⬅ Trước Tiếp ➡
Lưu Diễm chống nạnh tiến lên phía trước: “Bà nội mày thích đưa cho bọn tao đấy. Mày quản được à? Vậy bọn tao cũng tiêu tiền cho nòi giống của nhà họ Tần. Đâu giống như nhà mày đâu, không có được cái gì…”
"Thím!"
Tần Tang còn muốn tiến lên trước lý luận, nhưng lại bị một bóng người ngăn cản lại.
“Lưu Diễm!”
Thím Tề thật sự không nhìn tiếp được nữa. Bà ta lần đầu tiên gặp một người thân thích kinh tởm như thế này: “Hôm nay tôi nhất định phải nói một câu công bằng. Đồ của nhà Tần Tang, cho dù lớn bé thế nào, cô ăn trộm thì chính là ăn trộm. Hôm nay là do có tôi ở đây nên cô mới không ăn trộm được. Nếu như là hôm khác nhà Tần Tang có mất đi cái gì, cô dám nói là bản thân mình trong sạch không?” 
“Chị là ai hả? Việc của nhà họ Tần chúng tôi cần chị chõ mõm vào sao?”
Mặc dù Lưu Diễm vẫn đang trừng mắt nhìn bà ta, nhưng không hề phản bác lại chuyện đi trộm đồ. Chỉ có thể đánh trống lảng, chuyển chủ đề, muốn lập tức đuổi thím Tề đi. Sau đó bà ta sẽ tiếp tục giáo huấn con nhóc này.
Đáng tiếc rằng thím Tề không phải là một người dễ bắt nạt, kiên quyết nói: “Thím Tề tôi quan tâm nhất là công bằng. Cô không chịu nói lý lẽ như vậy. Tôi nói hai ba câu công bằng cũng không được sao?”
“Đã nói rồi mà. Lưu Diễm, sao cô có thể như vậy được. Đã ăn trộm đồ nhà người ta rồi mà vẫn còn cứng mồm được à?”
Lúc này, có tiếng nói khác chen vào. Hóa ra là có một vài người trong làng và hàng xóm đi ngang qua. Nghe thấy có tiếng ồn, nên đã dừng lại trước cửa để hóng chuyện. Bọn họ đều đã nghe được hết chuyện ban nãy. Vợ chồng nhà họ Tần đều chăm chỉ làm lụng mỗi ngày. Không chỉ phải nuôi dưỡng cha mẹ, mà còn phải nuôi cả em trai em dâu. Bây giờ ngay cả đồ ăn trong nhà họ cũng bị người ta giành mất, đây chẳng phải là bắt nạt người quá đáng sao?
Tần Chí Quý ở trong làng có quan hệ rất tốt với mọi người. Nếu có bất cứ chuyện gì cần giúp đỡ, ông sẽ lập tức ra tay mà không hề từ chối. Còn Lưu Diễm này thường ngày vẫn luôn chanh chua đanh đá. Bây giờ cười nhạo nhà người ta không sinh được con trai, mọi người đều cảm thấy việc mà Lưu Diễm làm quá đáng. Vì vậy đều lên tiếng chỉ trích.
Xui xẻo.
"Có phải là cô thấy rằng hai vợ chồng Chí Quý đều đi ra đồng làm ruộng rồi. Thấy chỉ có một mình Tần Tang dễ bắt nạt không vậy.”
“Đúng vậy, đã từng đấy tuổi đầu rồi, còn đi ăn trộm đồ của một đứa trẻ. Nói ra cũng không sợ người ta chê cười…”
“Chưa từng thấy người nào mặt dày vô sỉ như thế.”
"..."
Trước miệng lưỡi của những người xung quanh thì mặt của Lưu Diễm dù có dày như thế nào cũng phải thấy xấu hổ. Sao bà ta lại đen đủi như vậy. Chỉ vì vài miếng bánh mà bị người ta nói này nói nọ. Còn không phải là vì con tiểu tiện nhân Tần Tang này sao. Đợi bà ta rảnh rỗi sẽ xử lý Tần Tang! 
