⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Viễn thuần thục rửa sach thân thể mềm mại mỏng manh cho cô gái, lại thay cho cô một bộ quần áo thoải mái hơn.
Lúc này Trần Vân Vân đã ngủ say rồi.
Bôn ba đường xá xa xôi, vừa tới trường học đã chạy xung quanh cùng với chị Lâm, tiếp the0 còn phải diễn một vở đông cung sống với người đàn ông nhà mình.
Cũng kho" trách, cô trời sinh có một cái thân thể nhu nhược yếu đuối, từ nhỏ đã không có sức lực bằng những người khác để làm việc đồng áng.
Cho nên khi ở tɾong thôn cô bị không ít người xem thường, cũng không biết sau lưng có bao nhiêu người nói những lời bàn tán đối với cô, ngay cả cha mẹ cô cũng suy nghĩ rằng sau này cô sẽ biến thành con hồ ly tinh không an phận chuyên đi quyến rũ người ta như miệng mọi người nói.
Nếu không phải là gặp được Tô Viễn…
Có lẽ cô thật sự sẽ đi lên lối rẽ.
Hôm nay Trần Vân Vân lăn lộn một phen xem như nhậm chức thành công, lãnh đạo quản nhân sự nhìn cô thật lâu, cuối cùng nói qua hai ngày nữa khai giảng tới đây chính thức nhận công việc là được.
Nhưng mà Trần Vân Vân tính toán bắt đầu từ ngày mai sẽ tiếp nhận công việc của chị Lâm.
Trần Vân Vân biết, cô có được công việc này không dễ dàng chút nào cả, mà phần tiền lương này cũng vô cùng quan trọng đối với gia đình cô.
Cho nên cô tình nguyện làm nhiều nói ít kiếm sống, an phận làm một con người thành thật.
Tô Viễn an tĩnh thu dọn đồ vật của chính mình, ánh mắt đong đầy ôn nhu nhìn bóng dáng nhỏ xinh đang ngủ say ở trên giường.
Anh chưa bao giờ hối hận khi đã cưới vợ mình về.
Anh chỉ tự trách bản thân rằng không thể để vợ mình sống được một cuộc sống tốt hơn nữa.
Ngày mai anh đã phải đi về rồi cho nên đêm nay anh sẽ phải đi tới nhà ga để xếp hàng.
Có lẽ ngay cả một câu tạm biệt cũng không có biện pháp nào nói với vợ mình.
Tô Viễn vươn tay, cánh tay cơ thịt rõ ràng duỗi về phía gương mặt nhỏ trắng nõn của người phụ nữ đang say ngủ. Chỉ là không biết vì cái gì anh lại dừng lại ngay khi sắp sửa chạm lên má của cô.
Tô Viễn nhìn bàn tay thô ráp đầy vết chai của mình mà ngẩn người, sau đó chậm rãi thu tay về, người sáng suốt đều có thể nhìn ra rằng đôi tay này đã phải chịu biết bao nhiêu sương gió và khổ cực.
Tuy rằng bàn tay rấtlớn nhưng lại bởi vì hàng năm phải làm việc nhà nông trên đồng ruộng mà trở nên thô ráp, lòng bàn tay cũng che kín vết chai cứng sần sùi.
Bàn tay thô cứng như vậy nếu sờ lên gương mặt trơn mềm bóng loáng kia, chỉ sợ sẽ làm cô đaụ
Tô Viễn nhìn gương mặt kia, hốc mắt càng ngày càng đỏ, đáy lòng lại càng thêm hụt hẫng.
Anh chưa bao giờ tin vào những tin đồn nhảm nhí do người tɾong thôn nói về vợ của mình. Chỉ là anh đau lòng.
Cô gái trẻ sợ đau như vậy, sinh con cho anh, hiện giờ còn phải đi ra ngoài kiếm sống.
Tô Viễn hơi ngửa đầu lên, bàn tay khô nứt thò vào tɾong túi móc ra một chiếc smart phone cũ nát. Cần phải đi rồi.
Người đàn ông hít thở vài lần, lưu luyến nhìn bóng dáng đang nằm trên giường kia, cuối cùng xoay người rời đi.
Bóng dáng của anh bị kéo ra càng ngày càng dài, thẳng tới khi tấm lưng dày rộng có vài phần uốn lượn, một lát sau lại thẳng lên.
Anh là đàn ông mà.
Ngay sau khi Tô Viễn rời đi cánh cửa phòng đóng chặt kia lại bị mở ra lần nữa.
Phòng ốc tối đen như mực, chỉ có vài sợi ánh sáng mỏng manh xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào.
Nương ánh sáng mờ mịt kia có thể nhìn thấy người tiến vào có dáng người cao lớn thon dài, như là một người đàn ông trưởng thành.
Hắn đưa lưng về phía cửa động tác thuần thục kho"a trái cửa lại, ngay sau đó đi về phía mép giường, khi đi lại không có phát ra một chút tiếng vang nào cả.
Còn chưa có khai giảng nên tɾong trường trừ bỏ công nhân viên chức tɾong ký túc xá cũng chỉ còn dư lại những nghiên cứu sinh viết đơn trình lên xin ở lại trường đó.
Ánh trăng ngoài cửa sổ vẫn quá mỏng manh, nó thanh thấu sáng tỏ nhưng lại tre0 cao cao ở rấtxa ͼhân trời.
Cho nên cho dù người tɾong phòng có mở to mắt ra cũng chỉ có thể mơ hồ thấy rõ được hàm dưới thon gầy của người đàn ông nhưng lại không thấy rõ gương mặt và thần thái của hắn.
Bỗng nhiên, môi hắn giật giật, hơi hơi cong lên một độ cong, lai không phát ra bất kể thanh âm gì cả.
Ngay sau đó người đàn ông vói vào túi quần dưới của mình, lấy ra một thứ gì đó.
⬅ Trước Tiếp ➡