Chuyển mắt nhìn về phía Lục Bắc Huân và Thịnh Mạt Ly, lại nhìn nhìn bụng Thịnh Mạt Ly, nâng “nụ cười kiều Ương” tiêu chuẩn quốc tế lên,
“Chị hai anh rể, đính hôn vui vẻ, em chúc hai người bất dựng bất dục, con cháu đầy sảnh đường.”
Nói xong câu này, Thịnh Vi Ương liền tiêu sái xoay người, ở dưới ánh mắt nhìn chăm chú ngây ngốc lại kinh hoảng của mọi người, nghênh ngang đi ra đại sảnh yến tiệc.
Nhìn sắc mặt xanh mét khó chịu của người hai nhà trên sân khấu, sự thật chứng minh, vừa rồi bọn họ thật sự không nghe lầm, nhị tiểu thư nhà họ Thịnh kia xác thật nói chính là chúc đôi tân nhân bất dựng bất dục*, con cháu đầy sảnh đường…… ( bất dựng bất dục: không sinh không dưỡng)
Nhịn xuống xúc động muốn đứng lên điên cuồng vỗ tay, nhưng rốt cuộc không nhịn được khóe miệng nâng lên ý cười trào phúng.
Thịnh thế Vi Ương, kiêu ngạo như cô
Thịnh Vi Ương đẩy cửa lớn yến tiệc ra, vừa muốn mở bước chân đi ra ngoài, trong bữa tiệc, truyền đến một tiếng cười hô sảng khoái,
“Nữ thần! Làm rất đẹp! Tôi cho cô 12 vạn like! Loại đàn ông này, còn cái gì mà hảo hợp hảo tán! Hẳn phải là ‘nếu cô không nổi dạy, đó là trời nắng’!”
Thịnh Vi Ương “Xì” một tiếng, cũng nhịn không được quay đầu lại, theo giọng nói, xấu xa giảo hoạt tặng một nháy mắt cho người gọi là soái ca kia.
Không tồi không tồi, đủ thông minh nha!
Chỉ là vào lúc Thịnh Vi Ương quay đầu lại, lại giống như trong lúc vô tình đụng phải ánh mắt người đó, ánh mắt kia tựa hồ vẫn luôn đang nhìn cô.
Từ khi cô tiến vào đại sảnh liền có loại cảm giác này, hơn nữa, bộ dáng còn giống như rất quen thuộc.
Đang lúc Thịnh Vi Ương muốn tìm tòi, lại phát hiện loại cảm giác bị nhìn chằm chằm này đột nhiên lại không còn.
Thịnh Vi Ương hơi ngưng mi.
Hẳn là ảo giác của cô, cô vừa mới trở về thành phố E, trừ bỏ Nam Tiểu Tố - người bạn khuê mật của cô, cô không cho rằng còn có ai sẽ tâm niệm niệm nhớ kỹ cô.
Thịnh Vi Ương lại nhướng mày, nâng khóe môi thầm nghĩ ở trong lòng, đồng chí Thịnh Vi Ương, mày quả nhiên là quá tự kỷ.
Sau đó, cũng không quay đầu lại liền rời đi.
……
Trên yến hội, các khách mời giống như là binh lính nghe thấy tiếng còi.
Đồng loạt xoay cổ một cái, nâng góc 45 độ nhìn về phía sân khấu, ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm cây dù nhỏ màu hồng trong tay Lục Bắc Huân