Đôi mắt đỏ ửng của Lưu Diễm nhìn chằm chằm vào cô. Bà ta cầm cây chổi ở góc tường lên, bắt đầu đuổi người: “Làm cái gì thế. Có chuyện gì hay để xem à. Liên quan gì đến các người. Chưa thấy người ta cãi nhau bao giờ à?” 
Cây chổi này chẳng có sức uy hiếp gì cả. Lúc cầm lên còn có rất nhiều bụi bay ra. Nhân lúc mọi người ho không ngừng, nhanh chóng lùi về phía sau vài bước. Gậy trúc ở phía trước có thể chọc người. Nhân lúc này, Lưu Diễm đóng sầm cửa lớn lại. Sau khi đóng xong, nhìn thấy chỉ còn lại Tần Tang và thím Tề.
“Nói cho các người biết, Lưu Diễm tao không sợ mấy cái trò mèo này. Tao còn lâu mới thèm đồ của nhà mày. Pi! Đồ xúi quẩy!”
"Vậy thím hai phải nhớ rõ những lời mà mình nói hôm nay.”
Tần Tang thật sự không ngờ được rằng chuyện lại có thể ầm ĩ đến mức này. Nhưng đây cũng là do Lưu Diễm tự mình chuốc lấy. Nếu như bà ta ngoan ngoãn chịu nhận lỗi, vậy thì đã không xảy ra chuyện sau đó. Đấy là do bà ta đáng đời, còn làm thương cha mẹ của cô, khiến cho cô không thể nào chịu được.
“Tần Tang, cháu ăn nói kiểu gì với thím hai vậy. Không biết lớn nhỏ gì cả.”
Mặc dù Tần Chí Khang là người sợ vợ, nhưng cũng sợ mất mặt. Nói Tần Tang xong, lại sợ xảy ra chuyện gì khác, liền kéo Lưu Diễm vào cửa: “Chẳng phải là em phải đi lên phố sao? Nhanh đi đi, tối nhớ mang về chút đồ ăn.”
Nói xong lại nhìn Tần Tang, trong mắt toàn là sự mất kiên nhẫn.
“Anh nói xem anh có được cái tác dụng gì không. Chỉ biết đứng một bên nhìn thôi. Sao tôi lại gả cho một tên nhu nhược như anh chứ…”
Mặc dù Lưu Diễm rất tức giận, nhưng cũng biết rằng bản thân mình đuối lý. Chỉ đành chờ chuyện này qua đi, lại tìm cơ hội tính sổ với Tần Tang. Vì vậy, sự bất mãn trong lòng bà ta chỉ có thể phát tiết lên người Tần Chí Khang.
Tần Tang thấy bọn họ đi vào cửa, tạm thời có lẽ sẽ không ra ngoài gây chuyện. Cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, quay ra nói với thím Tề: “Thím Tề, hôm nay phải cảm ơn thím ạ.”
“Ầy, nhà cháu có loại họ hàng thân thích như thế này, cũng là… Sau này có chuyện gì cần giúp đỡ, cứ nói với thím một tiếng.”
Thím Tề cũng yên tâm hơn. Bà ta cũng thật sự không dám bình luận gì thêm về chuyện nhà người ta, nhưng Lưu Diễm này thật sự là quá quắt. Tham ăn lười làm thì thôi đi, còn ức hiếp người quá đáng như thế. Thật sự là khổ cho vợ chồng Tần Chí Quý.
Tần Tang gật đầu. Dù sao cô cũng biết rằng Lưu diễm không coi cha mẹ cô là người thân, cũng không quan tâm Lưu Diễm nghĩ gì về bản thân mình. Nếu đối phương đã xem thường bọn họ bọn họ hà tất gì phải nuốt cục tức này cơ chứ.
Tần Tang nói: “Thím hôm nay đến nhà cháu là có chuyện gì vậy ạ?”
“Đúng rồi, hôm qua cháu nói là muốn giúp mẹ chồng cô cắt tóc. Cháu còn nhớ chuyện này không.”
Bị Tần Tang hỏi như vậy, thím Tề mới nhớ ra mục đích đến đây của mình.
“Cháu nhớ ạ.”
Hóa ra là vì chuyện này.
