Chương 7
này.
Một đêm nọ, cả một hồi lâu nhưng cô không thể nào ngủ lại, trong đầu chỉ toàn hình bóng của ba, cũng như cảm giác phấn khích mạnh mẽ đó.
Tại sao, chỉ trong một ngày, cuộc sống của cô Tất cả rối tung cả lên?
Cả đêm ngủ không ngon, chờ đến khi phía chân trời nổi lên vài vệt trắng sáng Cố Chỉ Hàm mới hơi buồn ngủ, không ngờ ngủ một giấc tỉnh dậy thì đã hơn mười giờ rưỡi sáng.
Vội vàng rửa mặt hoàn tất xong xuôi chạy ngay xuống lầu, lại thấy ngay ba đang ôm laptop ngồi ở bên ghế sô pha làm việc.
Cố Lâm Hiên là nhà kinh doanh khai thác bất động sản, tất cả đều dựa vào hai bàn tay trắng khởi nghiệp khi còn trẻ tuổi.
Dựa vào khứu giác kinh doanh nhạy bén, sự gan dạ hơn người, sự mạnh mẽ và kiên quyết.
Chỉ trong thời gian mười năm ngắn ngủi, từ một nhà thầu xây dựng ít tên tuổi, ngày hôm nay đã trở thành top ba nhà phát triển bất động sản hàng đầu ở Lương Thành.
"Ba Sao hôm nay đã trễ như vậy rồi mà ba còn chưa đến công ty?" Cố Chỉ Hàm vén phần tóc mai ra sau tai.
Cúi đầu nhìn xuống chiếc váy ngủ bằng lụa tơ tằm của mình, đột nhiên cảm thấy một màn xấu hổ.
Vốn cứ tưởng rằng đã trễ thế này thì ba cũng đã đến công ty rồi.
Ở nhà cũng chỉ còn lại cô và mẹ Lý hai người phụ nữ, cho nên cứ thản nhiên không thay quần áo.
Cố Lâm Hiên nghe thấy tiếng nói thì ngẩng đầu, đôi con ngươi màu nâu nhạt lướt qua bóng dáng mặc bộ đồ ngủ lụa của Cố Chỉ Hàm, đuôi lông mày nhíu chặt.
Cố Chỉ Hàm cảm thấy không được tự nhiên cho lắm khi bị anh nhìn như vậy, lên tiếng nói "Chuyện đó Con đi thay quần áo trước ạ." Xoay người tính đi lên lầu thì trong đầu lại hiện ra những chuyện mà ba đã làm với cô tối hôm qua.
"Không cần đâu, con cứ ngồi xuống ăn sáng đi " Cố Lâm Hiên lên tiếng ngăn cản cô, bàn tay to gập laptop lại.
"Oh " Cố Chỉ Hàm ảo não bước tới bàn ăn, người ba từ trước tới nay vẫn luôn dậy sớm tập thể dục, tại sao Sao hôm nay đã trễ thế mà còn chưa ăn sáng.
Lẽ nào là ..
Cố tình đợi cô cùng ăn sáng?
Cố Chỉ Hàm vội vàng đánh bay những suy nghĩ đang bay loạn xạ của mình, chuyển ánh mắt sang nhìn người ba đang mặc bộ quần áo thoải mái ngày thường màu xám.
Trông ba hôm nay thật là MAN, thon gọn với áo ngắn tay, lộ ra cánh tay trắng trẻo nhưng nhìn rất có lực.
Trong động tác đưa tay lấy bánh mì và đưa tay lên miệng, thấp thoáng có thể thấy được phần bắp cánh tay.
Bên dưới chiếc áo thun T shirt cổ chữ V đơn giản là phần xương quai xanh gồ ghề, dưới cổ áo có thể loáng thoáng nhìn thấy đường cơ ngực rắn chắc.
Cố Chỉ Hàm lặng lẽ bẻ một miếng bánh mì đã xé ra, cho vào miệng và từ từ nhai.
Có đôi khi ngẩng đầu nhìn trộm người ba nho nhã bên cạnh, thỉnh thoảng vài lần bắt gặp ánh mắt thờ ơ của ba.
Cố Chỉ Hàm bị dọa vội vàng thu hồi ánh mắt, nhìn chằm chằm sang ly sữa óng ánh trước mặt, vành tai đỏ bừng.
Mười mấy phút sau, Cố Lâm Hiên tao nhã phủi sạch hai bàn tay, yên lặng ngồi kế bên, nhìn cô nhấp từng ngụm sữa nhỏ.
Cố Chỉ Hàm bị gương mặt đẹp như tranh của ba làm cho ngây người, khó tránh phải một lần ngượng ngùng.
Bình thường cũng không khác lạ như này.