Cắm Sừng Hai Cha Con
Chương 6: Cầu con trai của bạn trai hút vυ", chủ động cưỡi dương cụ, bị ȶᏂασ đến triều phun.
⬅ Trước Tiếp ➡
Mặc dù Hoàng Tử Phong học đại học trong tỉnh, nhưng vì biệt thự đi tới trường phải mất hơn hai giờ đi xe, cho nên bình thường cũng rất ít khi trở về nhà mà hắn sẽ ở lại căn hộ cao cấp gần trường do Hoàng Kỳ mua cho.
Lúc đầu Lâm Thanh còn lo lắng hắn mỗi ngày đều sẽ trở về, đợi đến khi Hoàng Tử Phong đi được ba ngày vẫn chưa thấy quay về, anh mới thoáng yên tâm, nhưng cũng không che giấu được có một chút cảm giác mất mác.
Lâm Thanh có bằng cấp giáo sư chuyên nghiệp, ban đầu sau khi tốt nghiệp đại học anh nhận được lời mời dạy ở một trường tiểu học, nhưng vì theo đuổi Hoàng Kỳ nên đã lên tiếng từ chồi, ở bên Hoàng Kỳ nhiều năm nửa là người yêu nửa là bà vυ". Mặc dù không chính thức đi làm thầy giáo, nhưng anh vẫn chọn làm gia sư, đầu tiên là vì gia sư có thể tự do, thứ hai là anh có thể phụ đạo cho các học sinh ở cùng tiểu khu với mình, thù lao rất là hậu đãi. Thời gian nhàn hạ anh rất thích tự chăm sóc vườn hoa, biệt thự của Hoàng gia có một cái đại viện, Lâm Thanh trồng đầy hoa cỏ bên trong, cơ hồ đem đại bộ phận thời gian đều đặt ở trong đó.
Trưa nay anh làm sạch đất cỏ mọc nhiều làm sạch, do khí trời quá nóng, sau khi làm xong cả người cũng ướt đẫm mồ hôi. Lúc đầu anh tính vào phòng tắm tắm đại vòi sen nhưng khi vào nhìn thấy bồn tắm, nghĩ mình đã thật lâu không tắm bồn, liền thả nước ấm thong thả ngồi vào trong ngâm mình.
Cởi ra cái áo thun mỏng cùng khăn quấn ngực, đầṳ ѵú bị trói buộc lập tức nảy ra ngoài.
Hình dạng bộ ngực kì thực nếu là phát triển trên người nữ nhân không tính là đầy đặn, chỉ ở mức độ vừa đủ mà thôi, một tay Lâm Thanh có thể cầm được một bên bầu ngực, nhưng vì nó sinh trưởng ở trên người một nam nhân cho nên rất quái dị. Lâm Thanh cũng không thích hình dạng bộ ngực của bản thân, trước đây nhìn một chút đều không thích, nhưng hiện tại không biết vì sao lại cảm thấy không còn chán ghét nữa, sau một lúc nhìn chằm chằm lại đột nhiên sinh ra kɧoáı ©ảʍ lạ thường.
Bầu vυ" trắng như tuyết điểm tô một viên cherry đỏ hồng, bởi vì bình thường hay bị vải vóc quấn chặt nên vẫn còn chút ngại ngùng, Lâm Thanh đưa ngón tay ra xoa bóp một cái, hai khỏa núʍ ѵú nhất thời đứng thẳng, giống hệt cây anh đào nho nhỏ căng mọng ngon miệng.
Lâm Thanh nhớ lại cảm giác khi được Hoàng Tử Phong liếʍ vυ", mê muội bất giác đem núʍ ѵú nhéo nhéo rồi kéo kéo, giày xéo khiến núʍ ѵú đỏ đậm hơn.
