Chương 18
Vạt váy thêu chỉ đen trên nền đỏ xòe ra trước mắt Bạch Lê, ngay sau đó mặt nàng cũng bị người ta bóp. Phụ nhân nọ như quỷ mị xuất hiện trước mặt nàng, đôi mắt đào hoa quyến rũ như hồ ly sáng lên toát ra kinh ngạc “Ồ, tiểu cô nương này, thể chất lạ quá nha…”
Người hầu bên cạnh giải thích “Đây là người do sư thúc tổ chọn, nghe nói là thể chất Phượng Tủy Thông Ngọc cực hiếm.”
“Thì ra là người thằng bé đó chọn, mắt thẩm mỹ của nó từ trước đến giờ vẫn không tồi.” Phụ nhân vừa dùng khăn thêu lau ngón tay, vừa quay người nói nhỏ gì đó, Bạch Lê chỉ nghe loáng thoáng vài từ, đều là thuật ngữ chuyên môn mơ hồ khó hiểu, đến người trong nghề còn không chắc đã biết, huống chi là kẻ chưa rõ sự đời như đời như nàng.
“Tiểu muội đừng sợ.” Phụ nhân cúi người, ngón tay thon dài như măng bằng ngọc đặt lên môi nàng, nheo mắt lười biếng, giọng khàn như làn khói mê hoặc “Nơi muội sắp tới, có thể khiến muội thoát khỏi khổ ải, cũng có thể khiến muội sống không bằng chết.”
Cảm giác dưới thân hụt hẫng, toàn thân nàng như rơi vào thang máy lao xuống đáy vực, ánh sáng trước mắt liên tục chớp tắt, nàng ngồi phệt xuống nền đất.
Phụ nhân biến mất, Lăng Yên Yên và Hạ Hiên cũng chẳng còn đâụ Nàng bị truyền tống đến một nơi xa lạ không một bóng người.
Sương trắng mịt mù, cách năm bước đã không trông thấy gì, dưới chân lát gạch ngọc trắng sáng loáng. Dưới đế giày có những đoá hoa linh tê nở rộ nền trắng tinh khôi được phủ bạc đắp ngọc, điểm vài nét đỏ hải đường và màu xanh của tùng, xa hơn là sắc xanh đậm và tím than rải rác, sắc màu dần chuyển tối, muôn loài thi nhau khoe sắc, nở rộ đến tận cuối màn sương.
Nàng hiểu rồi, nơi này có vẻ là một phòng tắm. Với tư cách là một hộp đêm đạt chuẩn, phòng tắm của Yểm Nguyệt Phường cũng phải bài trí cho lộng lẫy xa hoa.
Tiếng chuông leng keng dần đến gần. Hai bé gái xinh xắn nữ đồng đứng cung kính cách đó không xa, mặc áo dài màu tím, cổ tay đeo chuông, đồng loạt hành lễ với nàng. Động tác của các bé máy móc cứng nhắc, ánh mắt vô hồn, toàn thân như chỉ có tiếng chuông là còn mang sức sống.
Hai bé gái này là linh khôi.
“Mời cô nương tắm rửa thay y phục.” Giọng các bé gái cũng lạnh như băng tuyết.
Bạch Lê đứng ngây ra như tượng.
Thấy nàng không có phản ứng, hai bé nghiêng đầu nhìn nhau một cái, rồi bỗng biến mất, làn khói tím lan ra tại chỗ, trong nháy mắt lại ngưng tụ phía sau lưng nàng, biến thành hai hình hài thiếu nữ nhỏ nhắn.
Không nói không rằng, chúng cùng đưa tay ra đẩy nàng một cái.
Bạch Lê thật không ngờ hai bé xíu xiu ấy lại khỏe đến vậy, khiến nàng bị đẩy vào bể vang lên tiếng “ùm”, may mà nước không sâu, chỉ là vùng vẫy mấy cái rồi ho sặc sụa vài ngụm.
Sương mù cũng bị xua tan. Tấm khăn che mặt được gỡ xuống, lộ ra dung mạo thật. Trước mặt nàng là một bể ngọc trắng, nước trong bể ấm áp, hơi nước lượn lờ.
Đầu óc nàng hơi mơ hồ, cái này là… nước suối ôn tuyền rửa da trắng nõn?
Khoan đã, chẳng phải cảnh này là phân đoạn của nữ chính à? Tại sao lại lạc vào người nàng rồi?