⬅ Trước Tiếp ➡

Lý do ban đầu khiến nàng nhấn vào trang đầu tiên của cuốn tiểu thuyết này là tuyến tình cảm mới mẻ, không gượng gạo. Không có mấy trò tình tay ba nhạt nhẽo kiểu “ta yêu chàng, chàng yêu người khác”, cũng chẳng có đoạn não tàn như “vì nàng mà phụ cả thiên hạ”. Nam nữ chính là thanh mai trúc mã, chẳng ai có thể xen ngang tình cảm của họ, mọi sóng gió chỉ khiến họ càng thêm vững tin vào đối phương,
Kiểu phát triển tuyến tình cảm dứt khoát, không dây dưa như vậy thật sự rất dễ chiếm được cảm tình, thậm chí còn có vài phần phong thái của “Thần Điêu Đại Hiệp”.
Còn cái Văn thị ở L ng Châu kia cũng có chút tiếng tăm trong sách. Đó là một cổ đông lớn của Yểm Nguyệt Phường, bề ngoài buôn bán đan dược và bí tịch nhưng thực chất lại làm nhiều chuyện mờ ám như thu gom nam nữ thiếu niên xinh đẹp khắp thiên hạ, bắt họ làm lô đỉnh rồi mang họ đi bán đấu giá tại chợ hoa của phường.
Sư môn của nữ chính Lăng Yên Yên và nam chính Khương Biệt Hàn là tiên tông đứng đầu thiên hạ. Sau khi phát hiện âm mưu ngầm của Văn thị, tiên tông dã lập tức cử đệ tử đi trừng phạt. Trên đường đi, Lăng Yên Yên bị Văn thị bắt giữ, may mà cuối cùng Khương Biệt Hàn đến kịp và cứu nàng thoát hiểm, diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân vừa kịch tính vừa cảm động.
Tiếc là nàng chưa đọc hết toàn truyện mà chỉ xem spoil kết cục trên mạng, đúng là chẳng ngoài dự đoán người tốt sống, kẻ xấu chết, một cái kết trọn vẹn theo lối mòn.
Nhưng chuyện đó không quan trọng.
Điều quan trọng là ít nhất trong tình cảnh hiện tại, nữ chính Lăng Yên Yên có nam chính Khương Biệt Hàn tới cứu, còn đá lót chân Bạch Lê nàng thì chẳng có gì cả.
Phải, nàng đã nhớ ra rồi. Tên “Bạch Lê” trong truyện bị nhắc tới ít đến đáng thương, chủ nhân thân thể này là đệ tử Dược tông, chỉ xuất hiện đúng một câu thoại, có vai trò chẳng khác gì mấy nhân vật nền trong phim Marvel, khi cặp đôi chính ôm nhau ở nơi đổ nát lúc bình minh ló rạng thì nàng là người đứng sau vỗ tay, nước mắt lưng tròng.
Một sự tồn tại mờ nhạt gần như bằng không, chẳng lẽ xuyên sách là để nàng làm một cục đất sét bắt đầu từ con số không ở thế giới khác? Lại còn là kiểu nhân vậy quần chúng có thể bị giết bất cứ lúc nào.
Bóng lửa trên lớp giấy dán cửa loang ra như móng vuốt, ngoài xe vang lên tiếng cười nói bất cần của đám người. Mấy tên đệ tử Văn thị áp giải bọn họ đang uống rượu ăn thịt, vừa cười đùa vừa bàn xem hai “món hàng mới” trong xe lần này sẽ bán được bao nhiêu, sau đó có thể dùng số tiền ấy để mua bao nhiêu cái ôm hôn của mỹ nhân.
Tất cả những điều đó không ngừng nhắc nhở Bạch Lê rằng đây không phải giấc mơ, càng không phải trò đùa.
Nhưng nếu đã xuyên vào truyện thì có khi nàng cũng sẽ có hệ thống. Bạch Lê thử lên tiếng gọi hệ thống AI.
“Hệ thống ơi hệ thống, đến lúc tiết lộ rồi đấy, bàn tay vàng của ta là bẻ gãy sợi dây trói này hay là búng tay một cái cho bọn ác ôn ngoài kia tan thành mây khói?”


⬅ Trước Tiếp ➡