Dưới quần dươиɠ ѵậŧ dần cương lên, du͙© vọиɠ bị đói khát mấy ngày chậm rãi sống lại, da^ʍ huyệt lần đầu nếm trải tình triều cũng bắt đầu phân bố ra dâʍ ŧᏂủy̠, c̠úc̠ Ꮒσα phía sau cũng không kém bao nhiêu từng đợt co rút, tràng thịt bên trong đè ép lẫn nhau, dường như cũng muốn xuất ra dâʍ ɖị©ɧ.
Lâm Thanh tự tát mình thật đau để bản thân tỉnh táo lại. Du͙© vọиɠ dần dần biến mất, cậu đem quần cởi ra, cặp chân thon dài thong thả bước vào bồn tắm.
Mấy ngày liên tiếp thần kinh cẳng thẳng tựa hồ theo dòng nước ấm bay đi, Lâm Thanh thoải mái thở dài một tiếng, tát nước nóng chà xát thân người. Khi chạm vào ngực vẫn có chút lúng túng, đã ghét sáu năm cũng không khả năng một cái là có thể tiếp thu, nhưng khi ngón tay khẽ vỗ, phảng phất như có ma lực dẫn dắt chỉ muốn được hung bạo vuốt ve núʍ ѵú đỏ tươi, thậm chí không thể khống chế hồi tưởng tư vị bị liếʍ mυ"ŧ, day cắn. Lâm Thanh nhắm mắt lại, hai tay nắm hai khỏa thù du, không ngừng xoa lấy, khiến chúng nó trở nên cứng rắn.
Vui vẻ từ đầṳ ѵú truyền tới hạ thân, dươиɠ ѵậŧ đã cương toàn bộ, từ lỗ nhỏ chảy ra ít dịch trắng, hai cái miệng huyệt khẽ đóng mở, thế nhưng ngoại trừ dòng nước ấm, cái gì cũng hấp không được.
Trong đầu anh hồi tưởng lại thân thể nuối khi khuôn mặt hiện ra lại không phải Hoàng tiên sinh người anh yêu sâu đậm, mà là con trai ruột của y.
Cảm giác tội lỗi vừa trỗi dậy liền bị anh dùng lý do thoái thác đè xuống trở lại.
Thời điểm Hoàng Kỳ làm anh, từ đầu tới cuối đều dùng phía sau mà anh cũng chưa lần nào được chứng kiến cảnh y làm mình ra sao, cho nên không cách nào tưởng tượng ra được hình ảnh trong đầu cả.
Nhưng hình ảnh Hoàng Tử Phong lúc ȶᏂασ anh, anh lại được chứng kiến tất cả. Dương cụ thiếu niên màu đỏ tím, vừa thô vừa cứng, từng chút từng chút phá vỡ lỗ thịt nhỏ hẹp của anh, cố định cắm vào chỗ sâu nhất, liên tục ma sát địa phương dâʍ đãиɠ của anh, đem dịch nhờn kéo ra bên ngoài khiến toàn thân cây gậy tráng kiện cũng bị thấm ướt một mảng bóng sáng.
Nghỉ đến hình ảnh da^ʍ mĩ đó, Lâm Thanh nhịn không được từ trong cổ họng phát sinh rêи ɾỉ thật thấp, hai tay vuốt ve thịt vυ" càng lúc càng mạnh, đem hai vυ" nhào nặn thành màu đỏ diễm lệ. Nhưng cho dù là như vậy, thân thể cũng không có cách nào thỏa mãn, hai chân dài kẹp thật chặt, hai mép l*и ma sát lẫn nhau, rất nhanh đem du͙© vọиɠ vốn được áp chế sâu bên trong kéo trở ra.
Trước đây Lâm Thanh chưa từng tự an ủi, khi có du͙© vọиɠ sẽ tìm chuyện khác dời đi lực chú ý. Nhưng từ khi l*и nhỏ bị khai bao, du͙© vọиɠ phảng phất so với trước đây sinh ra gấp mấy lần, trong đầu chỉ muốn được phát tiết, căn bản không có biện pháp suy nghĩ những chuyện khác.
