Chương 19
Nội tạng dường như đều bị chèn ép, Phó Thanh Tâm tựa như búp bê tình dục, bị bắt phải thừa nhận những cú va chạm hung mãnh.
"Ưm ưm.." Cuộc làm tình như máy đóng cọc không biết đã kéo dài bao lâu, Phó Thanh Tâm đã bị chịch đến trợn trắng mắt, lúc này Triệu Khải mới buông tha môi cô ta, anh duỗi tay bịt miệng cô ta lại.
Ưm muốn..
Ưm ư.." Nước mắt trào ra khóe mi, Phó Thanh Tâm lắc đầu quầy quậy, bụng dưới bị thúc đến tê dại, ê ẩm.
Triệu Khải chống người dậy, anh cười lạnh một tiếng, nhỏ giọng nói "Thế này đã không chịu nổi rồi sao?
Không phải muốn côn thịt của tôi, muốn bị tôi chịch à?
Chẳng phải tôi đang thỏa mãn nguyện vọng của cô sao?" "Sướng không?
Bị côn thịt của tôi chịch, cô đúng là dâm đãng thật, âm hộ cắn chặt quá.." Âm hộ của Phó Thanh Tâm chỉ còn biết co rút theo bản năng, đầu óc cô ta trống rỗng không nghĩ được gì nữa.
Ngay cả những lời dặn dò của Tống Lan mà cô ta cũng chẳng thể nhớ nổi, cô ta chỉ biết gồng mình chịu đựng những cú va chạm hung bạo của Triệu Khải.
Tống Lan đột nhiên ưm một tiếng rất nhỏ, nhưng lọt vào tai Triệu Khải đang cảnh giác cao độ lại cực kỳ rõ ràng.
Thân thể Triệu Khải đột nhiên cứng đờ, trong nháy mắt anh đè lên người Thanh Tâm, lỗ tiểu mở ra, một dòng tinh dịch đậm đặc bắn thẳng vào tử cung Phó Thanh Tâm.
Từng đợt từng đợt chất lỏng phun ra, rót đầy tử cung Phó Thanh Tâm, khiến bụng dưới của cô ta cũng hơi nhô lên.
Bên trong tràn ngập tinh dịch cùng nước dâm bị chặn lại không chảy ra được.
Phó Thanh Tâm co rúm người, cô ta run rẩy ôm lấy Triệu Khải, cảm giác tinh dịch bắn vào cực kỳ rõ ràng, bụng cô ta có cảm giác như bị bắn thủng.
Sau tiếng ưm a, Tống Lan bỗng nhiên cựa mình ngồi dậy.
Triệu Khải sợ đến mức côn thịt cứng đờ lại, anh vội vàng kéo chăn trùm lên người, vô tình lại thúc nhẹ một cái, khiến vài đợt tinh dịch nữa lại bắn ra.
"Triệu Khải, anh sao vậy?" Tống Lan hỏi với giọng ngái ngủ nồng đậm, như thể hoàn toàn không biết anh đang làm gì.
"Không có gì, chỉ là..
Gặp ác mộng thôi." Triệu Khải cố gắng giả vờ trấn định trả lời, nhưng côn thịt dưới háng vẫn đang đè chặt trong cơ thể Phó Thanh Tâm và tiếp tục bắn tinh.
Phó Thanh Tâm bị anh bịt chặt mũi miệng nên không thể phát ra được chút âm thanh nào, chỉ có thể run rẩy cảm nhận khoái cảm từng đợt ập tới.
"Ồ, không sao đâu, ác mộng đều là giả, đừng sợ." Tống Lan dịu dàng khuyên anh.
"Ừ, ngủ đi." Thân thể Triệu Khải cứng đờ như tảng đá, sự kích thích vì sắp bị phát hiện làm côn thịt anh lại một lần nữa trướng to lên.
Vốn dĩ trong bụng Thanh Tâm đã tràn đầy tinh dịch, cô ta tưởng chừng đã kết thúc, kết quả côn thịt đột nhiên lại trở nên cứng rắn, lấp đầy âm hộ cô ta đến mức chật chội.
Nó căng đến mức Phó Thanh Tâm chỉ muốn đi tiểu, cô ta khó chịu không nhịn được mà vặn vẹo thân thể một chút.
Triệu Khải sợ tới mức đè người thấp xuống hơn, sợ Tống Lan nhận ra điều gì.
Cũng may nói xong câu đó cô liền tiếp tục ngủ, không hề có ý định quan tâm thêm.
Triệu Khải thở phào nhẹ nhõm, anh rút côn thịt ra khỏi âm hộ của Phó Thanh Tâm, gậy thịt cứng ngắc rút ra phát ra tiếng bốp, chất lỏng bị chặn lại cứ thế trào ra.
Triệu Khải ghé vào tai Thanh Tâm, nén giận