Không gian chết lặng như tờ, ngay cả hô hấp cũng nghẹn lại, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng khiến Bạch Lê rùng mình.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, sợi dây trói trên tay nàng bị kéo nhẹ.
Tim Bạch Lê giật thót, y điên rồi sao? Dám tháo dây ngay trước mặt hai tên đệ tử? Dù y có gỡ được dây thừng thì cũng không thể chạy được, chẳng phải chỉ rước họa sát thân cho cả hai ư?
Nàng không thấy rõ y đang làm gì, chỉ cảm nhận luồng khí lạnh từ phía sau phả tới. Trong khoảnh khắc ấy, cả chiếc xe ngựa như bị bao trùm bởi một thứ sát khí rét buốt rợn người. Hai tên đệ tử nheo mắt nhìn lên, trong mắt phản chiếu một vệt sáng nhàn nhạt như ánh trăng cũng như bóng người.
Cuồng phong cuồn cuộn quét qua đất trời, vang vọng giữa núi đồi trập trùng tựa như mười vạn thanh kiếm cùng rít vang trong vỏ.
“Khốn kiếp Hắn… từ bao giờ…”
Tên đệ tử Văn thị còn chưa kịp làm gì thì kiếm bên hông đã bị đoạt mất. Ánh kiếm lóe lên mang theo vệt máu trên cổ hắn, vẽ ra một đường cong tuyệt đẹp giữa không trung.
Tất cả xảy ra chỉ trong chớp mắt khiến người ta không kịp phản ứng. Tên đệ tử còn lại đã rút kiếm nhưng mặt cắt không còn giọt máu, nếu không còn hi vọng phản công thì chỉ còn nước bỏ chạy.
Nhưng đã quá muộn rồi.
Kiếm quang màu xanh mang theo sát khí lạnh lẽo thấu xương xé rách bóng đêm, lưỡi kiếm xẹt qua kéo theo một vệt lửa đỏ lóe sáng, xe ngựa lập tức vỡ vụn thành mảnh vụn.
Kiếm quang chém ngang mọi thứ, ánh trăng rọi xuống mặt đất hệt như mặt nước rúng động. Yết hầu tên kia nứt toạc không một tiếng động, máu bắn phun trào dưới ánh lửa như cơn mưa rào đến muộn.
Chết… chết rồi?
Bạch Lê cứng đờ trong gió lạnh, run rẩy ngẩng đầu nhìn. Khi máu văng tung tóe, thiếu niên đã hạ người đáp xuống đất. Y đứng trên xà ngang cao của xe ngựa, trường kiếm buông thấp, máu đọng lại thành dòng theo lưỡi kiếm nhỏ xuống từng giọt đặc sệt.
Y mỉm cười ngoái đầu “Đạo hữu, có thể ra rồi.”
Rốt cuộc vừa xảy ra chuyện gì vậy?
Bạch Lê ngồi ngây ra tại chỗ, ánh trăng sáng rực khiến mắt nàng nhất thời chưa thích ứng được. Mãi một lúc sau, tầm nhìn mới dần rõ ràng.
Trời sao thấp thoáng rủ xuống đồng hoang mênh mông, ánh trăng cuồn cuộn trút xuống vùng đất trống trải như dội nước, cả vùng hoang nguyên như được phác họa bằng nét mực đen trắng tương phản. Nhờ ánh trăng sáng tỏ, cuối cùng Bạch Lê cũng thấy rõ dung mạo của thiếu niên kia.
Một màu trắng.
Chỉ một cái liếc mắt nhìn qua, tất cả đều là sắc trắng.
Có lẽ vì trong tay y vẫn đang cầm kiếm, sắc trắng ấy lộ rõ sát khí sắc bén giống như tuyết đọng trên lưỡi đao. Nhưng đôi mắt y lại hoàn toàn đen thẳm như đêm dài lạnh lẽo vĩnh hằng đang ẩn mình trong đó.
Y tiện tay vung kiếm một cái, đường kiếm mang theo vệt máu quét thành hình quạt đỏ rực với bán kính mấy trượng trên thảm cỏ, máu văng ra từng giọt từng giọt, âm thanh như mưa rơi vào rừng trúc.
“Đạo hữu, có thể tự tháo dây rồi.” Khi nói, y luôn nhìn người đối diện chăm chú, trong đôi mắt đen ấy như có cả dải ngân hà đang chậm rãi hội tụ về nơi tận cùng của trời đất.
Sạch sẽ, tinh khiết, hoàn toàn không dính dáng gì đến hai chữ “máu tanh”.