Phía dưới càng ngày càng ngứa, Lâm Thanh nhịn không được tự tay tuốt dươиɠ ѵậŧ, rõ ràng rất nhanh là có thể phát tiết ra được, nhưng không biết vì sao đã đến điểm giới hạn rồi nhưng vẫn thiếu gì đó khiến tϊиɧ ɖϊ©h͙ không có cách nào bắn ra, huyệt da^ʍ phía dưới lại càng ngày càng ngứa, thịt bên trong vách hút không ngừng, giống như tức giận khi không có vật gì đó da^ʍ vào.
Lâm Thanh do dự không biết có nên dùng ngón tay an ủi một chút, nhưng nghĩ tới Hoàng Tử Phong lần trước nói, lại có chút không dám. Đang lưỡng lự, cửa phòng tắm đột nhiên bị mở ra, khiến Lâm Thanh hoảng sợ.
Lâm Thanh nhìn thấy là Hoàng Tử Phong, đầu lưỡi xém chút nữa tự cắn, toàn thân cứng ngắc, "Cậu... Cậu tại sao trở lại?"
"Sách, tôi trở về nhà của mình cũng phải có lý do à?" Hoàng Tử Phong tựa ở cửa, hắn mặc áo sơ mi trắng cùng quần tây, khuôn mặt anh tuấn đẹp trai mang thần sắc châm chọc, "Nhưng ngược lại là Lâm thúc nha, ban ngày tắm không nói, thế nhưng thời điểm đi tắm cửa cũng không thèm khóa, đã vậy còn phát ra thanh âm dâʍ đãиɠ nữa, là muốn câu dẫn nam nhân khác tới ȶᏂασ sao?"
Lâm Thanh hốt hoảng lắc đầu, hai tay theo bản năng bưng ngực, che khuất cặρ √υ" bắt mắt phía trước, "Tôi không có... Là do quên khóa cửa thôi..."
Anh là đang ở trong phòng tắm bên trong phòng ngủ của mình và Hoàng Kỳ, cho dù có người đến, cũng không thể đi vào chỗ này, chỉ riêng thiếu niên đẹp trai trước mặt này là không biết kiêng nể gì thôi.
Hoàng Tử Phong nhìn thấy động tác của anh, không thể phủ nhận, hắn mấy ngày nay ở trường học không ngừng nhớ về thân thể gây họa này, bình thường hắn cũng có rất nhiều người theo đuổi, không ít người còn cố tình dùng thân thể quyến rũ hắn, vậy mà hắn một chút cũng không hứng thú, cho nên hắn mới thừa dịp buổi trưa chạy trở về, nghĩ rằng khoảng thời gian này người ba tốt của mình cũng không có ở nhà.
Trên đường trở về hắn một mực nghĩ sẽ hảo hảo đùa bỡn thân thể này ra sao, lại không nghĩ rằng sau khi vào nhà không thấy thân ảnh của người này, lên lầu hai vậy mà nghe được tiếng rêи ɾỉ câu nhân, cơ hồ khiến hắn hoài nghi lẳиɠ ɭơ có phải hay không đang bị người làm cho nên mới phát ra âm thanh dâʍ đãиɠ đến như vậy.
Nhìn thấy người này tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ ngồi trong bồn tắm, ngược lại trở thành niềm vui bất ngờ.
Hoàng Tử Phong nhìn chằm chằm nam nhân đang thất kinh trong nước, nhếch miệng lên một nụ cười, vươn tay cởi từng cúc áo sơmi, đem y phục tùy ý ném xuống đất, sau đó bắt đầu cởi khóa quần, đem quấn toàn bộ cởi xuống, phô bày vóc người rắn chắc cường tráng, từng bước từng bước hướng Lâm Thanh đi tới.
