Tiết Tuệ cười khẽ, cô ta cố nén cảm giác bị đốt do bùa chú mang tới, giơ tay gỡ lá bùa Trấn Quỷ trên người xuống.
Cũng không biết có phải vì ép buộc lấy bùa chú xuống hay không, cơ thể cô ta hơi mờ đi, nhìn rất yếu ớt, như gió thổi qua liền biến mất.
Nữ quỷ xoay người rời đi.
Không bao lâu, mặt đất lại xuất hiện một cặp dấu chân ướt nhẹp, chỉ là lần này, dấu chân kia chậm rãi đi về phía cửa lớn.
Một tiếng cọt kẹt vang lên, cánh cửa mở ra.
“Ai, cô chờ chút đã, cô!” Tô Khả Khả vội vàng đuổi theo ra ngoài.
“Đáy sông quá lạnh, tôi không muốn trở về…”
Nữ quỷ đứng dưới ánh mặt trời bị tan thành mây khói, không còn sót lại bất kì thứ gì.
Tô Khả Khả nhìn nơi nữ quỷ biến mất, nhất thời sợ run.
“Cô nhóc.” Không biết Tần Mặc Sâm đã đi đến sau lưng cô từ lúc nào, nhẹ nhàng vỗ vai của cô.
Tô Khả Khả nhíu mày, nói thầm: “Sao nữ quỷ này lại thích tự sát như thế chứ, tôi còn chưa nói xong đâu, tuy không thể đầu thai, nhưng có thể tu luyện mà, quỷ tu hành không làm chuyện xấu, chúng tôi sẽ không quản.”
Tần Mặc Sâm cũng nhìn chỗ kia, vẻ mặt lạnh lùng: “Người tự sát đều rất nhát gan, đối với cô ta mà nói, như vậy lại là sự giải thoát. Đây là lựa chọn của cô ta, không liên quan đến cô.”
“Chú đang… An ủi tôi sao? Chú nghĩ tôi rất khó chịu sao?”
Tô Khả Khả ngước khuôn mặt nhỏ lên nhìn anh, đột nhiên nhếch môi cười một tiếng, “Chú thật tốt. Nhưng chú yên tâm, tôi đã nhìn thấy chuyện này nhiều rồi, không đa sầu tình cảm như vậy đâu. Con người đều phải chịu trách nhiệm về hành vi của mình, trên đời không có thuốc hối hận.”
Tần Mặc Sâm à một tiếng.
Hình như nuôi đứa trẻ cũng không… Phiền phức như suy nghĩ của anh.
Oa, hình như cô rất giỏi.
Lúc hai người đứng ở cửa anh nhìn tôi tôi nhìn anh, trong phòng đột nhiên vang lên tiếng hét của Trần Ngọc Quyên.
“Tỉnh! Mẹ, mẹ nhanh nhìn đi, Soái Soái tỉnh rồi!”
“Ôi chao, Soái Soái của bà nội, nhanh để bà nội ôm cái nào!”
Lúc Tô Khả Khả đi vào nhà, Trần Ngọc Quyên và thím Chu đã vây quanh đứa bé trái hôn phải hôn, cứ như là bảo bối gì đó vậy.
“Đại sư, còn cái phí khám bệnh này…” Trần Ngọc Quyên chủ động hỏi đến vấn đề tiền nong dung tục.
Tô Khả Khả cũng không khách sáo, trả lời: “Dì cảm thấy nên đưa bao nhiêu, thì đưa cho tôi bấy nhiêu.”
Trần Ngọc Quyên đang xoắn xuýt với tiền nong, thím Chu vội vàng áp sát vào tai cô ta, nhỏ giọng nói: “Quyên nhi, chúng ta không đắc tội những đại sư này được đâu, nếu không có cô ấy, Soái Soái cũng không còn, dù có đưa đến bệnh viện, giày vò một hồi, không trị hết cũng thôi đi, còn phải tốn một khoản tiền lớn. Mẹ lấy một nửa số tiền riêng của mẹ ra, còn lại thì con tự xem mà làm.”
“Mẹ, mẹ nói có lý.”
Tô Khả Khả: Hai người nghĩ tiếng nói chuyện của hai người nhỏ lắm sao?
“Trong vòng ba ngày chuyển đến tài khoản của tôi là được.” Tô Khả Khả nói một dãy số tài khoản ngân hàng.
Dáng vẻ cao nhân mặc kệ bao nhiêu cũng được của cô càng khiến Trần Ngọc Quyên xấu hổ hơn.
“Đại sư, trước đó đã xúc phạm rồi, tôi xin lỗi cô.”
“Việc này không trách dì được, bây giờ huyền học xuống dốc, rất nhiều tên gà mờ chỉ hiểu da lông đã giả danh lừa bịp bốn phía, là bọn họ làm hỏng danh tiếng của nghề này.” Tô Khả Khả tỏ vẻ, cô lại rất hiểu chuyện, rất hào phóng.
Sau khi gọi được đứa bé tên Trương Nguyên Soái tỉnh lại, nó lại ngủ thiếp đi, dọa Trần Ngọc Quyên vội vàng hỏi thăm sao thế.
“Mệnh hồn vừa mới về chỗ, còn hơi suy yếu, đây không phải vấn đề lớn.”
“Đúng rồi, ai đặt cái tên Trương Nguyên Soái này thế?” Tô Khả Khả đột nhiên hỏi.
Trần Ngọc Quyên nói: “Là ông nội đã qua đời của nó đặt cho, cái tên này hơi tầm thường, để đại sư chê cười rồi.”
“Không phải vấn đề thô tục hay không, nếu không muốn sau này đứa bé này còn xuất hiện tình huống tương tự nữa, hai người vẫn nên đổi tên cho thằng bé đi.” Khuôn mặt nhỏ của Tô Khả Khả kéo căng, rất nghiêm túc.
Hai người nghe xong lời này liền ngạc nhiên.
Thím Chu vội hỏi, “Đại sư, cái tên Soái Soái này có vấn đề gì sao?”
“Vấn đề rất lớn.”
“Trong rất nhiều thôn làng lạc hậu, người lớn sẽ lấy tên xấu cho đứa bé nhà mình, ví dụ như Cẩu Đản, Nhị Sỏa, là vì dễ nuôi.
Một số thứ do lão tổ tông truyền thừa cũng không phải không có lý, thậm chí còn khiến người ta cảm thấy ngu muội vô tri, nhưng thật ra đều là kinh nghiệm đó, kiểu kinh nghiệm được tích lũy theo năm tháng.”
Tô Khả Khả hơi khựng lại rồi nói tiếp: “Cái tên Trương Nguyên Soái này quá lớn, từ xưa đến nay, có thể làm đến vị trí Nguyên Soái đã ít lại còn ít hơn, trừ khi là loại số mệnh ngàn dặm chọn một, số mệnh của người bình thường căn bản không chịu được cái tên này.
Cũng may số mệnh của đứa nhỏ này không tính quá kém, kém thêm chút nữa, đừng nói sống đến sau tuổi, sợ là các người vừa mới đặt tên này xong, thằng bé đã không còn rồi.”
Giọng nói trong veo gọn gàng của cô gái lại khiến cho Trần Ngọc Quyên và thím Chu quá sợ hãi.
“Đại sư, sửa lại tên là không còn chuyện gì nữa sao?” Trần Ngọc Quyên khiêm tốn học hỏi, thái độ đã nảy sinh sự thay đổi một trăm tám mươi độ với lúc ban đầu.