Nguyên tắc cao nhất thứ nhất không được phá vỡ thế giới quan. Nguyên tắc cao nhất thứ hai không được phá vỡ cốt truyện. Nguyên tắc thứ ba cũng là nguyên tắc tối cao nhất không được phá vỡ thiết lập nhân vật. Ngoài những điều đó ra, mời ký chủ tự do phát huy.
Hệ thống trả lời bằng giọng máy móc lạnh tanh ngoài dự đoán, nhưng phát huy cái quỷ gì Không có bàn tay vàng thì nàng thoát ra kiểu gì?
“Rốt cuộc ta đến đây làm gì? Một ngày tham quan thế giới khác à?” Bạch Lê tuyệt vọng hỏi.
Ký chủ, nhiệm vụ của cô là tìm ra phản diện rồi công lược hắn.
Không hiểu sao giọng nói vô cảm của hệ thống lại mang theo vài phần nặng nề. Nó vừa dứt lời, chấm đỏ trong bóng tối lóe lên vài lần rồi tắt ngúm.
Tìm phản diện rồi công lược hắn? Còn có thể hoang đường hơn nữa không? Giờ ngay cả mạng sống cũng chưa chắc giữ được thì lấy đâu thời gian đi cua đại phản diện? Bạch Lê chỉ cảm thấy tia hy vọng vừa lóe lên đã lụi tắt.
“Đạo hữu?”
“Hả? Cái gì?” Bạch Lê giật mình bừng tỉnh.
“Ta cần cô giúp một tay. Có lẽ… nhờ vậy cả hai chúng ta sẽ có cơ hội sống sót.” Thiếu niên sau lưng cất lời.
Một tia sáng le lói trong đêm đen. Bạch Lê lập tức phấn chấn hẳn “Ngươi có cách thoát ra sao?”
“Phải thử mới biết. Nhưng trước hết cô phải tin ta.”
Bạch Lê hơi sững người. Nàng không quen người đằng sau lưng, thậm chí còn chẳng thấy rõ mặt mũi y thế nào, nhưng trong một thế giới xa lạ thế này, nàng buộc phải tin đối phương, dẫu sao lời khuyên của một người bản địa vẫn đáng tin hơn việc nàng hoảng loạn mò mẫm như ruồi mất đầụ
“Ngươi nói đi, ta làm gì cũng được.” Nàng căng thẳng đáp.
“Trong tay áo ta có giấu một thanh đoản kiếm, nhưng hiện tại ta không cách nào lấy ra được, đành phải phiền đạo hữu giúp một tay.”
Có một người bạn đồng cảnh ngộ đáng tin cậy thật sự quan trọng biết nhường nào Bạch Lê lập tức vui mừng “Sao ngươi không nói sớm, để ta lấy giúp cho ”
Y khẽ cười một tiếng, tiếng cười trong trẻo như dòng suối lạnh từ cửu trùng thiên chảy xuống.
“Sao ngươi lại cười?” Bạch Lê bối rối.
“Vì đạo hữu cứ ngủ mãi, ta gọi thế nào cũng không tỉnh.”
Mặt Bạch Lê lập tức nóng bừng. Mất mặt thật, bình thường nàng đâu có ngủ mê đến thế, nhất định là do cái màn xuyên sách kỳ quặc kia gây ra
“Thanh kiếm đó giấu trong ống tay áo bên cánh tay ta, lúc bọn chúng lục soát không phát hiện ra.” Một sợi tóc lòa xòa của y rủ xuống cổ nàng, truyền đến xúc cảm mềm mại không hề mang theo sát ý “Giữ chắc thanh kiếm. Đây là cơ hội cuối cùng rồi.”
Đây là cơ hội cuối cùng.
Bạch Lê hít sâu một hơi, làm theo lời y tìm đến chỗ ống tay áo bó chặt, quả nhiên sờ ra một khối cứng bất thường, là hình dạng của một thanh đoản kiếm chỉ cỡ bằng lòng bàn tay. Chuôi kiếm dài chừng một tấc, chạm tay vào có thể cảm nhận được hoa văn nửa vòng tròn được khắc tỉ mỉ như từng lớp vảy cá xếp đều tăm tắp.
Vảy… nàng nhớ mang máng đó là một thiết lập rất quan trọng trong truyện.
Nhưng ý nghĩ ấy mới lóe lên trong đầu đã vụt tắt như sao băng rơi vào bóng tối, Bạch Lê không nhớ nổi manh mối nào, đành phải lặng lẽ rút kiếm ra trước.
Có điều… sao y lại giấu kiếm ở chỗ này? Cứ như thể đã có chuẩn bị từ trước.