Lâm Thanh sợ hãi lui về phía sau, nhưng bồn tắm cũng không bao lớn, làm thế nào cũng không thể đem bản thân giấu đi. Ngước nhìn người thiếu niên đang đi tới, đôi mắt giống như chim ưng khóa chặt anh lại, khiến Lâm Thanh không cách nào trốn chạy. Côn ŧᏂịŧ tráng kiện mà bản thân lúc nãy đáng ý da^ʍ cũng đang từng chút cương lên, thoạt nhìn thật là kinh người.
Lâm Thanh vô thức nuốt một ngụm nước bọt, đôi mắt giống như bị phong ấn một mực nhìn ngắm dương cụ đỏ tím kia, huyệt da^ʍ bị nước nóng bao trùm không khống chế được mấp máy, phảng phất như đã ngửi được mùi của dương cụ nó yêu thích mà vui mừng khôn xiết.
Hoàng Tử Phong một hơi bước vào trong bồn tắm, thư thả nửa nằm đầu kia bồn tắm, sau đó hướng Lâm Thanh vẫy tay, "Qua đây."
Bồn tắm vừa đủ hai người, nhưng từ lúc mua cho đến giờ đều chưa từng được hai người cùng lúc sử dụng, trước đây khi chọn bồn tắm này là vì Lâm Thanh ảo tưởng sẽ cùng Hoàng Kỳ tắm uyên ương dục, không nghĩ đến cuối cùng tắm uyên ương lại không phải cùng Hoàng Kỳ mà là cùng con trai của y.
Anh không cách nào phản kháng, tuy thấy thẹn, nhưng vẫn chậm rãi tiến tới. Hoàng Tử Phong vươn tay kéo cậu qua, thân thể Lâm Thanh vội vàng vừa vặn ngã trên l*иg ngực của hắn, tứ chi quấn quít lấy nhau.
Hoàng Tử Phong ngắm nhìn khuôn mặt ướt nước thấm ướt cả hàng lông mi dài của anh, nhịn không được hướng môi Lâm Thanh cắn một cái. Hơi nước mát mẻ truyền vào khoang miệng, làm hắn có chút lưu luyến, đột nhiên trong đầu nghĩ tuy là dương cụ nhiều lần đạt kɧoáı ©ảʍ trong miệng Lâm Thanh, nhưng đây là lần đầu tiên hắn hôn anh, trong lòng có chút ngứa. Hắn lại xít tới, ngậm lấy đôi môi đỏ thắm, bá đạo hôn lên.
Lâm Thanh không ngờ Hoàng Tử Phong sẽ hôn anh, hai mắt mở thật to, bên trong chứa đầy kinh ngạc và khó có thể tin. Ở trong lòng anh, hôn là chuyện rất thần thánh, Hoàng Kỳ cũng có lúc hôn anh nhưng cảm xúc cũng không phải yêu thương, nụ hôn đầu tiên của anh tuy không còn, nhưng đây là lần đầu trải nghiệm được hôn môi dịu dàng đến vậy.
Hoàng Tử Phong đương nhiên là một tay chơi già đời, đầu lưỡi quấn quít câu lấy đầu lưỡi của Lâm Thanh, dùng sức mυ"ŧ lưỡi của anh, lại liếʍ một vòng trong cổ họng của cậu. Bên trong miệng của Lâm Thanh miệng cũng không có mùi vị khác thường, ngược lại còn có một cổ vị ngọt ngào mê người, khiến Hoàng Tử Phong mυ"ŧ lại mυ"ŧ, quả thực có chút trầm mê lưu luyến hôn lưỡi anh.
Lâm Thanh bị hôn toàn thân phát nhiệt, con mắt chậm rãi khép lại, toàn tâm toàn ý cảm thụ mê luyến trong cổ họng. Đầu lưỡi bị lực mạnh mυ"ŧ mát, đối phương không ngừng hút lấy nước bọt của anh, cơ hồ khiến cậu có cơ hội để thở, cái lưỡi bị mυ"ŧ tê dại, môi cũng bị gặm cắn đến mấy lần, thẳng đến khi anh suýt chút nữa tắt thở, thiếu niên mới tốt bụng buông anh ra.
