Aiya, con gái lớn rồi. Con có lòng là được rồi.”  Dương Vân đau lòng sờ lên tóc cô.
Phòng của cha mẹ không lớn. Trong phòng chỉ có một chiếc giường và một tủ đựng đồ. Bên cạnh còn làm thêm một cái kệ nhỏ từ tấm gỗ để đặt đồ, những thứ khác đều không có. Ánh mắt của Tần Tang trở nên trầm lặng, những bộ quần áo đã giặt hết lần này đến lần khác, vá hết chỗ này đến chỗ kia. Ở trên bức tường kia không có bộ quần áo nào được đẹp đẽ.
Trên người cô toàn là đồ nhặt lại của cô, không vừa người cũng không hợp với cô. Những bộ quần áo không cần đều vẫn còn mới như vậy, đừng nói là trên người cô nhỏ bây giờ có lẽ đang đi làm ở xưởng, còn cộng thêm việc thuê nhà, mỗi tháng có thể kiếm được bao nhiêu. Tiền mua quần áo còn không phải là tiền của bố mẹ hay sao. Cha mẹ vất vả khổ sở mới tích góp được chút tiền, đều để tiếp tế cho mấy đứa báo cha báo mẹ này.
Dưới sự kiên trì của Tần Tang, Dương Vân vẫn nằm xuống để con gái mát xa cho mình. Trong lòng cô nhìn thấy còn đỡ hơn chút, cha mẹ làm việc cả ngày, trên người chẳng có chút thịt nào, sắc mặt cũng vàng vọt. Vừa nhìn là đã biết không được ăn uống tốt.
 “Đúng đúng rồi. Ở chỗ này, ở bên dưới một chút…”
Con gái dùng sức vừa phải bóp lên phần lưng. Dương Vân ngay lập tức cảm thấy rằng cô con gái này không uổng công thương yêu của mình, bà ấy nhắm hai mắt lại để hưởng thụ cảm giác thoải mái dễ chịu.
Ngay khi Tần Chí Quý vừa bước vào cửa thì nhìn thấy cảnh này. Trong lòng cảm thấy có chút hương vị - con gái đã lớn rồi. Nhưng chỉ biết lấy lòng mẹ, nhưng ông không phải là một người biết thể hiện cảm xúc, chỉ đành gãi đầu, im lặng ngồi xuống đầu giường. Ông mãi cũng không thể lên tiếng bảo con gái xoa bóp giúp cho mình được. 
"Đúng rồi, vừa nãy con bảo bán bánh là sao vậy?”
Dương Vân hỏi, chỉ mải ăn, suýt chút nữa quên mất chuyện này. 
Tần Tang cụp mắt xuống. Cô đang muốn nói chuyện này: “Mẹ, con muốn tự mình kinh doanh nhỏ. Mẹ cũng thấy đấy, hôm nay là ngày tốt để khai trương ạ.” 
Tần Chí Quý cũng nhìn về hướng con gái, lông mày của ông hơi cau lại: "Vậy hôn sự phải làm thế nào?"
Vừa mới đồng ý gặp mặt xong, sẽ không lại hối hận chứ. 
“Chỉ là gặp mặt nhau trước, không thành thân nhanh như vậy đâu cha.”
Hơn nữa, cô còn phải đi học. Tần Tang biết rằng ba mình quan tâm nhất là hiếu thuận. Từ trước đến nay, cha cô luôn nghe theo mệnh lệnh của ông nôi. Nhưng thật sự phải kết hôn thì sao mà nhanh như vậy được.
"Đứa trẻ ngốc này, không chịu học hành…”
Dương Vân thở dài, việc kiếm tiền làm gì dễ dàng như vậy.
"Mẹ nói rồi, Thông Ca cũng phải học tiểu học, lo làm sao nổi học phí của hai người.”
Tần Chí Quý đột nhiên cảm thấy cái gia đình này do ông làm chủ thật sự là rất bất lực. Cho dù con cái của em hai phải đi học, thì bọn họ còn lo được tiền học phí của hai đứa trẻ. Chỉ là bà nội của đứa trẻ nói cái gì mà “học vấn của cháu gái không thể cao hơn cháu trai”, mới có thể kiếm được cái cớ này, nhưng như vậy không phải là đang thiên vị gia đình em hai sao?
Ông thở dài: "Nếu con gặp bất kỳ khó khăn nào ở bên ngoài, thì nhớ phải nói ra, không được miễn cưỡng bản thân mình.”
“Vâng ạ. Cha mẹ không cần phải lo lắng. Con đã lớn như thế này rồi, tự biết phải làm như thế nào ạ.”
Thông Ca chính là con của Lưu Diễm. Tần Tang nghĩ mọi người đang định tiết kiệm tiền học phí của mình để cho Tần Tư Thông. Hiện tại học phí mới có bao nhiêu cơ chứ. Chỉ là bởi vì bà nội của cô trọng nam khinh nữ thì thôi đi. Cô dựa vào bản thân mình cũng có thể tạo ra khoảng trời riêng cho mình.
Bà ta phải kiện tội!
Ngày hôm sau, phải đến nhà cũ thăm ông nội, vì vậy Tần Tang đã chuẩn bị làm chút bánh đậu xanh. Cô nhớ rằng ông nội thích pha trà. Thời tiết này mà có ít bánh đậu xanh để nhâm nhi cùng với trà làm giảm sự oi bức của trời hè thì nhất định rất tuyệt. 
