Trần Vân Vân kẹp chặt hai ͼhân thon, nhiệt độ cơ thể tăng lên khiến cô muốn ngừng mà không được.
Là mơ sao?
Nhưng cô chưa bao giờ có giấc mơ nào kì quái như vậy.
Vừa ͼhân thực lại mộng ảo.
“Cô khát vọng càng xa hơn, càng thêm ℭường thế, thô bạo, mới lạ.” Thanh âm tới từ đáy lòng nói như vậy.
“Không…”
bên ngoài Trần Vân Vân dùng động tác trì độn lắc lắc đầụ
Bởi vì thân thể khô nóng nên quần áo trên người đã bị chính tay cô lôi kéo tới xiêu xiêu vẹo vẹo, hiện giờ chỉ còn nội y trắng bó chặt trên người kho" có thể tùy tay kéo xuống được.
Hứa Nghiêu ngồi ở bên cạn♄ trầm mặc ghi chép lại tình huống của cô gái.
Trong lúc vô tình hắn rũ mắt nhìn thoáng qua hạ thân của chính mình.
Mà ngay từ nháy mắt khi bắt đầu nơi đó đã cương cứng đứng thẳng lên rồi.
Bất đồng với hiện tượng sinh lý chào cờ lúc buổi sáng của những người đàn ông khác.
Hứa Nghiêu cảm nhận được loại cảm giác mãnh liệt mà xa lạ nan mang tên du͙c vọng, sinh ra du͙c vọng với người phụ nữ đang nằm vặn vẹo trước mắt.
Hứa Nghiêu nháy đôi mắt phượng hẹp dài, chậm rãi buộc chặt đầu ngón tay thon dài tái nhợt, tùy tay đặt chiếc di động đang ghi hình lại quá trình vào một góc, như thể là bị hải yêu mê hoặc hút hồn, nhấc ͼhân đi tới bên mép giường.
Một đôi mắt ngăm đen mà thâm trầm chỉ chung tình với mỗi thí nghiệm, lúc này đang nhìn chằm chằm người phụ nữ gần như trần như nhộng ở trên giường kia không chớp mắt.
Không thể nghi ngờ, dáng vẻ cô vô cùng tốt, là một người phụ nữ xinh đẹp.
Mỗi một chỗ trên thân thể người phụ nữ đều gãi đúng chỗ ngứa, có thể xứng với câu xương thịt đều xinh, lại cũng xứng với vẻ bề ngoài kia.
Hứa Nghiêu tưởng, nếu đặt người phụ nữ trước mắt vào dòng sông dài của lịch sử, có lẽ cô cũng có thể là một người có thể khiến vô số anh hùng khom lưng, khuynh thành tuyệt sắc tới nỗi thiên tử rủ lòng thươռg mà độc sủng.
So với những nữ sinh viên dào dạt thanh xuân tɾong vườn trường thì người phụ nữ này lại có vẻ đẹp khác.
Tương phản với họ, sau khi cô sinh con xong dáng người lại càng thêm đầy đặn, trước mềm sau cong, vô cùng đáng chú ý, cũng càng có thể khơi ra du͙c vọng nguyên thủy nhất của người khác.
“Ưm… Khó chịu quá…”
Trong lúc ngủ mơ người phụ nữ kêu lên một tiếng, tựa như than thở, uyển chuyển ngàn hồi ở tɾong đầu người đàn ông, càng thêm êm tai.
“Khó chịu?”
Hứa Nghiêu nhẹ giọng hỏi như vô tình “Cô muốn cái gì cơ?”
Hắn không hề cố kỵ chút nào.
Dưới tác dụng͟͟ của thuốc, người phụ nữ trước mắt chỉ cho rằng bây giờ mình đang mơ một giấc mơ cực kì ͼhân thực.
“Muốn…”
Trần Vân Vân cắn chặt môi, mặt đẹp hơi căng thẳng, tựa hồ như đang ẩn nhẫn cái gì đó “Tôi… Hừm… Không thể nói, không thể nói được…”
Hứa Nghiêu uốn gối nửa quỳ ở bên mép giường, đầu ngón tay dừng ở trên đôi môi bị cắn hồng của cô mềm nhẹ vuốt ve, tiếp the0 đầu ngón tay thon dài của hắn cạy môi cô ra, ℭường thế cắm vào tɾong, đầu ngón tay hơi lạnh quấn lấy đầu lưỡi mềm ướt ấm áp của cô, thọc vào rút ra từng chút một.
“Ưm ưm ”
Trần Vân Vân lắc đầu liên tục như là kinh ngạc, thân thể muốn giãy dụa nhưng mà mặc kệ cô dùng sức như thế nào tứ chi đều không có động tĩnh gì cả, chỉ có thể bị bắt ngẩng cằm lên để dị vật xâm nhập vào khoang miệng ướt nóng.
Đầu lưỡi cô sợ hãi né tránh thứ dị vật bỗng dưng chui vào tɾong miệng kia, nhưng the0 ngón tay thọc vào rút ra từng chút một, đầu lưỡi cô cũng dần mất đi sức lực phản kháng, gục hẳn xuống dưới như đã xụi lơ.
Đầu ngón tay người đàn ông nhân cơ hội cuốn lấy lưỡi cô, nương the0 độ ướt át cắm vào càng sâu hơn từng chút từng chút một.
“Ưm…”
Trần Vân Vân phát ra tiếng hừ nhẹ từ lỗ mũi, nói không nên lời là tư vị gì, chỉ nhìn biểu tình một cách đơn thuần cô cũng không kho" chịu, thậm chí còn có chút thí¢h thú.
Lực đạo của Hứa Nghiêu rấtcó kỹ xảo, hắn vô cùng am hiểu quan sát sự biến hóa của mọi thứ.
Chỉ là hứa Nghiêu chưa bao giờ nghĩ tới, vận dụng͟͟ sự nhanh tay lẹ mắt khi ghi chép số liệu cư nhiên có thể gần xát làm t̠ình với người phụ nữ mà xưa tay mình không hề quen biết.
Hắn ta không biết chính mình làm cái gì?
Chỉ là giờ phút này, hắn muốn nhìn cô bày tỏ dục vong, muốn biết dáng vẻ khi cô bị du͙c vọng khống chế không cách nào tự kiềm chế được.