Lâm Thanh toàn thân vô lực ngồi trên đùi Hoàng Tử Phong, vòng eo bị đôi tay hữu lực chế trụ, l*иg ngực hai người kề nhau, hai luồng thịt vυ" đè ép ở chính giữa. Hoàng Tử Phong đột nhiên cấm lấy một bên bầu vυ", cúi đầu ngậm lấy núʍ ѵú đỏ xinh vào trong miệng.
"A..." Lâm Thanh bị hấp đến linh hồn cũng muốn thăng thiên, dươиɠ ѵậŧ phía trước hơi rục rịch, hai cái huyệt da^ʍ không ngừng co rút, trống không tịch mịch muốn nuốt thứ gì đó thật lớn. Một bên viên thù du bị thiếu niên ngậm cắn mạnh bạo, bên kia thịt vυ" cũng bị ngón tay vuốt ve đến biến dạng, trơn nhẵn đầu lưỡi cuốn lấy nhũ hạt cứng rắn, vừa liếʍ vừa mυ"ŧ, dường như muốn hút ra sữa ở bên trong.
Lâm Thanh lần thứ hai nếm được thứ kɧoáı ©ảʍ này, vẫn cảm thấy khó có thể chịu đựng, trong cổ họng không thể ức chế mà phát sinh rêи ɾỉ, tay lung tung ôm lấy đầu của Hoàng Tử Phong, không biết nên đẩy ra hay là nên dùng sức ép vào để hắn càng dùng sức mυ"ŧ vυ" của mình.
Hoàng Tử Phong nhìn thấy dáng dấp cuồng loạn của anh, thấp giọng cười, dùng răng nhẹ nhàng cắn cắn núʍ ѵú, thành công nghe được tiếng rêи ɾỉ dồn dập của nam nhân, hắn nhả ra núʍ ѵú bị chơi đến đỏ sậm bóng sáng nước bọt, làm bộ khổ sở nhìn cậu, "Lâm thúc không phải là không thích bị ngậm vυ" sao? Lúc nãy tôi thấy chú tự chơi đùa tựa hồ rất khoái trá mà."
Lâm Thanh hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn hắn, hận không thể đem núʍ ѵú bỏ trở lại trong miệng hắn, khiến hắn lần nữa hảo hảo hút vυ" cho mình, nhưng vì còn một tia lý trí lại nói anh không thể dâʍ đãиɠ thấp hèn như vậy. Hoàng Tử Phong tự tay nhéo một viên nhũ khác, "Viên này dường như cũng rất muốn tôi ngậm vào, hiện tại hai bên khác kích cỡ luôn rồi, Lâm thúc, muốn tôi chơi nó không?"
Thiếu niên tuấn tú mang theo tà nịnh mùi vị tràn ngập trong đôi mắt của anh, thậm chí còn vươn đầu lưỡi hướng phía trên môi liếʍ liếʍ. Lâm Thanh từ trong cổ họng phát sinh một tiếng nức nở, thần sắc ủy khuất, núʍ ѵú vẫn còn bị thiếu niên nắm trong tay nhẹ nhàng đùa bỡn, lại mong muốn được bị liếʍ cho sung sướиɠ. Lâm Thanh làm nũng, xấu hổ khẩn cầu, "Tử Phong... Còn muốn..."
Thiếu niên khóe miệng lộ ra nụ cười, "Lâm thúc muốn cái gì? Muốn gì thì phải nói rõ tôi mới biết được a, nếu không... Tôi sẽ không hiểu."
"Muốn được chơi ngực..."
"Ngực?" Hoàng Tử Phong giễu cợt nhìn anh, ngón tay đùa bỡn viên nhũ xinh, "Lâm thúc có thể giải thích tôi hiểu biết một chút hay không? Tôi nghe không hiểu gì cả."
