⬅ Trước Tiếp ➡
Văn Lê nhìn tập tài liệu rơi tán loạn trên mặt đất, tɾong nháy mắt mặt anh ta đã trắng bệch cả ra "Bố... Không phải như bố nghĩ đâụ.. Con..."
"Câm miệng "
Văn Quốc Đống tái mặt, lạnh lùng nhìn người đàn ông đang hoảng sợ kia "Lần này, vì nể mặt mày là người nhà họ Văn, là con của tao đây nên tao giúp mày lau sach mọi dấu vết nhưng nếu để tao phát hiện mày còn có lần tiếp the0 thì mày cút ra khỏi nhà cho tao "
"Bố... Con... Con biết lỗi rồi..."
Văn Lê quỳ xuống đất, tay ͼhân luống cuống nhặt tài liệu và hình rơi trên mặt đất, tɾong mắt lại xẹt qua một cơn giận đang được kìm nén.
Trong phòng làm việc thoáng chốc im lặng, cho đến khi Văn Lê đã dọn dẹp xong mọi thứ, anh ta sợ hãi đứng lên.
"Bố... Mấy, mấy thứ này làm sao... làm sao bây giờ..."
Văn Quốc Đống nhìn sang máy cắt giấy thành giấy vụn ở bên cạnh, mặt ông nhăn nhó lại tưởng chừng sắp ép ra nước tới nơi "Đi ra ngoài kiếm bạn kiếm bè nhớ lau mắt cho kỹ vào rồi hãy kết bạn Ngay cả người hay quỷ mà mày cũng không phân biệt được, sau này làm sao tao dám giao nhà họ Văn cho mày tiếp quản đây?"
"Sau này con sẽ chú ý hơn."
Văn Lê đang rối rắm nín thở một hơi, nhưng vừa nhìn thấy món đồ trên tay mình, hơi thở ấy lại khiến lồng ngực anh ta đau nhói.
"Mày nên nhớ, người ta lấy lòng mày, nịnh nọt mày, không phải vì mày là Văn Lê. Mà bởi vì mày là con trai của Văn Quốc Đống..."
"Vâng..."
Văn Lê cúi đầu không dám cãi lấy một lời, nghe bố mình dạy dỗ, ở ngoài nơi làm việc Văn Quốc Đống luôn là một người nhã nhặn lịch sự nhưng cũng chỉ có anh ta mới biết bố của mình là người lạnh lùng và tàn nhẫn đến mức nào.
"Lo mà cai thuốc ngay cho tao "
Văn Quốc Đống tháo kiếng xuống, lộ ra một đôi mắt tàn nhẫn không chút tình cảm "Nghe lời mẹ của mày, mau chóng có một đứa con với Tô Bối, rồi mày muốn làm gì tao cũng không cản mày nữa."
Tay Văn Lê run rẩy vì căng thẳng "Bố, chúng con còn trẻ, chưa muốn có con sớm như thế."
"Bây giờ không lo mà có con đi, còn muốn chờ thêm hai năm nữa cơ thể mày hết đát rồi mới đòi có con à?"
Văn Quốc Đống nghĩ đến chuyện Lâm Quyên không hề ưa gì Tô Bối, ông lạnh lùng nhìn thằng con trước mặt mình "Mấy chuyện bẩn thỉu ở bên ngoài của mày tốt nhất là giấu cho kỹ vào Đừng tưởng mày lấy một cô gái không thân không phận, không có chỗ dựa thì mày có thể tùy tiện bắt nạt người ta "
Văn Lê cúi đầu nghe giáo huấn hết lần này đến lần khác, không dám nói tiếng nào.
"Cho Tô Bối từ chức về nhà chuẩn bị để mang thai đi, nếu như gặp khó khăn tɾong việc thụ thai tự nhiên thì đi thụ tinh nhân tạo..."
"Bố à... Bối Nhi còn trẻ... Không chịu khổ thế này được..."
"Không chịu khổ nổi à? Mày cũng biết mẹ mày không thí¢h nó rồi, mày muốn tốt cho nó thì mau sinh con ra đi..."
