Chương 17
là muốn tìm Tổng giám đốc Cố, Cố Lâm Hiên.
Trong tiềm thức không muốn người khác biết bọn họ có quan hệ là cha con.
"Thật ngại quá thưa quý cô, không có hẹn trước thì không thể vào đâu ạ." Chú bảo vệ tầm bốn mươi tuổi, nhìn cô gái ăn mặc đơn giản nhưng vóc dáng phát triển trưởng thành, ánh mắt hiện lên một tia nhìn chế giễụ Cố Chỉ Hàm từ trước tới nay da mặt vốn mỏng, bỗng chốc đỏ bừng mặt mày, vội vã lấy điện thoại ra bấm cuộc điện thoại gọi Cố Lâm Hiên.
Cố hết sức không nói ra từ "Ba".
Nói hai câu, chuyển điện thoại cho chú bảo vệ.
Trong vài giây, người đó lập tức gật đầu cúi người để cô đi thang máy riêng của Tổng giám đốc.
Sau khi ra khỏi cửa thang máy, Cố Chỉ Hàm lặng lẽ mở cửa lẻn vào bên trong.
Cố Lâm Hiên đang ngồi ở bên bàn làm việc với một đống tài liệu dày cộp trên bàn, người đàn ông đang đeo kính và lật xem từng trang một.
Áo sơ mi mỏng màu xanh hải quân phối cùng với cà vạt xám bạc.
Các đốt ngón tay rõ ràng đang kẹp một cây bút ở giữa, thỉnh thoảng sột soạt trên mặt giấy.
Cố Chỉ Hàm rón ra rón rén bước đến sô pha, co nửa người dựa vào ghế sô pha mềm mại.
Một đôi mắt đen láy có thần trong veo nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang chăm chỉ ở cách đó không xa.
Quả nhiên ..
Đàn ông lúc làm việc nghiêm túc là đẹp trai nhất, người ba của giờ phút này rất thu hút người khác.
Trưởng thành chững chạc, cả người tỏa ra loại khiếp sợ mà không cần phải tự mình thị uy.
Một người đàn ông giỏi giang, đẹp trai và giàu có như vậy chắc hẳn được rất nhiều phụ nữ yêu thích.
rước đây, có rất nhiều lần ba trở về sau cuộc xã giao, cô tình cờ chạm mặt đều có thể ngửi ra mùi nước hoa nồng nặc trên cơ thể ba.
Thỉnh thoản trên cổ áo sơ mi của ba còn có thể nhìn thấy vết son môi, nói vậy chắc hẳn là có rất người phụ nữ muốn làm mẹ kế cô?
Cố Chỉ Hàm nheo mắt nhìn gương mặt với các đường nét cương nghị của anh, càng nghĩ sâu hơn, vậy mà cả người lập tức nhận thấy một loại cảm giác khó chịụ Cứ như Người đàn ông của riêng mình bị người phụ nữ khác ngấp nghé, ép buộc cô phải gấp rút bày tỏ chủ quyền, cắt đứt suy nghĩ của những người phụ nữ khác.
Chờ đến khi Cố Lâm Hiên kiểm tra xong hết toàn bộ báo cáo tài chính hàng quý mà phòng Kế toán vừa mang đến vào chiều nay, ngẩng mắt thì đã thấy cô con gái thế mà lại ngủ gục trên ghế sô pha.
Thân hình nhỏ nhắn, cuộn mình trong góc sô pha.
Cố Lâm Hiên tháo chiếc kính đeo lúc làm việc xuống, nhẹ nhàng đi đến bên cạnh ghế sô pha rồi ngồi xổm xuống.
Cô gái nhỏ này mím cánh môi hồng, lông mày hơi nhíu lại.
Cố Lâm Hiên buồn cười, anh duỗi ngón tay cái ra xoa nhẹ mi tâm của cô, cô gái này khi ngủ thật đáng yêụ Đưa tay che bắp chân lộ ra ngoài có hơi lạnh của cô.
Lấy áo vest ra đắp lên cho cô, cô gái nhỏ này từ nhỏ thể trạng đã yếu kém, ngay mùa hè mà tay chân cũng lạnh.
Chiếc áo khoác vừa mới chạm vào làn da, mi tâm của cô đã hơi nhíu nhíu lại, đôi con ngươi trong veo cũng chậm rãi mở to.
"Ba, ba xong việc chưa?" Cố Chỉ Hàm ngạc nhiên nhìn người đàn ông trước mặt, bóng dáng của anh vừa mới xuất hiện trong