Lâm Thanh tức muốn tắt thở, thân thể vẫn bị đùa bỡn nhưng lại gãi không đúng chỗ ngứa, nơi nào cũng không có thỏa mãn. Anh giận dỗi tự nâng lên một bên vυ", đem núʍ ѵú đưa đến bên môi của Hoàng Tử Phong, "Ô... Là núʍ ѵú, cầu cậu mau ngậm vυ" của Lâm thúc, thật là nhột, muốn bị liếʍ..."
Hoàng Tử Phong nhìn viên nhũ đỏ mọng được đưa đến bên miệng nở nụ cười, "Nếu Lâm thúc đã cầu tôi, vậy thì tôi phải thỏa mãn chú rồi." Hắn vươn người đem trọn khỏa vυ" không quá lớn toàn bộ liếʍ ướt một lần, lại vây quanh quầng vυ" đảo quanh, cuối cùng ngậm nhũ căn dựng đứng ngậm vào.
Lâm Thanh được hút cả linh hồn đều thỏa mãn, trong cổ họng phát sinh một tiếng da^ʍ kêu, "Thật thoải mái... Chính là như vậy... A...Mạnh quá..." Phía dưới của anh cứng rắn lợi hại, nhịn không được muốn sờ một chút nhưng lại bị Hoàng Tử Phong bắt được, nắm tay anh sờ lên côn ŧᏂịŧ của hắn.
Lâm Thanh khát cầu mò lấy ©ôи ŧɧịt̠ gân guốc, trong da^ʍ huyệt lại phun ra dâʍ ɖị©ɧ, cùng nước nóng hòa chung một chỗ. Nửa người trên thỏa mãn, nửa người dưới càng trống rỗng, sau khi cầm được ©ôи ŧɧịt̠ trong tay, hận không thể trực tiếp nhét nó vào trong nhục đạo, để nó điên cuồng lấp đầy lỗ thịt lẳиɠ ɭơ của mình.
Hoàng Tử Phong nhận ra tâm tư của anh, một tay theo vòng eo đi xuống vỗ về chơi đùa, lướt qua tiểu nhục côn phía trước, trực tiếp sờ lên mảnh nhỏ cỏ dại, đem nồng đậm bộ lông đẩy ra, chạm tới hai mảnh cánh hoa. Trên cánh hoa là dịch thể dinh dính, vừa đυ.ng liền cùng nước nóng hòa trộn vào nhau, kẽ hở phía dưới như tự biết mở cửa, ngón tay rất dễ dàng đi vào.
Ngón tay phá vỡ vách thịt, rất nhanh bị thịt non vây lấy, tầng tầng lớp lớp lỗ thịt giống như đáng thi nhau cắи ʍút̼, chặt chẽ bao lấy ngón tay thon dài.
Hoàng Tử Phong nhả nhũ hạt trong miệng ra ngoài, "Lẳиɠ ɭơ, thả lỏng một chút."
Lâm Thanh nỗ lực kẹp hút ngón tay bên trong, cái mông nhẹ nhàng lắc lư di chuyển, "Ô... Không phải... Cậu không thích thả lỏng mà..."
Hoàng Tử Phong lúc này mới nghĩ đến chuyện mấy ngày hôm trước, không nhịn được cười một tiếng, hướng môi cậu cắn một cái, "Chú không chịu thả lỏng, chờ chút ©ôи ŧɧịt̠ lớn làm sao đút vào? Không lẽ một ngón tay chú liền thỏa mãn?"
Lâm Thanh hốt hoảng lắc đầu, "Ngón tay không đủ... Muốn côn ŧᏂịŧ lớn..."
