⬅ Trước Tiếp ➡
Cũng bởi vậy mà cô hăng hái chăm chỉ học tập, muốn trổ hết tài năng trong đám con cháu thế hệ này của ngài Smith.
Vừa vào năm nay Lục Đinh Ninh đã lấy thân phận một đứa con riêng, trở thành người thừa kế của gia tộc Smith.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết chính là Lục Đinh Ninh phải không ngừng nỗ lực khiến mình trở nên xuất sắc hơn mới được, ngoài ra đặc biệt còn không được để bị người ta phát hiện ra thân phận là con gái của cô! Những khó khăn và nguy hiểm trong quá trình ấy, chỉ có mình Lục Đinh Ninh biết được.
Nhưng cũng bởi vậy, Lục Đinh Ninh luyện được bản lĩnh bình tĩnh, cơ trí mà các bạn cùng trang lứa không có được.
Mà những chuyện này, thật ra Lục Đinh Ninh vẫn không định nói cho cha mình biết, chỉ bởi vì lúc mẹ con bọn họ rời đi là lúc cô tuổi còn rất nhỏ, nhưng cô lại nhớ rõ ràng sự cưng chiều cùng bao dung mà cha dành cho cô.
Nếu để cho Lục Quốc Hoa biết mấy năm qua cô đã phải sống gian khổ thế nào, chỉ sợ là sẽ càng khiến ông đau lòng áy náy hơn thôi.
"Vốn dĩ cha là muốn con giúp cha bày mưu tính kế, lúc cần thiết thì giúp cha ra ngoài tìm anh trai con... Nhưng hiện tại, cha có một ý tưởng hoàn toàn mới!" Lúc Lục Quốc Hoa nói mấy lời sau cùng, tầm mắt rơi vào trên gương mặt thiếu niên gần như giống Lục Nhất Ninh y như đúc.
"Trước đó anh con đang giao thiệp với người sáng lập của tập đoàn Trác Nặc - Tông Kế Trạch, thuyết phục của người ta hợp tác với công ty RM của chúng ta. Phu vụ hợp tác này, khả năng cao là sẽ giúp cho RM vượt qua được nguy cơ trước mắt. Nhưng Tông Kế Trạch có một cái tật xấu là thế này, cậu ta không thích thay đổi người phụ trách đương hợp tác giữa chừng. Trước đó có vài công ty mềm công cũng bởi vì giữa đường thay đổi người phụ trách, cho nên mới bị thương hiệu điện thoại Trác Nặc từ chối ngoài cửa..."
"Cho nên cha hi vọng từ hôm nay trở đi, con sẽ tạm thời thay thế anh con, tiếp xúc với người sáng lập của tập đoàn Trác Nặc…
………..
2: Cô gái Đinh Ninh biến thành chàng trai Nhất Ninh
 “…Hơn nữa, con sẽ thay anh trai con tham dự các trường hợp quan trọng, ngoài ra sẽ phải quản lý nghiệp vụ của công ty RM. Đương nhiên, cha cũng sẽ phái một trợ lý đắc lực đến giúp đỡ con..." Lục Quốc Hoa nói.
Sau khi nói ra suy nghĩ của mình, Lục Quốc Hoa có hơi chần chờ nhìn về phía Lục Đinh Ninh. Không nghĩ tới, Lục Đinh Ninh bên kia lại đồng ý không chút do dự: "Được ạ."
Đáp án này, khiến cho Lục Quốc Hoa im lặng trong khoảnh khắc: "Ninh Ninh, con không trách  cha sao?"
Một cô gái, lại bắt cô phải giả thành con trai. Chỉ cần nghĩ đến cảnh cô sẽ gặp phải những tình huống quẫn bách nào đó, sâu trong thâm tâm Lục Quốc Hoa lại không đành lòng.
Nhưng ông không nghĩ tới, con gái của ông lại không chút do dự mà đồng ý.
"Không trách ạ!" Lục Đinh Ninh nhếch môi cười, cô nói: "RM là tâm huyết cả đời của cha, mẹ từng nói qua phần mềm này được cha khai thác và phát triển lúc con và anh còn chưa được sinh ra. Cho nên, trong lòng cha, có lẽ RM có địa vị không khác gì một đứa con của cha! Chính vì thế, con cũng không hy vọng tâm huyết của cha lại nước chảy về biển đông."
Nghe được những lời này, hốc mắt Lục Quốc Hoa hơi đỏ lên.
Mọi người đều nói con gái là áo bông tri kỷ của cha mẹ. Lời này, thật sự là không hề sai chút nào.
Cho dù đã nhiều năm không gặp, nhưng áo bông tri kỷ của ông vẫn sẽ đứng ở góc độ của ông mà suy nghĩ cho ông...
Sau khi bình ổn lại lại kích động trong lòng, Lục Quốc Hoa lấy điện thoại ra gọi một người đến.
Người nọ đến rất nhanh.
Lục Đinh Ninh và Lục Quốc Hoa chỉ mới uống được nửa tách trà thì anh ta đã tiến vào nhà họ Trạch. Người này chừng hơn hai mươi, trên mặt đeo gọng kính bạc, trông rất nho nhã lịch sự.
Nhìn thấy Lục Đinh Ninh đang cùng ngồi trên ghế chủ vị cùng với Lục Quốc Hoa, trong đôi mắt giấu sau chiếc kính bạc bỗng sáng lên.
"Cậu Lục?"