Các nguyên liệu đã được mua ngày từ ngày hôm qua. Đậu xanh ngâm qua nước sôi. Tần Tang bắt đầu với bột mì, làm bánh đậu xanh cần phải có vỏ bánh được quét lớp dầu bóng và bơ. May mà trong nhà cô có mỡ lợn, rất nhanh là có thể quét được một lớp bơ, còn lớp dầu bóng bên ngoài phải đợi nửa tiếng. Vào lúc này đậu xanh đã được đun sôi, nở ra. Muốn đậu xanh nhanh tách vỏ, nở ra thì bí quyết chính là lúc đang đun phải cho nước lạnh sau đó lại đun lên 1 lần.
Tần Tang đã cho nước lạnh vào chỗ đậu đã luộc xong. Sau khi nở ra, liền đặt lên bếp để đun, đợi bột mì nở ra rồi thì đậu xanh cũng đun xong. Đậu xanh đã mềm nhuyễn, cộng thêm lượng đường trắng phù hợp, nhân lúc còn nóng khuấy nhuyễn. Nhân đậu xanh đã làm xong, Tần Tang để lớp dầu bóng và bơ chia làm mười sáu phần.
Các bước làm phần vỏ bánh tương đối phức tạp. Trước tiên, phải làm lăn lớp vỏ quét dầu và bơ, bọc trong lớp vải ướt khoảng mười năm phút. Sau đó làm phẳng lớp bánh, rồi bọc trong lớp vỏ bánh.  
Sau khi tất cả gói xong, đậy lớp vải ướt trong 15 phút, sau đó làm phẳng bột bánh và cuộn nó thành dạng lưỡi bò. Cuộn từ lớp đầu, lại tiếp tục lăn bột, gấp bánh, tiếp tục làm phẳng, lăn thành hình, giữ nguyên dạng trong vòng mười năm phút. Như vậy bột bánh tạo ra mới được mềm và ngon, có thể giống như tầng tầng lớp lớp bao bên ngoài bánh.
Sau khi lăn bột, có thể bắt đầu gói nhân đậu xanh. Vào lúc này, đậu xanh đã được làm mát. Tần Tang bắt đầu tạo thành từng lớp chia thành 16 phần, cho vào bên trong vỏ bánh, miết vỏ bánh lại, dùng tay để ấn. Sau đó đặt vào trong một chiếc đĩa sạch sẽ.
Thật không may là hiện tại trong nhà bọn họ không có lò nướng, chỉ có thể dùng chảo để làm bánh. Sau khi chảo nóng lên, để tránh việc bánh bị dính vào đáy chảo, Tần Tang lấy mấy lát gừng cho vào trước, tiếp theo cho bánh đậu xanh vào nướng. Lúc nướng bánh tương đối phức tạp. Mặc dù không cần phải lật bánh thường xuyên, nhưng dưới đáy chảo nhiệt độ không được cân bằng, vì vậy Tần Tang chỉ có thể di chuyển chiếc chảo liên tục.
Gần mười lăm phút sau, lật bánh qua lật bánh lại trong vòng mười phút, là bánh có thể ra lò rồi. Tần Tang xoa bóp cánh tay mỏi nhức. Thề rằng sau khi kiếm được tiền nhất định phải mua một cái lò nướng bánh. Đứng bên cạnh lò nướng lâu như vậy thật sự có chút nóng.
Thành phẩm lần này lần tương đối ít, chỉ cần ăn một hai miếng là có thể ăn hết một chiếc bánh. Cô đặt bánh vào trong chiếc hộp nhỏ nhắn dễ thương, hương thơm mê người. Tần Tang nhẹ nhàng cắn thử một cái, hương thơm vị ngọt vừa miệng, mùi của đậu xanh vẫn còn lưu luyến ở trong kẽ răng. Nếu để bánh nguội rồi ăn nhất định sẽ càng ngon hơn. Cô dọn dẹp đồ đạc, đặt trên quầy bếp, chuẩn bị đi tắm.
Lúc Tần Tang làm bánh đậu xanh, Lưu Diễm cũng vừa đã thức dậy. Bà ta vừa ra khỏi cửa đã ngửi thấy mùi thơm. Trong lòng thầm nghĩ con tiểu tiện nhân này lại lén lút làm cái gì ngon để ăn đây. Hôm qua lúc ăn cơm tối, bà ta lại ngửi thấy mùi thơm của thịt kho ở cách vách, khiến cho bà ta cảm thấy thèm ăn, trong lòng nghĩ nhà bọn họ có nhiều đồ ăn như vậy từ lúc nào.
Vì vậy, Lưu Diễm trốn trong góc và lặng lẽ chú ý đến hành động của Tần Tang cho đến tận khi cô vào phòng. Lưu Diễm nhanh chóng chạy vào bếp, bà ta lập tức bị thu hút bởi hương thơm nhàn nhạt. Mùi này thật sự rất thơm ngon, lúc này Lưu Diễn cũng không tiếp tục hoài nghi tài nghệ nấu ăn của Tần Tang, không ngờ được rằng con nhóc này lại thật sự biết nấu ăn.
⬅ Trước Tiếp ➡