Kiều Khương bước lên một khối đá, không thèm quay đầu lại: “Quản miệng cậu cho tốt.”
Trình Tất Dự xì một tiếng: “Tôi không nói cho anh ấy hôm nay lên núi chơi, không phải sợ cô, mà không muốn Trương Đông Đao không vui.”
“Đừng chọc tôi mất hứng.” Kiều Khương quay đầu lại, cô đứng cao hơn so với anh ta vì trên một bậc đá, đeo kính râm, khí thế từ cao xuống thấp: “Sau này đừng nghĩ sống yên ổn.”
Trình Tất Dự giơ ngón tay cái lên với cô: “…… Được, cô là nhất.”
Trương Đông Đao ở phía trước hô lên: “Hai người làm gì thế? Nhanh lên.”
“Đến đây.” Kiều Khương nhấc chân vượt qua mấy bậc thềm đá, xa xa thấy những đám mây trắng vờn quanh, mặt đất có một phiến đá lớn khắc bốn chữ:
【 Vườn Trái Cây 】
Trước cửa vào có mấy tên nhóc bày hàng, bàn dài có những rổ quýt và dâu tây, còn có một tấm biển đề giá cả, màu da bọn nhỏ đen đúa, cười lên hàm răng trắng lóa mắt, thấy có người đi đến nhiệt tình xông tới, giơ tấm biển trong tay nói: “Các chị gái xinh đẹp muốn hái quả gì? Nhà chúng em đều có, đi qua xem thử đi.”
Kiều Khương đối với việc hái quả không hề có hứng, lần này đi chỉ vì muốn dỗ Cao Kim Lam vui vẻ.
Trương Đông Đao chọn một đứa trẻ, mấy người đi theo cậu nhóc đi vào bên trong, trên đường đi không có hoa cũng là quả, ven đường mọc đầy dâu tây dại, Trình Tất Dự ngồi xổm xuống hái được quả nào cũng bón cho Trương Đông Đao, vẻ mặt cô nàng tươi cười đầy hạnh phúc.
Kiều Khương mới tháo kính râm, nhìn thấy vậy, mắt trợn trắng lại tiếp tục đeo lên.
Cậu nhóc hỏi các cô muốn hái quả gì, Trương Đông Đao hỏi có những quả gì, nghe nhóc con đọc ra từng loại quả, mấy người bàn bạc, đầu tiên sẽ đi hái quýt, sau đó đi hái táo và lê, cuối cùng là dưa hấu. Cậu nhóc đi trước, bỗng nhiên dừng lại, ngước lên nhìn người đàn ông trên cây gọi một tiếng:
“Đại ca, hôm nay có khách đến.”
Trước mặt là một cây táo cao cao, Kiều Khương đeo kính râm, hếch cằm, theo tầm mắt của cậu nhóc đảo qua, trên cây có một người đàn ông đang đứng, anh mặc một chiếc quần dài màu lam, tay cầm sọt cùng kéo. Nghe thấy tiếng gọi, anh bỏ quả táo vào trong sọt, sau đó thả dây thừng cho sọt táo rơi xuống đất, theo sau trượt nhảy từ trên cây xuống.
Có cơn gió quất vào mặt, là mùi mồ hôi hòa lẫn trái cây.
Ánh mặt trời nóng rát, gương mặt người đàn ông vừa đen đúa lại cứng cỏi, anh cởi bao tay, dùng mu bàn tay lau mồ hôi, tầm mắt dừng trên mặt Kiều Khương vài giây, sau đó gật đầu với mấy người Cao Kim Lan ở phía sau:
“Hoan nghênh.”
Thấy gương mặt người đàn ông kia, Kiều Khương hạ kính râm xuống mũi, nhếch lông mày một cái, nói với anh: “Anh dẫn chúng tôi đi.”
Yến Chiêu đang muốn đi lấy đồ, nghe được lời này, nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu cậu nhóc:
“Em về đi, anh dẫn bọn họ đi.”
“Được đại ca! Bọn họ muốn đi hái quả quýt!” Cậu nhóc vui vẻ chạy biến.
Trình Tất Dự đưa thuốc lá cho Yến Chiêu: “Người anh em gọi là gì?”
Thuốc mềm Trung Hoa.
“Yến Chiêu.” Yến Chiêu nhận thuốc cài lên sau tai, mặt không cảm xúc, nhấc chân đi về phía vườn quýt: “Chỗ này không được hút thuốc.”