Chương 9
mình đã vứt đi sáng nay, Ôn Tri Hòa có chút hối hận vì đã không giữ lại.
Nhưng ngẫm lại thì những con số mờ nhòe trên đó cũng chẳng dùng được nếu giữ lại.
Thôi thì sau này cô sẽ tìm cơ hội trả lại phần chi phí chênh lệch cho vị tiên sinh kia vậy.
Ngày mai là một ngày đặc biệt, là ngày sinh nhật bốn năm mới có một lần của cô.
Sinh nhật tuổi hai mươi.
Ôn Tri Hòa ngồi quỳ trên ghế sofa, trịnh trọng đan hai tay vào nhau đặt trước cằm.
Cô coi ánh đèn rực rỡ ngoài cửa sổ là nến sinh nhật, khẽ nhắm mắt lại thầm ước một điều rồi mở ra.
Nguyện cho ước mơ của cô sẽ mãi mãi rực rỡ không bao giờ lụi tàn, giống như màn đêm của Linh Châu này vậy.
Sau kết thúc nghi thức, Ôn Tri Hòa định đi tắm nước nóng.
Quần áo trên người tuy ướt nhưng chưa đến mức bốc mùi, giặt qua rồi phơi khô thì chắc sáng mai vẫn mặc lại được.
Nghĩ là làm, cô vừa định bước vào phòng tắm thì chuông cửa vang lên.
Lúc mở cửa ra, cô lập tức thấy một nhân viên phục vụ đang đẩy xe đồ ăn đứng đó, nở một cười rạng rỡ “Cô Ôn, chúc mừng sinh nhật.” Ôn Tri Hòa hơi sững sờ "A...
Cảm ơn, đây là?" Nắp đậy thức ăn được mở ra, bên trong là một chiếc bánh kem nhung đen.
Có lẽ vì cân nhắc đến vấn đề không nên ăn quá nhiều vào ban đêm, nên chiếc bánh chỉ có kích thước chừng bốn inch.
Tuy nhiên, nhìn cách bài trí tinh tế cũng đủ thấy sự tận tâm của khách sạn.
Ôn Tri Hòa cứ ngỡ đây là chế độ đãi ngộ của khách sạn, cho đến khi nhân viên giải thích "Đây là bánh kem do Hạ tiên sinh căn dặn chuẩn bị cho cô, còn đây là quà tặng ạ." Cô nhân viên xách chiếc túi giấy in logo của một thương hiệu lớn đặt xuống chiếc ghế sofa bên cạnh.
Ôn Tri Hòa càng thêm kinh ngạc "Còn có cả quà nữa sao?" Ôn Tri Hòa vốn định từ chối nhận món quà này, nhưng nhân viên phục vụ đối đáp quá khéo mà cô cũng không tiện làm khó người ta.
Đợi nhân viên phục vụ rời đi, Ôn Tri Hòa liếc nhìn chiếc túi giấy, trong lòng không khỏi dấy lên sự nghi ngại.
Hạ Trưng Triều đối xử với cô có phải quá tốt rồi không?
Đúng bảy giờ sáng hôm sau, Ôn Tri Hòa xuống sảnh khách sạn sớm hơn giờ hẹn để đón người.
Nữ diễn viên cô cần đón dễ tính hơn nhiều so với tưởng tượng.
Trước khi đến phim trường, người đó còn tặng cô một hộp sô cô la nhỏ.
Tuy món quà chẳng đáng giá là bao, nhưng đây là lần đầu tiên Ôn Tri Hòa cảm nhận được chút tình người ấm áp trong công việc này.
Đứng trước bồn rửa tay vỗ chút nước lên mặt cho tỉnh táo, Ôn Tri Hòa buộc lại mái tóc đuôi ngựa ngắn cũn rồi chỉnh lại chiếc mũ lưỡi trai.
Cô vừa định rút khăn giấy lau tay thì nhận được điện thoại của Tào Trạch.
“Tri Hòa, em đang ở đâu đấy, đến chưa?” Sau khi bắt máy, giọng của Tào Trạch ở phía bên kia bỗng dưng ôn hòa đến lạ.
Ôn Tri Hòa cứ tưởng ông ta đang giục, bèn vừa chạy bước nhỏ một đoạn vừa điều chỉnh nhịp thở "Sắp rồi ạ, em tới ngay đây, em vừa đón người xong." “Không sao, không cần vội.” Tào Trạch ngập ngừng một lúc rồi nói “Hôm nay em không cần đến nữa đâụ” Bước chân của Ôn Tri Hòa bất giác chậm dần.
Khóe mắt liếc thấy có người đang khuân vác thiết bị đi ngang qua, cô bèn nép vào một góc tường cho đỡ vướng.
Vừa mở miệng định hỏi