Quỷ nước: …
“Sau khi phát hiện chết đi không thể đầu thai, chỉ có thể sống trong làn nước lạnh lẽo, hối hận rồi hả?”
Tô Khả Khả hừ một tiếng, “Phiền nhất là những người vừa nghĩ quẩn liền tự sát như các người. Mạng sống là thứ đáng quý nhất trên đời, mỗi người chỉ có thể sống một lần, cô đã không trân trọng như thế, bị cướp mất quyền lợi đầu thai cũng là đáng đời.”
Thấy tất cả mọi người trong phòng đều đang nhìn mình, ngay cả chú của cô cũng thế, Tô Khả Khả liền giải thích: “Linh hồn tự sát không thể đầu thai, bởi vì người tự sát không có trách nhiệm với mạng sống, khinh thường mạng sống. Trừ khi –”
Tô Khả Khả nhìn chằm chằm quỷ nước: “Trừ khi trong khoảng thời gian này bọn chúng tìm được một kẻ chết thay, nếu không chỉ có thể là cô hồn dã quỷ, vĩnh viễn không thể đầu thai, cho đến khi linh hồn càng ngày càng yếu, cuối cùng tan vào trong trời đất.
Trong tất cả những quỷ tự sát mà chết, quỷ nước là dễ tìm thế thân nhất.
Bọn chúng chỉ cần kéo người chết thay vào trong nước, quấn chặt lấy bọn họ, tám chín phần mười thế thân sẽ chết đuối.”
Trần Ngọc Quyên và thím Chu sợ hãi đến mức cả người toàn mồ hôi lạnh.
Nếu không phải gần đây người lớn đều dặn dò những đứa trẻ không được đến bờ sông chơi đùa, có phải con quỷ nước này đã sớm tìm kẻ chết thay rồi không?
“Tôi chưa từng hại người!” Giọng điệu của Tiết Tuệ xen lẫn vẻ vội vàng.
Tô Khả Khả chỉ lá bùa Trấn Quỷ ở trên người cô ta, “Nếu cô hại người, dán lên người cô không phải lá bùa Trấn Quỷ này, mà có thể dán bùa Ngũ Lôi có thể trực tiếp làm cô tan thành mây khói.”
Đương nhiên Tô Khả Khả biết cô ta không hại người.
Nếu hại người, trên người sẽ nhiễm sát khí, nhưng trên người nữ quỷ này chỉ có âm khí chứ không có sát khí.
Lại nói, nếu thật sự hại người, cô đã tìm kẻ chết thay đi đầu thai rồi, đâu còn xuất hiện ở đây nữa.
Rốt cuộc nữ quỷ này không có cơ hội hại người, hay là không muốn hại người, tạm thời Tô Khả Khả không bình luận.
Sư phụ luôn nói, làm quỷ lâu rồi rất nhiều nhân tính bị phai mờ, biến thành tà ma.
Gặp được những thứ này, không nhận tiền cũng có thể xử lý đối phương, bởi vì đây là làm việc tốt, một việc công đức.
“Tôi thật sự chỉ muốn mượn dùng cơ thể của Soái Soái nói với cha mẹ tôi hai câu.” Trên mặt Tiết Tuệ có vẻ cầu xin, “Đại sư, liệu có thể giúp tôi một lần không?”
Khuôn mặt nhỏ của Tô Khả Khả lạnh nhạt, rất lạnh lùng nhả ra hai chữ: “Không thể.”
“Cơ thể đứa bé này vốn yếu ớt, vận mệnh cũng kém, cô lại nhập vào cơ thể như thế, cũng không sợ âm khí nhập vào cơ thể thằng bé không chịu nổi mà chết luôn à?”
“… Tôi, tôi không nghĩ nhiều như vậy.”
“Quỷ ích kỷ. Tự sát là ích kỷ, vì đạt được mục đích không thèm để ý đến người khác, cũng là ích kỷ.” Tô Khả Khả phồng má.
Tần Mặc Sâm đột nhiên đưa tay ra chọc vào má của cô.
“Làm gì chứ? Chú, tôi đang dạy dỗ quỷ đó.” Tô Khả Khả chu môi nhìn anh.
Lựa chọn, tan thành mây khói.
Tần Mặc Sâm nghiêm túc nói: “Lúc giáo dục người… Quỷ không thể bị đối phương ảnh hưởng cảm xúc, phải không có cảm xúc nào hết.”
Tô Khả Khả hơi trợn to mắt nhìn anh, chậm rãi gật đầu, “Hiểu rồi, chú.”
Tần Mặc Sâm nhẹ nhàng vỗ đầu nhỏ của cô, “Cô tiếp tục đi.”
Sau đó Tô Khả Khả lại tiếp tục, cố gắng không chút cảm xúc, nói với con quỷ nước kia: “Tôi sẽ không để cô nhập vào cơ thể bất kì ai, nhưng nể mặt cô chưa từng hại người, cô có điều gì muốn nói có thể nói với tôi, tôi sẽ chuyển lời giúp cô.”
Quỷ nước không thể rời khỏi nước, như vậy rất dễ để hồn của bọn chúng tản đi, nếu không phải có bùa Dẫn Hồn của Tô Khả Khả và chiếc ô lụa đen của thím Chu, thì con quỷ nước này sẽ không có cơ hội rời khỏi nước sông.
Tiết Tuệ nhìn cô một chút, cuối cùng vẫn gật đầu.
Dừng lại thật lâu, cô ta mới chậm rãi mở miệng.
“… Nhờ cô chuyển lời cho cha mẹ của tôi, cứ nói, nói… Tôi có lỗi với bọn họ.
Bọn họ hi vọng tôi có tương lai, muốn tôi thi đỗ một trường Đại học tốt, mới quan tâm thành tích học tập của tôi như vậy, nhưng tôi vẫn không hiểu bọn họ, có cảm giác bọn họ rất phiền, hôm đó những lời tôi nói với bọn họ trong lúc xúc động đều không phải là thật.
Tôi rất yêu bọn họ, rất yêu, rất yêu.”
Quỷ nước cúi thấp đầu, trong mắt là sự hối hận vô tận.
Nếu cho cô ta cơ hội lựa chọn một lần nữa, cô ta chắc chắn sẽ không tự sát, dù mỗi ngày đều làm không hết việc, thi không tốt sẽ bị cha mẹ dạy dỗ.
Bây giờ suy nghĩ một chút, so với nước sông lạnh lẽo, khiến người ta cô đơn tuyệt vọng, giãy giụa muốn tìm kẻ chết thay, những áp lực này tính là gì chứ…
Tô Khả Khả trầm thấp ồ một tiếng, mũi chân chọc chọc mặt đất, hỏi cô ta: “Còn có gì khác không?”
Tiết Tuệ đột nhiên mỉm cười với cô, thật ra dáng vẻ của cô ta không được đẹp lắm, nhưng cười lên như thế, liền nhiều hơn một vẻ xinh đẹp nhã nhặn uyển chuyển.
Cô ta nói nhỏ: “Nói cho cha mẹ tôi biết, kiếp sau tôi sẽ làm con gái của bọn họ, khi đó tôi chắc chắn học tập thật giỏi, để bọn họ nở mày nở mặt.”
Tô Khả Khả nói thầm: Cô đâu còn kiếp sau gì nữa chứ.
“Cảm ơn cô, tôi muốn rời đi.” Tiết Tuệ nói.
Tô Khả Khả khó hiểu nói: “Rời đi? Không có bùa Dẫn Hồn của tôi và chiếc ô lụa đen của thím Chu, cô rời đi thế nào?”