⬅ Trước Tiếp ➡
“Ngô Nhậm? Không biết.” Tần Tang thật sự chưa từng nghe đến cái tên này, trong thôn có nhiều người như vậy, cô cũng không thể biết được mỗi một người. Hơn nữa cô cũng mới vừa trọng sinh, có rất nhiều chuyện cô đều không nhớ nổi, cộng thêm hai gã kia cho cô cảm giác không được tốt lắm.
Cô đã sống mấy chục năm nay, mắt nhìn người cũng đã tiến bộ không ít.
Nói xong, Tần Tang chuẩn bị rời đi.
“Ôi chao, em chờ một chút!” Người kia dường như chưa hết hy vọng, tiếp tục hỏi cô: “Đây là lần đầu tiên tôi đến thôn của các người, còn không phải đang vội vã tìm người sao? Hay là em giúp tôi tìm người nhé!” Lúc nói chuyện, con mắt còn thỉnh thoảng nhìn lấy Tần Tang, gã không ngờ ở cái nơi chết tiệt thế này còn có thể gặp được cô gái xinh đẹp thế kia.
“Các người đi hỏi thăm người khác đi! Tôi còn có việc.” Tần Tang lắc đầu từ chối. Hiện tại trên đường cũng không có người nào khác, hai gã này nhìn thế nào cũng không phải người đàng hoàng, hiền lành gì, Tần Tang không muốn rước họa vào thân.
“Em gái này, bọn anh đã đợi ở đây nữa ngày rồi nhưng không thấy người nào cả, em tốt bụng giúp đỡ anh nhé!” Gã này đã chìa tay ra cản đường cô đi, gã dự định chậm rãi dồn Tần Tang vào bên tường kia.
“Tôi không biết đường, làm sao giúp các người?” Tần Tang vừa lượn vòng với gã vừa nghĩ cách chạy thoát. Ở đây nhà cửa khá ít, lại không có người qua lại, nếu hai gã này thật sự muốn hỏi thăm đường cũng sẽ không ở chỗ này đợi mà phải đến cổng thôn mới đúng.
“Anh em bọn anh mới đến đây lần đầu, em dẫn bọn anh đi dạo nhé! Nói không chừng còn có thể tìm được nhà của Ngô Nhậm ấy, bọn anh tìm Ngô Nhậm thật sự có việc gấp.” Lúc này gã có hình xăm kia đã bước lên nói, giọng điệu rất hòa nhã, dáng vẻ giống như đã thật sự hết cách.
Không phiền nữa
Tần Tang tỉnh táo ngẫm nghĩ lại tình hình hiện tại. Cô biết kế bên khu vực này cũng là một vùng đất hoang vắng, phải đi qua nữa mới đến thôn làng, ngoài ra gần đây cũng chỉ có một hai gia đình, người ở thưa thớt, nếu cô thật sự đi theo hai tên này, còn có thể trở về sao?
“Đúng rồi, anh họ của tôi làm cảnh sát ở huyện thành, anh ấy chắc chắn có thể giúp được các người, để tôi dẫn các người đi gặp anh họ của tôi nhé!” Tần Tang nói xong đã lập tức đi về phía ngôi nhà ở gần đó: “Anh ấy ở đây này!”
Vừa nói Tần Tang vừa quan sát phản ứng của hai gã này, quả nhiên cô nhìn thấy họ trao đổi ánh mắt với nhau, chắc chắn trong lòng đang tính toán. Tần Tang lập tức chạy đến một ngôi nhà gần đó, cô bắt đầu gõ cửa: “Anh họ, anh có ở trong không?”
“Này… em gái này…” Một gã đưa tay muốn ngăn cản cô. Cô gái này thật sự gọi người đến thì họ biết phải làm thế nào?
Lúc này bên trong lại vọng ra một giọng nói rất nhỏ: “Ai ở bên ngoài vậy.”
“Là em đây, anh họ.” Quá tốt rồi, may mắn có người ở trong khiến Tần Tang lập tức nhẹ nhõm hơn, giọng nói cũng vì thế mà thả lỏng hơn, cô bình tĩnh nói: “Ở ngoài này có hai người muốn hỏi đường…”
“Em gái này, chúng tôi vẫn nên hỏi người khác thì hơn, không làm phiền em nữa!”
“Đúng vậy, chúng tôi còn có việc, hôm nào đó lại đến.”
“Các người đừng đi! Anh ấy nhất định có thể giúp đỡ các người.” Tần Tang nhìn phản ứng thế này thì biết ngay hai gã này chột dạ nên mới muốn day dưa đến cùng. Hai gã này cản đường cô chắc chắn là không có ý tốt, chỉ sợ nhìn thấy cô nhỏ yếu dễ bắt nạt nên chuẩn bị bắt cóc cô đây mà.
“Ai đó?” Lúc này, cửa đối diện đã mở ra, một người cao lớn đã đứng ngay trước mặt Tần Tang.
