⬅ Trước Tiếp ➡

lại bị Lý Thiệu nắm trong tay, giãy giụa kiểu nào cũng không thoát được, lúc này đành cầu xin hắn "Đừng mà.." Lý Thiệu say chuếnh choáng, hiện tại vẫn chưa tỉnh táo.
Hắn làm lơ sự sợ hãi trên khuôn mặt Lý Mộ Nghi, cúi đầu cười gian tà "Nàng biết thứ này?" Lý Thiệu vừa nói vừa nghĩ, đây là lần đầu tiên hắn dùng món đồ chơi này 'chăm sóc' Lý Mộ Nghi, sao nàng biết được?
Trong đầu hắn vô thức hiện lên khuôn mặt đáng ghét của Triệu Hành Khiêm, phủ tạng như bốc cháy, đau đến tận tâm can, không hề lưu tình xé rách xiêm y trên người Lý Mộ Nghi.
Lý Mộ Nghi sửng sốt, né tránh định xuống giường nhưng lại bị Lý Thiệu chặn ngang rồi kéo lên.
Hắn không thích Lý Mộ Nghi chống cự, thậm chí cực kỳ chán ghét, tay giữ chặt eo nàng rồi quát "Đã để người khác chơi đùa rồi thì cớ gì với bổn vương lại không dám?" Trên mặt Lý Mộ Nghi tái nhợt không còn một giọt máụ Lý Thiệu hoàn toàn mất lý trí, thô bạo đè hai cổ tay của nàng bằng một tay, tay còn lại cầm Miễn Tử Linh lắp vào hoa đế, xoay chầm chậm.
Hai chân Lý Mộ Nghi bị mở banh cứng ngắc, ngay cả giãy giụa cũng giống như đang hùa theo.
Rung động liên tục như mưa phùn cuộn lên từng đợt khoái cảm, rõ ràng trong lòng đã chán ghét đến cực điểm nhưng phía dưới vẫn rỉ nước.
Nàng đã mây mưa cùng Lý Thiệu nhiều lần, thậm chí còn để hắn chơi từ đằng sau như súc vật, Lý Mộ Nghi cũng không thấy bị làm nhục, duy chỉ có lần này, nàng hận phản ứng của bản thân, hận đến nỗi muốn tan xương nát thịt cũng phải lột bỏ cảm giác này ra khỏi người mình.
Nàng bất giác run rẩy hít vài hơi, tiếng thở ra cũng trở thành tiếng nức nở.
"Cầu xin ngài.." Lý Mộ Nghi rơi lệ khiến khuôn mặt thêm phần kiều diễm, giọng nàng run rẩy chứa đựng sự tủi thân và vỡ vụn "Cầu xin ngài, Thừa Sách..
Đừng làm như vậy..
Ta không muốn.." Điều Lý Thiệu không chịu được nhất chính là nghe Lý Mộ Nghi cầu xin, nhưng hắn vẫn nhất quyết không hạ thủ lưu tình với nàng, dứt khoát cúi đầu cắn lên môi khiến hàng vạn hàng nghìn lời cầu xin khẽ khàng thành tiếng nức nở khó phân.
Nàng cuộn gót ngọc, khoái cảm do hoa đế rung động lan sang lục phủ ngũ tạng, tê dại đến tận xương tủy khiến Lý Mộ Nghi không còn biết trời đất, ôm chặt Lý Thiệu theo bản năng, tiếng la còn vang hơn cả tiếng kêu của bạch trĩ ngoài kia "Không Cầu xin ngài..
A.." Mật nước bắn tung tóe, ngọc huyệt nhầy nhụa, Lý Thiệu thấy ánh mắt nàng dần trở nên vô hồn thì đẩy Miễn Linh vào cửa huyệt.
Lý Mộ Nghi hơi nhíu mày, răng trắng cắn chặt môi dưới.
Miễn Linh bị dục hỏa chích đốt, rung lắc cực kỳ dữ dội trong mật huyệt.
Nàng ra sức kháng cự, cắn môi đến bật máu, nhưng mị thịt bên trong lại ngậm chặt Miễn Linh, càng nuốt sâu vào trong.
Chuỗi mã não quấn quanh ngón tay Lý Thiệu, chỉ cần kéo nhẹ đã châm ngòi dâm dục dào dạt của nàng.
Lý Mộ Nghi như con cá quẫy chết trong lòng bàn tay hắn, lời cầu xin run rẩy bên miệng nhưng không thể thốt thành lời.
Sự sung sướng kéo dài khắp cơ thể càng khiến nàng sợ hãi, tình hương phát ra từ lư hương khiến nàng hoảng hốt, khuôn mặt anh tuấn trở nên gay gắt, ánh mắt âm trầm ánh lên sự hả hê "Một món đồ vô tri đã khiến Trĩ Nô rối loạn như vậy, ngày mai nghĩa phụ tìm bốn, năm tên dắt lừa hầu hạ ngươi, để ngươi


⬅ Trước Tiếp ➡