Chương 20
nói "Kẹp chặt cho tôi, không được để rớt ra giường." Vâng." Phó Thanh Tâm đỏ mặt gật đầu, cô ta nỗ lực siết chặt âm hộ đã bị chịch đến mở rộng hoác, gian nan giữ lấy đống tinh dịch đó.
Chiếc váy màu xanh lam trên người đã sớm nhăn nhúm như dưa muối, bên trên còn vương vãi đầy vết tích nước dâm ướt át.
Môi Thanh Tâm sưng đỏ, trên đó còn có vết thương bị cắn rách, trên vai hằn rõ một dấu răng xanh tím có thể thấy rõ trong bóng đêm, Triệu Khải không nhịn mà được nín thở.
Anh dùng sức bóp mông cô ta "Đồ dâm đãng, còn không mau cút ra ngoài." "Vâng, Triệu tổng." Phó Thanh Tâm biết giờ phút này mình không thể tiếp tục dây dưa với anh thêm nữa.
Mấy câu Tống Lan nói lúc tỉnh dậy thực ra là ám chỉ cho cô ta biết đã đến lúc phải rời đi.
Phó Thanh Tâm kẹp chặt âm hộ để tinh dịch không chảy ra, cô ta chậm rãi lăn xuống mép giường quỳ gối, bên dưới lớp váy mỏng manh của cô ta trống không, hai núm vú nhô lên khiến Triệu Khải đỏ mắt nhìn theo.
Tuy nhiên anh không có động tác gì thêm, cứ nhìn Phó Thanh Tâm rón rén dịch từng bước nhỏ ra ngoài.
Tống Lan đã chuẩn bị phòng cho cô ta vì sợ cô ta không ra ngoài nổi.
Phó Thanh Tâm vừa ra khỏi cửa liền sang phòng bên cạnh để tắm rửa sạch sẽ.
Buổi sáng, ánh nắng xuyên qua khe hở rèm cửa chiếu vào.
Tống Lan mở mắt, nhớ đến màn kịch hay tối qua, hơi thở của cô không khỏi dồn dập hơn vài phần.
Thực ra tối qua cô cũng không hề bình tĩnh, nhưng động tác của hai người Triệu Khải kia quá lớn, lại không để ý nhiều đến cô, nên họ không nhận ra tiếng thở dốc và động tác tự an ủi dưới chăn của cô.
Cũng chính vì bị kích thích đến cao trào nên cô mới lỡ phát ra tiếng rên rỉ, dọa Triệu Khải một phen, nhưng sau đó cô đều rất kiềm chế để không phát ra tiếng động nữa.
Côn thịt của Triệu Khải vốn dĩ chỉ thuộc về nữ chính, hiện tại nó lại đang thọc vào rút ra trong cơ thể người phụ nữ khác, Tống Lan chỉ cần nghĩ đến thôi là tâm trạng đã rất tốt rồi Tâm trạng của Triệu Khải và Tống Lan hoàn toàn trái ngược, chuyện anh làm tối qua khiến ga giường bẩn hết cả, nếu lát nữa Tống Lan tỉnh lại phát hiện ra thì hỏng bét.
Anh cứng đờ người, nằm trên tấm ga giường ướt át, nghe thấy tiếng Tống Lan thức dậy bên cạnh, ánh mắt anh tối sầm lại, lật người đè lên Tống Lan.
"A " Tống Lan bị Triệu Khải đột ngột đè lên người làm cho giật mình, sợ hãi kêu lên "Sao vậy?
Anh lại gặp ác mộng à?" Nhắc đến ác mộng, vẻ mặt Triệu Khải có chút vỡ vụn, anh không nhịn được nhớ đến hình ảnh hoang đường tối qua.
Nếu không phải ga giường ướt át và cảm giác dính dớp dưới thân, anh còn nghi ngờ chuyện tối qua thực ra chỉ là một giấc mộng kiều diễm.
"Không phải." Triệu Khải bình tĩnh nói, anh nhìn Tống Lan rồi không có ý định giải thích hành động của mình, mà trực tiếp dùng hành động để chứng minh ý định.
Buổi sáng vốn là lúc tình dục tràn trề nhất, hơn nữa Tống Lan vừa rồi lại vô tình nhắc đến chuyện tối qua, hơi thở Triệu Khải trở nên thô nặng, đột nhiên cúi đầu ngậm lấy môi Tống Lan.
"Ưm ư..
A ha.." Tống Lan híp mắt ngoan ngoãn hé miệng, để đầu lưỡi anh tiến vào.
Đây là vợ anh, anh làm chuyện này là rất bình thường, anh đưa bàn tay sờ soạng xuống phía