⬅ Trước Tiếp ➡

sớm ngày nở rộ, sao hả?" Nàng thét lên giữa những tiếng rên rỉ "Đừng..
Đừng.." Đồ vật kia chạm đến nơi mẫn cảm nhất, nhưng qua mấy đợt, nàng đã không còn sức lực rên rỉ, thắt lưng cong lên, một luồng dâm dịch bắn tung tóe ra khỏi khẩu huyệt.
Eo Lý Mộ Nghi cong vòng lên, giãy giụa trốn thoát khỏi bàn tay của Lý Thiệu nhưng lại bị hắn giam chặt ở trong lòng.
Sự thật và ác mộng đan xen nhau, nỗi sợ hãi to lớn từ tấn công nàng từ bốn phương tám hướng.
Có ai cắn cổ nàng như sói đói, ngón tay chui vào miệng nàng khuấy nước bọt "Được, không muốn cũng được, ngươi vĩnh viễn là người của nghĩa phụ..
Ngươi là người của ta.." Sự sợ hãi xé rách lý trí của nàng, Lý Mộ Nghi co giật người như thể đang chịu nỗi đau đớn cùng cực, Lý Thiệu suýt thì không giữ được.
"Lý Mộ Nghi " Tiếng quát này khiến nàng tỉnh lại trong chớp mắt, rốt cục nhận ra người trước mắt là Lý Thiệu, ôm chặt cánh tay hắn như vớ được cọng rơm cứu mạng.
Ánh mắt nàng hơi rã rời, chỉ có lời khẩn cầu đáng thương vẫn rõ ràng, nhưng nàng vẫn quật cường, cắn chặt môi quyết không nói lời hạ mình.
Trước đây đạt sảng khoái ở trên giường, khuôn mặt nữ nhân này đỏ ửng, trong mắt lộ rõ lửa dục cầu hoan, nhưng hoàn toàn không phải dáng vẻ như lúc này.
Lý Thiệu dắt rút chuỗi mã não Miễn Linh ra, sau tiếng òm ọp là tiếng thét chói tai.
Co thể trắng mịn như ngọc vẫn còn run rẩy từ dư vị nhưng không giấu được sự sợ hãi, nếu không có màu đỏ trên môi thì lại càng nhợt nhạt hơn, bàn tay nhỏ bé được Lý Thiệu nắm trong tay sau khi thoát khỏi dục vọng thì lạnh lẽo như băng.
Miễn Tử Linh đặt ở trên tháp vẫn rung lắc một lúc lâu mới dừng lại.
Trên khuôn mặt Lý Mộ Nghi giàn giụa nước mắt, yết hầu phát ra tiếng khóc nức nở.
Lý Thiệu chưa từng thấy nàng khóc tức tưởi như vậy bao giờ, hắn mủi lòng, mọi cơn giận đều tan biến.
Ôm nàng vào lòng, Lý Thiệu dịu dàng vén những lọn tóc dính trên trán thấm đẫm mồ hôi "Mới nãy cái miệng này chảy nhiều nước như vậy, không phải sảng khoái lắm sao?
Sao lại khóc dữ dội vậy?
Hửm?" Gió từ bên ngoài lùa qua cửa sổ hé mở một nửa, thổi qua người Lý Mộ Nghi khiến nàng rùng mình, ôm ngực cuộn mình trong lòng Lý Thiệu, vùi đầu ở khuỷu tay hắn, nhất quyết không chịu trả lời.
Lý Thiệu cúi thấp người, lồng ngực nóng như lửa đốt dán lên tấm lưng ướt đẫm mồ hôi của nàng, xem như dùng trái tim sưởi ấm một khối băng tuyết "Ngoan, có ta ở đây, đừng sợ." Miễn Linh có tốt cỡ nào thì cũng chỉ là một món đồ vàng đồng vô tri, hoa văn dược chạm khắc bên ngoài khi rung lắc sẽ khiến người ta trầm luân trong bể dục, nhưng khi kéo ra sẽ làm đau bên trong ngọc hộ.
Nếu vật đó không vào sâu được, bên trong sẽ cực kỳ trống rỗng.
Lý Mộ Nghi cố gắng thoát khỏi cơn ác mộng ban nãy, eo hơi động, không ngừng cọ lên dương vật đã cứng như sắt của Lý Thiệu "Muốn ta..
Thừa Sách, muốn ta.." Dáng vẻ quyến rũ của nàng khiến trái tim Lý Thiệu rung động, hắn rất muốn lập tức đặt nàng dưới thân đâm mạnh vào.
Nhưng tiểu mỹ nhân cúi đầu là khóc, ngẩng đầu cũng khóc, Lý Thiệu biết nàng sợ đau, cố nhịn lấy cao bôi trơn bôi lên dương vật.
Hắn đè Lý Mộ Nghi xuống giường, tay mở đôi chân trắng nõn của nàng ra, chậm rãi động thân đi vào, cơ thể mềm


⬅ Trước Tiếp ➡