Phản ứng của người này, hoàn toàn nằm trong sự đoán của Lục Quốc Hoa.
Bởi vì vừa rồi lúc ông nhìn thấy Lục Đinh Ninh, cũng có phản ứng y như vậy.
Còn về Lục Đinh Ninh, cô đương nhiên cũng biết người này là đang gọi anh trai cô. Nhưng phản ứng của cô vẫn cực kỳ bình tĩnh, mắt phượng lười biếng, khóe môi ngậm ý cười, khiến cô càng thêm đẹp trai trác tuyệt, một gương mặt rất khó có thể phân biệt được với anh trai cô càng khiến cho người thấy tim đập thình thịch liên hồi.
"Tích Nguyên, đây không phải là Nhất Ninh, đây là Đinh Ninh. Là… em trai sinh đôi của Nhất Ninh!" Chần chừ nửa ngày, Lục Quốc Hoa mới nói ra hai chữ ‘em trai’. Sau khi dừng lại một chút, Lục Quốc Hoa mới nói tiếp: "Trong khoảng thời gian kế tiếp, nó sẽ thay thế Nhất Ninh, tiếp tục tiếp xúc với tập đoàn Trác Nặc."
"Ninh Ninh, đây là Nguyễn Tích Nguyên. Trước đó cậu ấy chính là trợ lý của anh trai con, là người thân cận bên cạnh anh con, hiểu rõ nhất mọi chuyện về anh con. Trong thời gian tới con cứ dẫn theo cậu ấy, cần tư liệu nào cậu ấy đều sẽ giao cho con!"
Nghe xong giới thiệu của Lục Quốc Hoa, Lục Đinh Ninh cười gật đầu.
Vì thế, bắt đầu từ ngày hôm nay, cô gái Lục Đinh Ninh biến thành chàng trai Lục Nhất Ninh.
………..
Anh, chúng ta sẽ đoàn tụ!
Đây là ngày đầu tiên khi Lục Đinh Ninh trở thành Lục Nhất Ninh.
Ngày này, Lục Quốc Hoa chỉ sắp xếp cho Lục Đinh Ninh buổi tối đến tham gia một bữa tiệc đính hôn. Còn thời gian buổi sáng và buổi chiều để cho cô ở nhà nghỉ ngơi.
Có điều sáng sớm Lục Đinh Ninh đã tỉnh.
Vừa mở mắt, Lục Đinh Ninh liền đánh giá căn phòng này.
Nghe nói, đây là phòng anh trai cô Lục Nhất Ninh ở trước đây.
Thật ra, trước đó Lục Quốc Hoa có chuẩn bị cho cô một căn phòng khác. Nhưng cô vừa vào căn phòng kia, trên giường thứ gì cũng có hoa, trên tường còn toàn một màu hồng ảo mộng...
Hình ảnh kia đẹp thật, đẹp… đến mức Lục Đinh Ninh không dám hồi tưởng.
Bởi vì không chấp nhận được, cho nên Lục Đinh Ninh vẫn quyết định vào ở phòng của anh trai Lục Nhất Ninh.
So với căn phòng hường phấn kia Lục Nhất Ninh thấy phòng này đơn giản hơn nhiều.
Mặt tường màu trắng, đệm giường là màu xanh lam mà con trai thích nhất, cũng không có mấy cái đường viền hoa đáng sợ kia.
Đại khái là giả làm con trai đã lâu, có đôi khi cô đến cả thuộc tính của mình cũng quên, thế cho nên cũng dần thích phong cách của con trai, đến động tác rời giường rửa mặt cũng dứt khoát gọn lẹ như con trai.
Rửa mặt xong, Lục Đinh Ninh tùy ý lật xem một ít sách trên giá sách của Lục Nhất Ninh. Ngoài một số cuốn khiến Lục Đinh Ninh có hứng thú về nội dung ra thì còn có một ít là cổ ngôn (ngôn ngữ cổ) khiến cô nhìn mà đau đầu.
Sau đó, Lục Đinh Ninh lại lật đi lật lại ngăn kéo của Lục Nhất Ninh. Thật ra, cô muốn nhìn một chút xem trước khi rời đi anh trai có để lại manh mối gì không.
"Không nghĩ tới cái thứ này, anh vẫn còn giữ..." Lục Đinh Ninh lấy ra một chiếc kẹp tóc nhỏ trong ngăn kéo.
Kẹp tóc kia, được để trong một cái túi zip. Cho nên mặc dù nó đã có tuổi, nhưng trông vẫn như mới.
Còn nhớ cha mẹ cô ly hôn là vào mùa đông, mẹ dẫn cô bắt taxi đi, anh trai đuổi theo xe rất lâu.
Sau cùng mẹ không đành lòng, kêu xe dừng lại. Lục Đinh Ninh chạy vội xuống xe, anh cô đưa cho cô mô hình ô tô mà anh thích nhất. Mà cô cũng tặng anh chiếc kẹp tóc cô thích nhất...
Hiện giờ, đã 13 năm trôi qua, anh cô vẫn còn giữ tốt chiếc kẹp tóc nhỏ cô tặng năm đó, tựa như cô cầm chiếc ô tô mô hình của anh mang tới nước F, đến nay vẫn giữ rất tốt, đặt ở trên bàn của cô.
Chia cách 13 năm, tình cảm của anh em bọn họ dường như vẫn không thay đổi.
⬅ Trước Tiếp ➡