⬅ Trước Tiếp ➡

đoàn phim của cô Ôn đây đều đang nghỉ ở đây, đi lại làm việc cũng tiện phải không ạ.” Ôn Tri Hòa không biết nên trả lời thế nào.
Dù ông ta nói không sai, nhưng cô vẫn kiên quyết từ chối “Thưa anh, thú thật là tôi không có đủ ngân sách để chi trả cho việc này.
Hơn nữa, tôi cũng không muốn tự dưng lại mắc nợ ân tình của anh." Hạ Trưng Triều gật đầu tỏ vẻ thấu hiểu “Ân tình thì có thể nợ, còn cô có ngân sách bao nhiêu thì trả bấy nhiêụ Như vậy có được không?” Giọng điệu anh vẫn chừng mực và ôn hòa như cũ, nhưng ánh mắt có hơi trầm xuống “Đêm nay đã quá muộn rồi.
Huống hố, khó khăn lắm mới có cơ hội gặp lại nhau, mong cô Ôn đừng từ chối.” Nhưng ngày mưa cuối tháng hai ở Linh Châu vừa ẩm ướt vừa lạnh lẽo.
Dù cô không đến nỗi ướt như chuột lột, nhưng trông cũng chẳng tươm tất gì cho cam.
Nếu cứ đứng trân trân ở đây hứng gió đến phát ốm thì cũng chẳng hay ho gì.
Ôn Tri Hòa đành “bấm bụng” đi theo anh vào trong khách sạn.
Viên quản lý cực kỳ lanh lợi, lập tức ra hiệu cho nhân viên mang một chiếc khăn choàng đến khoác lên người cô.
Ôn Tri Hòa quấn chặt chăn, rồi liếc nhìn ứng dụng đặt xe, quả thật vẫn không có tài xế nào nhận cuốc.
Lại xem qua dự báo thời tiết thì thấy trận mưa này còn kéo dài đến tận sáng mai.
Khi bước đến quầy lễ tân, Hạ Trưng Triều lên tiếng trước “Lấy cho cô đây phòng suite tốt nhất." Ôn Tri Hòa sững sờ, thật sự không hiểu vì cớ gì mà người đàn ông trước mặt lại hào phóng như vậy.
Thủ tục nhận phòng diễn ra rất suôn sẻ, cô chỉ cần xuất trình giấy tờ tùy thân, nhân viên lễ tân liền đẩy thẻ phòng đến trước mặt “Chào quý khách, đây là thẻ phòng của cô.
Phòng cô ở tầng 45, số 4512.
Chúc quý khách có một kỳ nghỉ vui vẻ.” Hạ Trưng Triều kẹp tấm thẻ phòng giữa hai ngón tay đưa sang cho cô.
Ngón tay anh thon dài sạch sẽ với khớp xương rõ ràng.
Tấm thẻ phòng màu đen được mạ viền vàng nằm giữa những ngón tay ấy, nhìn qua đã thấy toát lên "mùi tiền".
Sự thật đúng là đắt xắt ra miếng, dù sao cũng là phòng suite hạng sang ở tầng áp mái.
Nơi này vừa gần phim trường, lại tiện cho việc sáng mai xuống lầu đón người...
Ôn Tri Hòa không kìm được mà "mất liêm sỉ" dao động.
Trước khi nhận lấy thẻ phòng, cô nói một câu khách sáo mang tính tượng trưng "Hạ tiên sinh, nếu anh có việc gì cần giúp đỡ, cứ tìm tôi bất cứ lúc nào." Hạ Trưng Triều gật đầu, cười khẽ một tiếng đầy lịch thiệp như thể chẳng để tâm lắm đến lời đề nghị đó, nhưng vẫn đáp lại một tiếng nhẹ nhàng "Được." Khi cắm thẻ phòng vào khe, ánh đèn tường trong phòng suite tức thì bừng sáng.
Điều kiện lưu trú ở đây tốt hơn cái homestay tồi tàn mà cô thuê chung với mấy đồng nghiệp gấp nhiều lần, à không, phải nói là tốt hơn gấp vạn lần mới đúng.
Đập vào mắt Ôn Tri Hòa là khung cảnh thành phố phồn hoa đô hội, những con đường đan xen chằng chịt như mạng nhện, ánh đèn neon nhấp nháy rực rỡ, đẹp đến nao lòng khi kéo rèm cửa ra.
Cô thừa nhận mình đã có chút “bốc đồng” khi dễ dàng đón nhận thiện ý vô cớ của người lạ.
Nhưng ngày hôm nay của cô thực sự đã quá tệ hại rồi, cô không kìm được mà coi cơ duyên này như một món quà an ủi của ông trời ban tặng.
Nghĩ đến tấm danh thiếp


⬅ Trước Tiếp ➡