⬅ Trước Tiếp ➡
 
Có thể nói thời điểm này rất ít người sử dụng trái cây làm bánh, cho nên rất nhanh đã có người tới hỏi: "Bánh này bán thế nào?”
 
Tần Tang mỉm cười: “Một cái ba hào.”
 
"Bên trong thật sự có chuối sao?"
 
Bởi vì Tần Tang giã nhuyễn chuối tiêu cho vào trong bánh, nên nhìn thoáng qua giống như một cái bánh ngô vàng óng, người này còn đang suy nghĩ bánh chuối tiêu rốt cuộc là dạng gì, nhìn cũng không có gì đặc biệt.
 
“Đương nhiên, tôi không chỉ bỏ thêm chuối tiêu, còn thêm trứng gà, anh mua thử một cái sẽ biết." Tần Tang cười nói.
 
“Lấy tôi một cái.” Ba hào cũng không đắt lắm, người nọ suy nghĩ một chút, vẫn quyết định mua một cái, hơn nữa Tần Tang cười rộ lên rất có sức cuốn hút, dáng vẻ rất đẹp, thái độ còn tốt như vậy, khiến anh cảm thấy không mua sẽ rất ngại ngùng.
 
“Được.” Tần Tang nhanh chóng đưa cho cô một cái, thuận lợi lấy được ba hào.
 
Người kia thật sự có chút đói bụng, vừa cầm lấy liền ăn. Vốn tưởng rằng giống bánh ngô bình thường không có gì lạ nhưng ăn vào lại đặc biệt thơm ngọt, hơn nữa không có ngấy như trong tưởng tượng, ngược lại còn có mùi hương của trái cây, thật sự có chuối tiêu ở bên trong, thật sự quá thần kỳ. Ăn xong một cái, người nọ nhịn không được lại mua mấy cái, nói muốn mang về cho bạn bè ăn.
 
Sau khi vụ làm ăn đầu tiên hoàn thành, Tần Tang nhanh chóng bắt đầu, vừa đúng lúc sắp đến giờ cơm trưa. Những người khác bán phần lớn là đồ lặt vặt, bánh của cô có thể lấp đầy bụng, hơn nữa mọi người chưa từng ăn qua nên cũng tò mò mùi vị là gì. Người mua ăn xong đều nói rất ngon, chẳng mấy chốc người trong rạp chiếu phim đều nhao nhao đi ra ngoài mua bánh, mấy chục cái bánh vì vậy mà bán hết rất nhanh.
 
Dọc đường đi tuy rằng mệt mỏi, miệng cười cũng có chút mỏi, nhưng Tần Tang cảm thấy rất vui vẻ, bởi vì đây cô dựa vào cố gắng của chính mình kiếm ra tiền. Thừa dịp thời gian còn sớm, Tần Tang lại đi chợ một chuyến, mua chút nguyên liệu nấu ăn mới rồi mới nhà.
 
Hôm nay kiếm được hơn mười đồng, Tần Tang muốn chúc mừng nên mua ít sườn, còn mua thêm cá chép, chuẩn bị làm món cá chua ngọt.
 
Thời gian không còn sớm, Tần Tang chuẩn bị xong cá, thay dao bắt đầu ướp cá, sau đó cô chuẩn bị xì dầu, dấm, rượu gia vị, tương cà chua pha thành nước sốt chờ dùng.
 
Cô đem cá chép đã ướp xong lăn qua bột, đợi dầu đun nóng đủ bảy phần, nhấc đuôi cá lên, cho đầu cá vào chảo dầu đầu tiên, lúc này phải nhớ kỹ không thể buông tay. Sau khi chiên đầu cá một lúc thì dùng chảo múc dầu lên rưới lên trên thân cá, đợi sau khi đã định hình mới từ từ cho toàn bộ cá vào chảo dầu.
 
Đợi cá chiên vàng giòn, vớt ra cho vào trong đĩa, trong chảo để lại một chút dầu thừa, bắt đầu cho hành gừng tỏi vào phi thơm, đổ nước sốt, đợi nước sốt sệt lại rồi rưới lên cá khi còn nóng là đã có được một đĩa cá chép chua ngọt với nước sốt sánh mịn, cùng với hương thơm vô cùng hấp dẫn.
 
