Chương 18
Ông biết con dâu sẽ không nói chuyện này cho con trai, chỉ sợ Lâm Kiều Kiều giận dỗi đuổi ông về quê. Mặc dù biết mình đã làm chuyện không bằng cầm thú, nhưng ông không hề hối hận, nếu được cho một cơ hội, ông vẫn sẽ làm như vậy.
Lâm Kiều Kiều lái xe ra khỏi nhà, cô không biết mình muốn đi đâu, chỉ đơn giản là không muốn ngây ngốc ở nhà.
Cô bất tri bất giác về nhà mẹ đẻ, mẹ Lâm thấy con gái trở về liền vui mừng.
“Sao lại về nhà, không phải sáng nay con nói không về sao?”
“Mẹ biết con rất sợ nóng mà, mấy ngày nay toàn ở trong phòng hưởng thụ máy điều hòa. Con nhớ mẹ, mới vượt qua trời nắng về nhà một chuyến, vậy mà mẹ còn ghét bỏ con.”
Mẹ Lâm thấy con gái ngây dùng tay quạt cho mình, trên trán thấm đẫm mồ hôi.
“Nha đầu này, đã lấy chồng rồi mà còn làm nũng.”
“Mặc kệ, có lấy chồng cũng là con gái của mẹ.”
“Con đúng là tiểu yêu tinh phiền toái, hai anh trai con chưa từng làm chúng ta lo lắng, còn con từ nhỏ đến lớn chỉ biết làm loạn. Đúng rồi, con sống chung với ba chồng thế nào? Nếu đã chọn Trương Đào thì cũng nên tôn trọng trưởng bối của người ta, con là con dâu, không thể nổi nóng lung tung với ba chồng.”
Lâm Kiều Kiều không nghĩ đến lâu ngày về nhà một lát đã bị mẹ lảm nhảm, giảng cho một đống đạo lý, cặn kẽ dặn cô đủ thứ, giống như cô hư hỏng lắm không bằng.
Kỳ thật kiếp trước, thật danh Lâm Kiều Kiều rất kém, nổi danh điêu hoa tùy hứng, không biết nói đạo lý, đánh chồng, không tôn trọng ba mẹ chồng, đã vậy còn nuôi ‘tiểu bạch kiểm’.
Chẳng qua sau khi sống lại, Lâm Kiều Kiều đã quên mất. Hiện tại cô đã không làm ra những chuyện đó, ngoài ra cô cũng đã trả giá cho những gì mình gây ra ở kiếp trước.
============================================================
Edit by Mon
“Con kiên nhẫn chút, mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi, con nên bớt tùy hứng đi. Trương Đào tuy không làm gì, nhưng nó sẽ không khăng khăng một với con. Con phải nghĩ cho nó nhiều hơn, mẹ thằng bé đã qua đời, hiện giờ chỉ có mình ba chồng con là người thân. Hằng ngày nên quan tâm ông ấy một chút, dù sao việc nhà cũng đã có người làm, con chỉ cần hỏi han ân cần là được.”
Lâm Kiều Kiều nhớ tới ba chồng, mặt đẹp đỏ lên, còn muốn chăm sóc thế nào nữa, ngay cả trên giường cô cũng chăm sóc luôn rồi.
“Mẹ, con biết rồi. Con vất vả lắm mới về nhà một chuyến, chúng ta gác chuyện này qua một bên đi.”
Lâm Kiều Kiều ăn vạ ở nhà mẹ đẻ cho đến khi ăn xong cơm tối mới lái xe về nhà, còn lén bỏ vài nước hoa thất sắc vào đồ uống của họ.
Đến thì đi bằng tay không, lúc về thì được mẹ cho một đống đồ đến mức chặt cứng cả cốp xe.
Màn đêm buông xuống, Trương Quốc Dương một mình bên trong biệt thự không khỏi đứng ngồi không yên, lo lắng không biết con dâu đã đi đâu, không biết cô có thấy đau khổ vì bị một lão già xâm phạm hay không? Thời gian trôi qua càng lâu ông càng sốt ruột, chân bước ra ngoài hoa viên ngồi chờ cô. Như vậy khi con dâu trở về là ông có thể thấy ngay.
Lúc Lâm Kiều Kiều về đến nhà thời gian đã điểm tám giờ tối, nhà mẹ đẻ và Hoa Hồng viên ở hai thành phố gần kề, không xa cũng không gần. Trước đây, Trương Đào muốn tự thân lập nghiệp, không dựa vào cha mẹ, nên sau khi hai người kết hôn đã chuyển sang thành phố bên cạnh.
Tình yêu rất dễ làm cho con người ta mù quáng. Trước kia, Trương Đào nói gì cô cũng cảm thấy có lý. Tuy nhiên, trọng sinh qua một lần, bây giờ đã là cảnh còn người mất.