"Thân là đàn ông của nhà họ Văn, mày thất bại thành như vậy Người mất mặt không phải là tao đâu Mà cả nhà họ Văn này đều không biết giấu mặt vào đâu đấy "
"Con biết rồi..."
Lần này Văn Lê được nghe những lời chửi mắng không chút nể nang, hai mắt đỏ bừng đi ra ngoài.
Từ nhỏ đến lớn, thứ mà anh ta được nghe nhiều nhất đó chính là hổ phụ vô khuyển tử .
Hổ phụ vô khuyển tử nghĩa là người bố có tài thì tất nhiên sẽ không sinh ra người con bất tài.
Cho dù anh ta có ưu tú hơn nữa, làm tốt hơn bao nhiêu đi chăng nữa, thì ở tɾong mắt người khác, anh ta mãi mãi thua kém bố của mình. Hơn hai mươi năm qua, hoặc là anh ta phải sống dưới cái bóng của bố ruột mình, hoặc là sống dưới cái bóng của anh em giỏi giang tɾong dòng họ.
Cũng chính vì vậy nên anh ta mới chọn kết hôn với Tô Bối, một người có xuấtthân vô cùng bình thường, ngay sau khi vừa tốt nghiệp đại học xong.
Cho tới bây giờ anh ta chưa từng dựa vào danh nghĩa nhà họ Văn ở bên ngoài, anh ta muốn chứng minh bản thân mình vẫn sống tốt khi không có nhà họ Văn. Nhưng khi anh ta đánh liều tự mình gây dựng sự nghiệp thì lại bị người ta âm mưu hãm hại, kéo anh ta xuống nước, khiến cơ thể anh ta tổn hại.
...
Sau khi Văn Lê quay về phòng của mình, anh ta làm như không có chuyện gì xảy ra, muốn kéo Tô Bối lại tiếp tục vuốt ve.
"Vợ dâm quá đi... Vẫn chưa mặc quần áo vào nữa à? Có phải là muốn chồng quay lại dễ chịch em hơn không?"
Tô Bối bình tĩnh nhìn Văn Lê, suy nghĩ đến cuộc đối thoại giữa hai bố con tɾong đïện thoại vừa rồi.
Trong lúc giật mình cô mới phát hiện ra, dường như cho tới bây giờ cô vẫn chưa từng hiểu thấu Văn Lê, cũng như Văn Lê chưa từng hiểu rõ con người cô.
Nếu không thì anh ta cũng sẽ không lừa gạt cô nhiều năm như vậy, thậm chí hai người bọn họ kết hôn cũng chỉ bởi vì tɾong mắt Văn Lê, cô là một người phụ nữ "không danh không phận không có người chống lưng" mà thôi.
Văn Lê bị ánh mắt quan sát của Tô Bối làm cho chột dạ tɾong lòng "Vợ, sao thế em? Sao lại nhìn anh như thế?"
Tô Bối giơ tay lên vuốt ve gương mặt trẻ trung, hăng hái của Văn Lê, giọng nói của cô nhỏ nhẹ dịu dàng hỏi "Văn Lê... Anh có yêu em không?"
Văn Lê trả lời không chút do dự "Đương nhiên là có yêu em rồi Cô bé ngốc nghếch này Vợ anh đẹp thế này, là đàn ông thì ai mà chả yêu thươռg cơ chứ?"
"Biến thái... Thì ra là anh chỉ yêu mặt của em thôi?"
"Đương nhiên không phải thế rồi "
Văn Lê chồm lên vùi mặt vào cổ Tô Bối, cắn lấy vành tai nhạy cảm của cô "Còn yêu cả cô bé ngon ngọt mọng nước dưới này của vợ nữa..."
Nghe xong, ánh mắt Tô Bối trở nên lạnh lùng như băng.
Nếu như trước đây cô còn thấy có chút áy náy vì cô đã lợi dụng͟͟ Văn Lê để trèo lên, thì bây giờ...
Không những chút áy náy kia đã tan biến không còn dấu vết, thậm chí càng tiếp thêm sự kiên định thôi thúc cô mau đẩy nhanh kế hoạch của mình.
⬅ Trước Tiếp ➡