⬅ Trước Tiếp ➡

Từ sau khi phát hiện ra bí mật của ba, cô nhận ra, chỉ cần ba nhìn cô thì tâm trí cô sẽ nghĩ đến những việc xấu hổ mà ba làm với cô.
Bất thình lình, ngón tay mảnh khảnh phủ lên cánh môi hồng phấn mềm mại của cô.
Tim của Cố Chỉ Hàm cứ thế mà đập thình thịch, sắp sửa bay ra khỏi cổ họng, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt.
Nhưng ánh mắt Cố Lâm Hiên chỉ chú đến bên miệng cô, đầu ngón tay lạnh lạnh ấm ấm quét đi vụn bánh mì bên khóe miệng cô, sau đó lấy khăn giấy ướt lau nhẹ những ngón tay chạm vào khóe miệng cô.
Một tiếng "Ầm" vang lên, Cố Chỉ Hàm chỉ cảm thấy trên đỉnh đầu vang lên một trận sấm chớp loẹt xoẹt, nhưng trù trừ không có cơn mưa bão nào ập xuống.
Cố Chỉ Hàm mắc cỡ đỏ mặt, vội vàng uống ừng ực hết phần sữa còn lại.
Cố Lâm Hiên ở bên cạnh nhìn thấy cô uống xong ngụm sữa cuối cùng, bờ môi mỏng khẽ hé mở "Con gái, hôm này có muốn đi chỗ nào không?" "Hôm nay ba không cần đến công ty sao?" Gương mặt Cố Chỉ Hàm đầy vẻ ngạc nhiên, trong trí nhớ thì ba không có ngày cuối tuần.
Cứ như Thời gian mỗi ngày đều dành cho công việc, thỉnh thoảng mới cùng đi xem phim với cô.
"Ừm, hôm nay ba sẽ ở cùng với cô gái nhà chúng ta." Cố Lâm Hiên sải bước chân thẳng tắp đến phòng khách, thu dọn laptop và sổ sách trên bàn trà lại.
Đôi con ngươi đen láy của Cố Chỉ Hàm tụ lại sáng rực, "Thế ..
Con muốn đi cưỡi ngựa." Suy nghĩ hồi lâu, Cố Chỉ Hàm kích động bày tỏ nguyện vọng với Cố Lâm Hiên.
Cô cứ nhớ mãi không quên cái lần mà ba dẫn cô tới trang trại ngựa một năm trước.
Nhưng trách sao được khi mà ba bận rộn như thế, suốt cả năm này ba hoàn toàn không có lấy một ngày rảnh rỗi để đi cùng cô.
Cố Lâm Hiên đang bước lên lầu thì đôi mắt hơi dừng một chút, không ngờ cô bé này lại thích loại vận động đầy tính thử thách này.
Anh lại còn tưởng cô sẽ bảo mình cùng đi dạo phố, đi xem phim các kiểu chứ.
Cố Lâm Hiên xoay người lại nói với Cố Chỉ Hàm ở sau lưng mình "Được, hôm nay ba nghe theo con hết, nhanh đi thay quần áo " Cố Lâm Hiên đưa cô đến một câu lạc bộ cưỡi ngựa, nhìn thấy những con ngựa đang rong ruổi bên ngoài trang trại, Cố Chỉ Hàm không kiềm chế được cơn phấn khích.Để mặc cho ba dắt tay mình đi vào đại sảnh, đôi mắt trong veo cứ nhìn chằm chằm phía bên ngoài.
Bởi vì Cố Lâm Hiên là thành viên cao cấp của câu lạc bộ, nên một nhân viên phục vụ chuyên nghiệp đã nhanh chóng mang một bộ thiết bị cưỡi ngựa chuyên nghiệp đến, ra hiệu cho bọn họ thay vào.
Vì Cố Chỉ Hàm hào hứng nên nhanh chóng thay quần chẽn, mang đôi bốt cưỡi ngựa đầy vẻ coolồngầu vào.
Vừa bước ra khỏi phòng thay đồ, ngẩng mặt vừa vặn gặp ngay Cố Lâm Hiên.
Ba vừa thay cả bộ trang phục cưỡi ngựa khí chất càng thêm anh tuấn bức người, quần chẽn ôm sát đôi chân thon dài càng làm nổi bật nét khỏe khắn, mạnh mẽ.
Phối cùng đôi dày bốt thuần màu đen, cả người toát ra hơi thở của Quý tộc nước Anh.
Cố Lâm Hiên nhìn bộ trang phục của người con gái trước mặt, cau mày không vui, "Bé à, lấy ngay áo bảo hộ mặc vào " "Nhưng mà ba, cái áo bảo hộ đó xấu lắm .." Cố Chỉ Hàm không muốn


⬅ Trước Tiếp ➡