“Rồi rồi, mặc gì cũng đẹp.” Cao Kim Lan lấy di động ra giơ lên chụp ảnh: “Mẹ chụp cho con một tấm.”
Kiều Khương lấy kính râm từ trong túi đeo lên, cần cổ thon dài có một sợi dây truyền tinh tế sáng lấp lánh, làm cho làn da trắng càng thêm lóa mắt, cô khởi động xe, sườn mặt như một minh tinh điện ảnh, khí chất rõ ràng, gương mặt mỹ miều.
Cao Kim Lan chụp một tấm, đăng lên vòng bạn bè.
“Đăng lên rồi?” Kiều Khương vừa lái xe vừa thuận miệng hỏi.
“Ừm” Cao Kim Lan nhìn nhìn, mặt cười tủm tỉm: ” Mấy cô dì của con đều bàn tán, hỏi mẹ xem bao giờ có rượu mừng đây này.”
Chia tay còn rượu mừng cái rắm.
Ngón tay trỏ Kiều Khương đẩy đẩy kính râm, không nói gì.
Cao Kim Lan thấy cô không nói gì, hỏi: “Các con nghĩ sao, tính bao giờ kết hôn?”
“Chờ thời gian nữa.” Kiều Khương nói dối như không muốn quan tâm: “Sang năm lại bàn.”
Có thể kéo dài thêm một năm thì một năm.
Trương Đông Đao đã sớm đến, cùng bạn trai ngồi trên xe tắm gió điều hòa.
Thấy xe Kiều Khương chạy về phía này, cô nàng mở cửa sổ phất phất tay, ý bảo cô dừng bên cạnh. Kiều Khương dừng xe, trước khi xuống lấy mũ le đội lên đầu:
Đọc truyện ngôn tình tổng tài giúp bạn hiểu thêm về tính cách của những anh chàng có tài. Họ thường thông minh, quyết đoán và đầy trách nhiệm, mang lại cái nhìn sâu sắc về mẫu người lãnh đạo lý tưởng. đọc truyện Full cùng truyen sac
“Còn phải đi lên nữa?”
“Ừm. Chắc đi tầm mười phút.”
Trương Đông Đao nói xong chào hỏi với Cao Kim Lan, lấy một chiếc ô che nắng đứng bên cạnh bà: ‘Dì Lan, chúng ta đi dù.”
“Phơi nắng cũng không sao.” Cao Kim Lan cười hỏi cô nàng:
“Hôm nay cháu được nghỉ à?”
“Đúng ạ, đúng lúc không có việc gì, nên lôi cả bạn trai đi chơi.” Trương Đông Đao quay đầu lại nhìn Trình Tất Dự: “Anh cầm cái túi trong xe lên đây, mang lên núi ăn.”
Bạn trai Trương Đông Đao rất đẹp trai, công tử đào hoa, trước khi làm quen với Trương Đông Đao, bạn gái của anh ta đếm không xuể. Sau đó hai người ở bên nhau, tính tình Trình Tất Dự đã thu lại không ít, nhưng Kiều Khương không hề xem trọng anh ta. Như lời cô nàng kia nói, Kiều Khương không để đàn ông vào mắt, ngoài Lý Hiệu Lan.
Mà nay, cô cùng Lý Hiệu Lan chia tay, làm sao còn có người đàn ông nào lọt vào mắt xanh của cô?
Kiều Khương đi ở đằng sau, Trình Tất Dự lấy mấy túi to ở trong xe ra đuổi kịp, hỏi cô: “Cô chia tay với Lý Hiệu Lan rồi?”
Bốn người họ thường xuyên đi ăn với nhau, Trình Tất Dự cùng Lý Hiệu Lan đã sớm thành bạn tốt, hai người còn lén đi ra ngoài uống rượu, Trình Tất Dự còn đùa nói, nếu anh ta và Kiều Khương chia tay, hai người vẫn là anh em tốt.
“Thì thế nào?” Kiều Khương cách mặt kính râm liếc anh ta.
“Tôi còn thế nào được?” Trình Tất Dự nhai kẹo cao su, vẻ mặt cà lơ phất phơ:
“Nghĩ lại, cuối cùng cô cũng buông tha cho anh ấy, sau này đừng có dày vò người ta nữa, đàn ông tốt vậy, bị cô lăn lộn thành cái dạng gì, chuyện gì cũng lựa theo ý cô, vậy mà có chỗ cô còn chẳng hài lòng.”