Sau đó, Tần Tang dự định làm thêm một món cà tím xào thịt băm, cô rửa sạch cà cắt thành từng miếng nhỏ, cho vào nước muối ngâm để tránh cho cà đổi màu. Trong lúc đợi cà ngâm thì cắt sẵn hành tỏi, cho dầu vào chảo, xào đến khi cà đổi màu là có thể múc ra.
Một bữa ăn  
Cho hạt tiêu vào chảo dầu, xào đến lúc có mùi thơm thì vớt ra, tiếp tục cho thịt băm vào đảo đều, khi thịt băm tách ra thi cho hành gừng tỏi. Xào đều tất cả nguyên liệu rồi cho thêm một chút rượu sống và gia vị, đổ phần cà đã xào trước đó vào, tiếp tục xào, nêm nếm thêm muối và ít bột ớt. Đến khi cà trở nên mềm ngon vừa miệng, Tần Tang cắt thêm ít ớt đỏ để thêm màu sắc, rắc một ít vào chảo, xào đều tay một lần nữa là có thể hoàn thành.
 
Canh buổi tối là món sườn hầm măng, măng vừa được Tần Chí Quý cắt trong rừng còn rất tươi. Lúc này dùng măng để nấu canh là thanh ngọt nhất, canh hầm vừa có thể làm nổi bật hương vị và độ tươi của măng, vừa có thể hấp thu được lượng dầu mỡ từ sườn. Lúc Dương Vân trở về, ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt, khiến bà không kìm được mà hít hà vài lần.
 
“Là món ngon gì đây?” Dương Vân nói thầm, đi đến phòng bếp mới phát hiện là canh măng, bà cầm lấy muỗng khuấy nhẹ: “Còn có sườn nữa.”
 
“Mẹ, sắp ăn được rồi.” Tần Tang bưng rau xanh đã rửa sạch vào bếp, tươi cười nhìn Dương Vân đã trở về.
 
“Con lấy sườn ở đâu ra vậy?” Dương Vân vừa bưng nồi canh đặt lên bàn, vừa hỏi Tần Tang, nhà bọn họ đã lâu không mua thịt. Kết quả vừa đến bàn liền nhìn thấy còn có cá và thịt, bà mở to: “Còn có nhiều đồ ăn như vậy.”
 
“Hôm nay con đi bán chút bánh, kiếm được ít tiền." Tần Tang cắt rau xanh đã rửa sạch trên thớt, nói: “Chờ con xào thêm rau xanh, sẽ xong ngay thôi.”
 
“Những món này đều là con nấu sao?” Dương Vân ngạc nhiên nói, bán bánh là xảy ra chuyện gì vậy?
 
Tần Chí Quý nhìn thấy đồ ăn phong phú như vậy, nhịn không được sờ sờ cái bụng đang đói. Nhưng ông vẫn ngồi đợi một bên, chờ đến lúc Tần Tang xào xong đồ ăn.
 
“Mau ăn thôi, đồ ăn sẽ nguội mất.” Tần Tang bưng đĩa rau xào cuối cùng lên, thấy cha mẹ đều nhìn mình, còn tưởng trên mặt cô dính cái gì chứ.
 
"Được được được, ăn cơm thôi." Lúc này Dương Vân lấy ra bát đũa, múc một bát canh trước cho từng người, sau đó cha người cùng nhau nếm thử.
 
Còn chưa kịp, mùi măng đã xộc vào trong mũi, mặc dù có hơi nóng, bà thổi nhẹ một hơi rồi nhanh chóng uống vào một ngụm. Nước canh đậm đà pha lẫn vị ngọt của măng, măng còn rất tươi nên không có vị đắng, hòa quyện cùng sườn tạo thành một món ăn tuyệt mỹ.
 
Dương Vân uống xong một chén canh, nhịn không được gật đầu mấy cái, nấu thật sự rất chuẩn, chỉ sợ chính mình cũng chưa chắc có thể làm ra hương vị tốt như vậy. Tiếp theo, bà nếm thử món cá chép chua ngọt và cà xào thịt băm, mỗi một món ăn đều khiến bà lưu luyến. Thịt cá bên ngoài giòn bên trong mềm, cộng thêm nước sốt đặc biệt của Tần Tang, làm dậy lên sự thèm ăn của bà. Cà tím xào mềm vừa tới ăn rất ngon, gấp một miếng cũng có thể bới thêm vài chén cơm, ngay cả rau xanh cũng xào giòn ngon miệng, khiến người khác phải giơ ngón tay cái tán thưởng.
⬅ Trước Tiếp ➡