Chỉ Yêu Mình Anh
Chương 16
⬅ Trước Tiếp ➡

bài kiểm tra môn hóa học.
Thái Khiết Mẫn vừa mới đi từ bên ngoài vào đã ôm lấy bả vai Cố Chỉ Hàm "Hàm Hàm, đi thôi, cùng đi ăn cơm nào." Cố Chỉ Hàm nghiêng mặt nhìn bàn tay đang đặt trên vai trái mình, trong lòng dâng lên cơn ghê tởm.
Nhưng mà chỉ trong nháy mắt, đả khôi phục lại nụ cười như lúc trước.
"Không đi đâu Khiết Mẫn, mình hẹn bạn lát nữa cùng đi ăn rồi." "Ồ Đã hẹn anh đẹp trai nào đó hả?" Thái Khiết Mẫn nghịch ngợm trêu chọc, nhưng trong lòng lại buồn bực, rốt cuộc tối hôm qua Cô ấy có đến ngôi nhà màu đỏ không?
Nếu đã đến đó rồi, tại sao dáng vẻ vẫn an nhàn như không có việc gì xảy ra?
"Ừm Bí mật .." Cố Chỉ Hàm giả vờ phun ra vài chữ, rũ mắt tiếp tục làm bài, che đi vẻ trào phúng và giễu cợt đầy trong đôi mắt.
Bản thân kể từ sau khi biết được những chuyện ghê tởm mà Thái Khiết Mẫn và Trương Hạo làm ra, Cố Chỉ Hàm cố hết sức tránh né những lời mờ quá mức nhiệt tình của Thái Khiết Mẫn.
Trương Hạo gửi vài tin nhắn tới và gọi mấy cuộc điện thoại, cô đều từ chối trả lời và xóa tin nhắn đi.
Sau cùng bị làm phiền ồn ào, cô trực tiếp đưa vào black list, dù gì cô cũng chả có hứng thú với mấy tên nhóc con mướt mát như này.
Sau khi tách khỏi Thái Khiết Mẫn, Cố Chỉ Hàm hoàn toàn biến thành một người đơn độc, một mình loanh quanh trong khuôn viên trường.
Thành tích học tập của cô tốt, gia cảnh tốt, ngoại hình cô xinh đẹp.
Theo hoàn cảnh thông thường thì nên có thật nhiều bạn bè, nhân duyên tốt đến bùng nổ.
Nhưng mà vì một Trương Hạo, sau khi từ lớp mười một lên lớp mười hai, những người mà cũng tạm có thể gọi là bạn thì lại càng lúc càng xa cách.
Nhưng chưa bao giờ Cố Chỉ Hàm vì chuyện này mà cảm thấy khó chịụ Một mình cô lên lớp, một mình học tập, sau khi học xong thì có thể vẽ vời, tốt biết bao Thật nhanh chóng một ngày thứ sáu nữa lại đến, ba người bạn ở chung phòng ký túc đều là người địa phương.
Nhưng bởi vì sắp sửa tới kỳ thi tuyển sinh đại học, cũng không dám về nhà vào mỗi dịp cuối tuần, chỉ thỉnh thoảng một tháng về nhà một lần.
"Thiệt hâm mộ bạn ghê, tuần nào cũng về nhà ..
Không hề lo lắng chuyện thi tuyển sinh đại học một chút nào." Chung Tiêu đang ngồi bên bàn học múa bút thành văn nhìn Cố Chỉ Hàm đứng bên cạnh thu dọn đồ đạc, đôi mắt nhỏ tràn đầy vẻ ngưỡng mộ.
"Về nhà thì cũng có thể ôn tập mà." Cố Chỉ Hàm cười đáp lại, cất hết số bài thi cần thiết vào trong cặp sách, nhìn quanh dưới mặt bàn, xác nhận không còn đồ gì cần mang về, chuẩn bị ra ngoài cổng trường chờ Cố Lâm Hiên đến đón.
Vừa đến cổng trường thì nhận được điện thoại của Cố Lâm Hiên báo công ty có việc bị ngán lại không thể đến đón cô về nhà, bảo cô tự gọi taxi đến công ty chờ anh cùng về nhà.
Cố Chỉ Hàm rất ít khi đến công ty của anh, nhận được tin này, trong lòng không hiểu sao tràn ngập cảm giác phấn khích.
Từ trường đến công ty, chạy dừng chạy rồi dừng, mất gần một tiếng đồng hồ mới đến nơi.
Vốn tính tạo một bất ngờ cho anh nên lặng lẽ đi đến tầng lầu 33, nhưng vừa bước chân vào đại sảnh thì một chú bảo vệ chạy đến chặn cô lại.
Cố Chỉ Hàm đỏ bừng mặt mũi, chỉ nói


⬅ Trước Tiếp ➡