“Ơ, hai người này muốn tìm một người tên là Ngô Nhậm…” Tần Tang vừa nói vừa quay đầu lại nhìn, nhưng vừa nhìn thấy đối phương ở trước mặt thì ngây ngẩn cả người, quên luôn cả lời kịch tiếp theo.
“Ngô Nhậm? Trong thôn của chúng tôi không có người này.” Người đứng ở cửa đã trả lời rất nhanh, anh ta nghi ngờ nhìn hai thanh niên bên ngoài, ánh mắt cũng lập tức trở nên khó chịu.
“Có lẽ chúng tôi đã nghe lầm rồi, ôi, đi…” Gã nói xong thì vỗ vào bả vai gã có xăm mình, thừa dịp đối phương còn chưa kịp phản ứng thì nhanh chóng chuồn đi. Đây chính là cảnh sát, bị bắt rồi không biết sẽ bị xử lý thế nào đâu.
“Đi, đi…”
Thấy hai gã bên ngoài kia đã chạy nhanh như chớp, Tần Tang mới nhẹ nhàng thở ra, thế nhưng lúc này lại có một áp lực khác đã bao trùm trong lòng cô. Đây có thể là nhà của Diệp Chính Quân. Tần Tang lùi về sau một bước, thật sự đúng là sợ cái gì thì lập tức gặp phải cái đó, cô cũng không thể nói chuyện mình tự biên tự diễn vừa rồi cho Diệp Chính Quân biết được.
“Vừa rồi cô gọi tôi là gì? Anh họ?” Diệp Chính Quân hơi nheo mắt lại, hai tay khoanh lại trước ngực, cười như không cười nhìn cô. Lúc này Diệp Chính Quân giống như rất kiêu ngạo, một người thi đậu đại học đúng là cực kỳ tự hào.
“Tình huống khẩn cấp, tôi chỉ muốn dọa hai người kia.” Tần Tang nói rất bình tĩnh, nhìn không ra cô có chút gì chột dạ.
“Ồ?” Diệp Chính Quân hơi cong môi, ngón tay thon dài khoác lên cạnh cửa, khẽ gõ từng nhịp một giống như không hề tin tưởng.
Tần Tang nở nụ cười vô cùng tự tin: “Bạn học Diệp, tôi rất sùng bái anh nên muốn dùng anh làm mục tiêu để cố gắng. Vừa khéo, tôi cũng có chuyện muốn nhờ anh!”
Chỉ sợ anh ta nghe được chút tiếng gió nào đó lại tưởng rằng mình thích anh ta nên Tần Tang cảm thấy ngay vào lúc này cô phải tự mình rửa sạch nghi ngờ khiến lời đồn cũng dừng lại.
Diệp Chính Quân im lặng nở nụ cười: “Chuyện gì?”
“Không biết bạn học Diệp có thể cho tôi mượn vở ghi chép không, tôi chép lại xong sẽ lập tức trả lại cho anh.” Tuy cô vẫn còn nhớ vở ghi chép nhưng một số buổi học sau cùng kia thì cô không đến học, có rất nhiều kiến thức không học được đầy đủ. Diệp Chính Quân lại là người có thành tích tốt nhất cả thôn, sách vở của anh ta chắc chắn rất có giá trị tham khảo.
Tự cô cẩn thận
Dường như Diệp Chính Quân cũng không ngờ Tần Tang lại nói đến chuyện này, sắc mặt anh ta không khỏi lập tức cứng đờ, ngón tay đang đặt trên khung cửa cũng chậm rãi thu về, cuối cùng mới phun ra một câu: “Chờ đó.”
Sau khi cầm được vở ghi chép, Tần Tang quay người suýt nữa đã đụng vào một người khác. Lúc này đối phương đang chống nạnh nhìn cô, biểu cảm trên mặt vừa lộ vẻ tức giận vừa khinh thường cô: “Tần Tang, cô thật sự không biết xấu hổ thế này sao?”
“Cô nói cái gì?” Tần Tang không hiểu cau mày lại. Người trước mặt cô tóc thắt bím, mặc áo màu đỏ, quần màu vàng đất, dáng vẻ rất đáng yêu, dáng người cũng không tệ, có thể so sánh với Thẩm Mộng Cầm một trận, trên tay cô ấy còn xách theo chai xì dầu, xem ra là vừa mua xì dầu trở về.
“Tôi nhìn thấy cả rồi, cô đã nói cái gì với Diệp Chính Quân?”
“Cô nhìn thấy cái gì…” Thật sự đúng là san bằng hết lớp này lại có lớp khác nổi lên. Tần Tang nhớ ra người trước mặt này tên là Vương Tư Giai, bởi vì cũng ở chung trong khu nhà cũ nên từ bé chơi rất thân với cô, nhưng sau này cô ấy thường xuyên chơi chung với Thẩm Mộng Cầm nên dần dần họ không còn chơi với nhau nữa. Chỉ bởi vì chuyện gì đó mà Tần Tang có ấn tượng rất sâu sắc về cô ấy.