“Lúc về thím có nói với bà nội nhà cô. Bà bảo cháu chiều ngày mai qua nhà. Cháu có biết đường đến nhà thím không?”
Thím Tề nói đến chuyện này, sắc mặt dần dần vui lên một chút.
“Chính là ở miếu đất, ở dưới cái cây đa lớn đó.”
"Cháu biết ạ."
Bà ta nói như vậy, Tần Tang cũng có chút ấn tượng. Nơi mà thím Tề sống rất gần với ngôi miếu đất trong làng. Bên cạnh có một cây đa lớn, rất nhiều người rảnh rỗi không có việc gì làm đều đến đây hóng mát. Lúc nhỏ Tần Tang cũng thường xuyên tới đây. Bây giờ cô mới thấy thân thiết hơn với thím Tề. 
Hỏi đường
“Vậy được rồi! Vậy thím đi trước đây, còn phải ra đồng làm việc.” Thím Tề nói xong thì lập tức muốn đi ngay. Tần Tang thấy thìm Tề vội vàng đi làm việc thì cũng không giữ thím ấy ở lại nữa, dù sao chuyện báo tin tức ở thời đại này không được thuận tiện lắm, có chuyện gì đều phải tự mình đi một chuyến, đâu giống như ở tương lai, chỉ cần một cuộc điện thoại hoặc một tin nhắn là đã có thể xong việc.
Nhân lúc Lưu Diễm đi lên thị trấn, Tần Tang canh đúng thời gian thay quần áo khác, chờ thêm một lát nữa mới cầm hộp cơm lên chuẩn bị đi đến khu nhà cũ.
Thật ra ông cũng không ở xa lắm, chỉ cần đi bộ khoảng mười phút đồng hồ là có thể đến ngay lập tức, chỉ là đã lâu rồi Tần Tang chưa ghé qua đó, sợ đường đi lòng vòng nên phải chuẩn bị tâm lý cho tốt.
Khu nhà cũ nằm trong thôn làng khác, trong ấn tượng của Tần Tang cần phải đi qua một cây cầu đá phiến, chính là loại cầu rất xa xưa, họ chỉ dùng mấy phiến đá hình chữ nhật xếp thành, bên dưới là con sông chảy qua, người trong thôn đều gọi nó là “Suối Lớn”.
Tuy hoàn cảnh bên khu nhà cũ bên kia không tệ nhưng lại không có đất trống gì cả nên mấy năm nay có rất nhiều người đều lựa chọn xây nhà trong thôn làng bên này. Tần Tang phải đi một vòng cong cong quẹo quẹo thì rất nhanh đã đến cây cầu đá. Không thể tưởng tượng được cô vẫn còn nhớ rõ ràng đường đi như vậy.
“Ôi, này, cô em kia ơi!”
Vừa sắp qua cầu Tần Tang lại bị một người gọi lại, cô quay quắt nhìn xung quanh nhưng dường như không có người nào khác nên lập tức quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng gọi kia. Đó là một thanh niên có dáng vẻ rất lưu manh, đầu tóc được chải chuốt bóng bẩy, mặc áo sơ mi một màu, cổ áo dựng thẳng đứng, nút áo bị mở ra khiến cổ áo thấp xuống, đáng tiếc cơ thể người kia khá gầy gò nên cũng chẳng có thứ gì lộ ra, phía dưới mặc một chiếc quần ống loe màu xanh da trời, cộng thêm một đôi giày da màu đen bóng loáng.
Còn có một gã khác ăn mặc bóng bẩy cũng không kém, một cánh tay còn có hình xăm.
Nhìn qua cách ăn mặc đã thấy quê mùa nhưng Tần Tang biết đây là cách ăn mặc rất thời thượng ở thời đại này, mà ăn mặc thế này ở một nơi nông thôn của họ lại càng hiếm thấy hơn, vì hầu hết mọi người đều mặc quần ống thẳng.
Tần Tang chỉ vào chính mình: “Gọi tôi sao?”
“Đúng vậy! Em có biết nhà Ngô Nhậm ở đâu không?”
⬅ Trước Tiếp ➡