Chương 17
Cảmt giáct bànt tayt thôt rápt củat bat chồngt vuốtt vet nhũt thịtt mềmt mại,t thânt dướit cọt xátt hoat huyệt,t cảt ngườit Lâmt Kiềut Kiềut mềmt xuống,t dựat vàot ngườit ông,t mặct chot ôngt tùyt ýt vuốtt ve,t muốnt làmt gìt thìt làm.
“Đểt bat giúpt Kiềut Kiềut làmt sạcht tiểut huyệt.”
Bat chồngt dùngt gậyt thịtt cọt cọt hoat huyệtt cô,t saut đót nângt mộtt đĩnht mộtt chút,t gậyt thịtt thuậnt theot tưt thết củat ôngt hoànt toànt vùit vàot âmt hột ấmt áp,t tiếpt đót chậmt rãit thọct vàot rútt ra.
“Kiềut Kiều,t huyệtt cont chặtt thậtt đó t Đểt lấyt hếtt vậtt dơt rat chot con.”
Đôit tayt thôt rápt củat ôngt xoat nắnt hait vú,t ôngt mởt miệngt cắnt vànht tait mượtt màt tinht xảo,t khôngt ngừngt nóit lờit thôt tục.
Lâmt Kiềut Kiềut trànt đầyt xấut hổt vàt giậnt dữ,t đánht lênt cánht tayt ngămt đent củat ông.
“Bat khôngt biếtt xấut hổ,t ait muốnt bat làmt sạch,t vậtt dơt bênt trongt khôngt phảit củat bat sao?”
Lâmt Kiềut Kiềut khôngt lot mìnht sẽt mangt thai.t Bởit vìt côt đãt từngt nóit vớit Trươngt Đào,t côt khôngt muốnt cót con,t Trươngt Đàot cũngt bảot chờt chot sựt nghiệpt hắnt ổnt địnht rồit tính.t Chot nên,t mẹt Lâmt tìmt chot côt mộtt báct sĩt phụt khoat Trungt yt nổit danht kêt phươngt thuốct tránht thai,t mỗit thángt uốngt mộtt lầnt làt đượct vàt khôngt cót táct dụngt phụ.
Trươngt Quốct Dươngt cũngt biếtt nênt mớit bắnt vàot trong,t côt hiệnt tạit cót hoat thấtt sắc,t càngt khôngt phảit lot chot sứct khỏe.
============================================================
Edit by Mon
Lâm Kiều Kiều không hề cố kỵ, ngược lại còn hưởng thụ gậy thịt già cỗi trong cơ thể run run phun ra tinh dich đặc sệt nóng bỏng bắn vào hoa tâm, đây là cảm giác cô chưa từng trải qua bao giờ.
Phía dưới người đàn ông trung niên sở hữu làn da ngăm đen, in hằn chút nếp nhăn là một thiếu nữ da trắng mịn như tơ, dáng người lả lướt hấp dẫn.
Một đen một trắng, một già một trẻ hòa hợp dưới dòng nước thực hiện chuyển động nguyên thủy nhất, trên khuôn mặt giăng đầy vẻ hạnh phúc cùng thỏa mãn.
Buổi sáng lúc mười giờ, Trương Quốc Dương đứng trong hoa viên phơi khăn trải giường, nhớ đến khi nãy ông thao con dâu ngay trên giường của con trai, sau đó lại hoan ái trong phòng tắm thao con bé lần nữa. Cuối cùng là bị con dâu ném khăn trải giường đã bẩn cho ông, rồi đẩy ông ra khỏi phòng.
Tới gần giữa trưa, ánh mắt trời chói chang đổ xuống, Trương Quốc Dương vui vẻ đem khăn trải giường đã khô trở về phòng, gương mặt già hiện lên nụ cười sáng lạn. Khi đang chuẩn bị làm một ít cơm trưa cho Lâm Kiều Kiều, ông bỗng ẩn ẩn có chút lo lắng.
Lâm Kiều Kiều nằm trên giường, bàn tay khẽ mở, giữa lòng bàn tay là một bông hoa có bảy màu đang vặn vẹo thân mình, ngón tay cô nhịp nhịp chạm nhẹ vào nó.
“Hoa nhỏ, ngươi nói xem tại sao ta lại trở nên như vậy?”
Đóa hoa đang lay động không trả lời cô, Lâm Kiều Kiều nhìn cánh hoa, thầm nghĩ cô đã trọng sinh được mấy tháng, được hoa thất sắc tẩm bổ, thân thể và da thịt cũng đẹp hơn và du͙c vọng càng mãnh liệt, ngoài ra gần đây cô cũng ăn nhiều hơn. Không lẽ những chuyện này có liên quan đến nó? Nhìn cánh hoa màu tím, Lâm Kiều Kiều suy tư, bứt nó ra, sau đó cho vào một cái bình nhỏ. Cô không biết công hiệu của cánh hoa tím, phải làm thí nghiệm một chút.
Giữa trưa, ba chồng con dâu cùng ngồi ăn cơm, hai người không nói chuyện. Lâm Kiều Kiều là vì xấu hổ. Lúc cùng ba chồng làm chuyện thân mật nhất, khi đó cô ‘ý loạn tình mê’ nên không nghĩ đến bất cứ thứ gì, bây giờ mọi thứ qua đi làm cô không tránh khỏi ngượng ngùng.
Còn Trương Quốc Dương là sợ Lâm Kiều Kiều nổi giận, nên không dám mở miệng. Thời khắc nhìn thấy cơ thể trắng nõn của con dâu không mặc quần áo, lý trí ông như bị vứt lên chín tầng mây.