“Theo đuổi người ta còn theo đuổi đến tận cửa thế này, còn cần tôi nhiều lời sao?” Vương Tư Giai trừng mắt nhìn Tần Tang, hung dữ nói.
“Cô hiểu lầm rồi, vừa rồi bạn học Diệp đã giải vây giúp tôi, tôi chỉ cảm ơn anh ta thôi.” Tần Tang lời ít ý nhiều giải thích. Thật ra trong trí nhớ của cô, Vương Tư Giai cũng chưa làm chuyện gì quá đáng với cô. Nếu chuyện kia thật sự đã xảy ra thì bản thân cô cũng nên giúp đỡ cô ấy mới được, hình như cũng mới xảy ra gần đây thì phải.
“Hừ, ai biết được.” Vương Tư Giai thể hiện ra dáng vẻ không tin tưởng Tần Tang, liếc cô một cái rồi mới đi về phía cây cầu.
“Tôi mặc kệ cô đã nghe cái gì nhưng tất cả đều là hiểu lầm, tôi cũng chỉ xem bạn học Diệp giống như một tấm gương để mình cố gắng học hành.” Tần Tang biết Vương Tư Giai tai mềm, chỉ cần người khác vừa châm ngòi thổi gió thì cô ấy cũng bắt đầu lốp bốp nổ theo mà đầu óc rất đơn thuần, tính tình hơi nóng nảy nhưng cô ấy không hề có ý xấu.
“Cô nói cái gì thì tôi lập tức tin tưởng sao?”
“Ồ, nhưng người khác nói, cô lại tin ngay.” Tần Tang nở nụ cười, không nhường ai làm việc tốt cả.
“Nếu cô không làm thì Mộng… vì sao người khác phải nói oan cho cô?” Bị Tần Tang làm cho nghẹn lại khiến Vương Tư Giai không được tự nhiên, nhưng nhìn thấy Tần Tang làm tóc, sửa soạn xinh đẹp giống như Thẩm Mộng Cầm đã nói, lẽ nào còn không phải muốn câu dẫn Diệp Chính Quân sao? Không phải vừa rồi mới thổ lộ sao?
“Miệng trên người người khác, tôi còn ngại chim sẻ ở bên ngoài làm ồn lúc mình ngủ trưa nhưng không thể đánh chết hết được.” Tần Tang biết chắc chắn là Thẩm Mộng Cầm đã châm ngòi ly gián, trên người cô ta có loa sao? Muốn tạo ra tin tức gì sao?
“Vậy vừa rồi các người đã nói cái gì?”
Thật ra điều kiện trong nhà của Vương tư Giai không tệ, gia đình đầu tiên trong thôn mua được tivi chính là nhà họ, Vương Tư Giai còn là con gái một. Trước đây một đám bạn còn có thể chơi chung rất tốt, nếu không phải chuyện đã xảy ra kia thì sau đó đã không chán nản đến mức này. Nghĩ đến đây Tần Tang đột nhiên nhớ đến hai gã vừa rồi đã hỏi đường, cô vẫn không nhịn được phải nhắc nhở cô ấy.
“Vừa rồi có mấy người lạ mặt dò hỏi tôi, trông thấy dáng vẻ rất đáng nghi nên mới để Diệp Chính Quân giúp đỡ đuổi họ đi. Cô thường xuyên đi trên đoạn đường này nên phải tự mình cẩn thận.”
Vương Tư Giai đứng yên tại chỗ nhìn cô, biểu cảm hơi buồn, giống như đang ngẫm nghĩ gì đó. Tần Tang nhìn thấy cô ấy còn chưa chịu rời đi thì mờ miệng nói: “Tôi còn có việc, tôi đi trước đây!”
Cô đi theo hướng của dòng nước, dòng nước chảy thẳng một đường đến trước khu nhà cũ, tiếp tục chảy về phía trước. Tần Tang ngẩng đầu nhìn tường viện được xây bằng đá có dây leo qua, bên trong sân có mấy cái cây cao lớn nhô ngọn ra ngoài, còn có thể nhìn thấy cái cây đã kết quả có màu đỏ, gió vừa thổi qua khiến chúng lung lay giống như đang chào hỏi cô.
Còn phải thay quần áo.
Dáng vẻ của khu nhà cũ không hề khác trong trí nhớ của cô, chỉ là Tần Tang cảm thấy dường như hơi nhỏ hơn một chút, cô còn nhớ mình tên là Tần Tang là bởi vì lúc cô ra đời cây dâu trong vườn vừa khéo trổ ra mầm non màu xanh, nhìn rất có sức sống, vì thế ông đã đặt cho cô cái tên này.
⬅ Trước Tiếp ➡