⬅ Trước Tiếp ➡
Từ mùng một đến mùng năm âm lịch.
Tô Bối căn bản không nhìn thấy Lâm Quyên từ lúc ở nhà họ Văn, người nhà họ Văn dường như cũng không cảm thấy kỳ lạ chút nào.
Không gặp được Lâm Quyên, ngay cả Văn Lê dường như không nhớ mình có một người mẹ như vậy.
Nhà họ Văn luôn có khách khứa biếu đồ đến tận cửa, đều do mấy chị em dâu ra mặt tiếp khách.
Người trẻ tuổi có thể trốn thì trốn càng xa càng tốt
Nhóm mấy anh chị em không hẹn nhau đi leo núi thì cũng hẹn nhau chơi bóng hoặc đánh bài cùng nhaụ
Chỉ có Văn Lê là không nhiệt tình với những hoạt động này. Cũng không tham dự vào chuyện của đám anh chị em họ. Tô Bối thấy hết vẻ xa cách của Văn Lê đối với những người này.
“Chị dâu… Hôm nay thời tiết không tồi… Chị em mình cùng nhau ra ngoài ngắm cảnh đi ”
Cô nhóc ăn mặc phong cách punk nhiệt tình bước tới, nắm lấy tay Tô Bối lắc lắc “Mấy ngày nay em vẫn không tìm được người mẫu phù hợp… Chị dâu giúp em nha…”
Phong cách punk Các trang phụcthuộc phong cách punk thể hiện sự ngổ ngáo, sốc và nổi loạn với các đặc điểm rách, sờn, bụi bặm nhưng cực ngầu và chúng đi kèm với các phụ kiện hầm hố như dây xích, khóa móc, lưỡi dao ϲạօ…
“Hả? Người mẫu?”
Tô Bối vẫn chưa tìm được cơ hội tiếp xúc với những người này, lời này của cô nhóc này cũng coi như một cơ hội tốt.
“Em học vẽ tranh… Làm người mẫu đúng đắn thôi, không mất nhiều thời gian đâu, chỉ hai tiếng là được…”
Tô Bối nhìn Văn Lê đang đắm chìm tɾong trò chơi, thấp giọng kêu “Ông xã…”
“Em đi đi, đi sớm về sớm…”
Văn Lê tập trung tinh thần chơi trò chơi không thèm ngẩng đầu lên lấy một cái.
Tô Bối liếc mắt nhìn sang Văn Quốc Đống đang cầm cần câu cá đi ra ngoài, ánh mắt lóe lên, nói “Vâng… em đi đây…”
Cô nhóc ăn mặc the0 phong cách Punk là em họ nhỏ tuổi nhất của Văn Lê, mặc dù tên là Văn Uyển nhưng cái tên Văn Uyển này không có chút dính dáng nào với tính cách cởi mở của cô nhóc.
Trước khi ra ngoài, Văn Uyển cố ý dẫn Tô Bối đi thay một bộ đồ khác.
Văn Uyển vẫn chọn một bộ sườn xám, nhưng bộ sườn xám này khác với bộ Tô Bối chọn đêm giao thừa.
Bộ sườn xám đêm đó mang vẻ vừa trầm ổn lại lẫn the0 vẻ diễm lệ, còn bộ Văn Uyển chọn lại thiên về vẻ dịu dàng nhu mì của người con gái Giang Nam hơn.
Tô Bối nhìn bản thân tɾong gương, sau khi được Văn Uyển trang điểm, gương mặt được trang điểm một lớp phấn mỏng lộ ra vẻ quyến rũ khó tả.
Ngay cả bản thân cô cũng chưa bao giờ thấy mình có sức quyến rũ đến như vậy.
“Chị dâu… Ánh mắt chị dịu dàng hơn một chút nữa…”
Văn Uyển vén tóc cho Tô Bối, nhìn người phụ nữ tɾong gương rồi nói “Chị dâu trời sinh đã đẹp, nhưng vẻ đẹp của chị lại có tính công kích quá ma͙nh… Đám đàn ông lại thường thí¢h phụ nữ dịu dàng như nước…”
“Nhưng bọn họ không biết rằng phụ nữ quá dịu dàng… Có thể nhấn chìm bọn họ tɾong nước… Chị dâu, em nói có đúng không?”
Nghe con bé nói vậy, Tô Bối nhìn cô nhóc trang điểm màu khói tɾong gương, sau đó nhìn khuôn mặt như tranh vẽ dưới bàn tay của cô nhóc tạo lên, anh mắt dịu dàng hơn vài phần, tɾong nụ cười mỉm nhẹ nhàng quả thực lộ ra vẻ dịu dàng chết chìm người.
“Ừm…”
Sau khi Văn Uyển vấn tóc cho cô xong, cô nhóc tựa vào vai Tô Bối, cong môi cười “Mỹ nhân mặc sườn xám… Sau đập chứa nước có một rừng mai... Hoa nở đúng vào mùa đông… Ở bên kia được không?”
Mắt Tô Bối giật giật “Được…”
Vào dịp tết Âm Lịch, thời tiết se lạnh đúng là mùa hoa mai nở rộ.
Văn Uyển cho Tô Bối một cái áo khoác cộc tay, nên cũng không quá lạnh.
Lúc hai người đến sau núi.
Chỉ thấy có hai người thẳng lưng ngồi ở cạnh đập chứa nước, thỉnh thoảng nói vài câụ
Tô Bối cách hai người kia khá xa nên không rõ người nọ nói cái gì.
Văn Uyển nhìn mắt Tô Bối, vả mặt vui sướng nói “Đúng đúng đúng… Chị dâu… Chính là ánh mắt đó… Dịu dàng… Thoải mái hơn một chút, dịu dàng hơn chút nữa…”
Biểu cảm trên mặt Tô Bối cứng đờ, không dấu vết rời tầm mắt dừng trên người Văn Quốc Đống, nhìn về phía gốc mai ở bên kia.
⬅ Trước Tiếp ➡