Quả nhiên anh nỗ lực bắt đầu thả lỏng lỗ thịt, nhưng bên trong đến cùng mới chỉ bị ȶᏂασ qua một lần, trải qua mấy ngày nghỉ ngơi, sớm đã khôi phục nguyên bản căng mịn. Một ngón tay khó khăn lắm mới có thể đi vào, Hoàng Tử Phong lập tức lại đút thêm ngón khác, hai ngón tay ở trong nhục đạo không ngừng đè ép, đem lỗ l*и khoét ra một động nhỏ, nước nóng có thể chảy vào trong.
"Thật là giỏi..." Hai ngón tay tuy không tính là tráng kiện, nhưng vẫn có thể trấn an bên trong cái động lẳиɠ ɭơ, Lâm Thanh động lên động xuống cái mông, tự giác đem hai ngón tay phun ra nuốt vào, đuôi mắt thấm một tầng nước mắt, khóe miệng chảy ra nước bọt, một bộ bị làm đến sảng khoái tao lãng.
Hoàng Tử Phong thấy anh như vậy, cũng có chút nhịn không được, ngón tay rút ra, mang theo dâʍ ɖị©ɧ dinh dính, "Lâm thúc, ngồi lên đi."
Lâm Thanh vẻ mặt mờ mịt, "Ngồi lên đâu?"
"Còn giả vờ thuần khiết trước mặt tôi à?" Thiếu niên giễu cợt một tiếng, không lưu tình nhéo lên cái vυ" của cậu, "Chú và ba của tôi chưa từng thử qua tư thế này sao?"
Lâm Thanh nhìn đến dươиɠ ѵậŧ cường tráng, mới hiểu rõ ý tứ trong lời nói của hắn, sắc mặt nhất thời ửng đỏ, "Không có... Y vẫn luôn làm từ phía sau..." Tuy rất nhiều lần anh muốn giữ vị trí chủ đạo trong mấy tư thế để khiến căn nghiệt kia làm huyệt của mình thật thoải mái nhưng cũng chỉ dám nghĩ trong lòng mà thôi.
Anh ngắm nhìn dương cụ ngạnh to trong tay, nghĩ đến chính mình đem nó nuốt trọn, thân thể chưa kịp bị làm đã bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ muốn nhũn ra. Anh chống lên l*иg ngực của Hoàng Tử Phong, miễn cưỡng nâng cao cái mông, dùng miệng huyệt nhắm ngay qυყ đầυ to lớn, thận trọng ngồi xuống.
Thế nhưng nuốt vào cũng không thuận lợi, dương cụ của thiếu niên quá mức thô to, mà miệng huyệt của anh lại nhỏ nhắn, tuy chảy không ít dâʍ ŧᏂủy̠, nhưng vẫn rất miễn cưỡng. Thử hai lần liền không được khiến anh hơi mất kiên nhẫn, đầu ©ôи ŧɧịt̠ lớn cạ vào hòn le lẳиɠ ɭơ làm anh run rẩy kí©ɧ ŧɧí©ɧ, trong cổ họng lại phát sinh một tiếng da^ʍ kêu.
"Thật lớn... Nuốt không nổi, Tử Phong, cậu giúp tôi một chút..."
Thiếu niên một chút cũng không có ý giúp đỡ, đầu lưỡi một mực đảo quanh núʍ ѵú, "Chính chú tới, nếu thực sự ăn không vô thì đừng ăn, chúng ta kết thúc."
"Ngô... Không muốn..." Lâm Thanh lo lắng thiếu niên sẽ rời đi, vội vã nỗ lực đưa tay tách động da^ʍ ra hai bên, sau đó nhắm ngay đầu ©ôи ŧɧịt̠ lớn màu tím, dùng sức ngồi lên.
Qυყ đầυ khai mở lỗ thịt rồi lấp đầy nó, đem thịt huyệt màu hồng phân tách sang hai bên, Hoàng Tử Phong biết cái l*и da^ʍ này bao lớn cũng có thể nuốt vào, lớn hơn nữa còn ăn hết được. Quả nhiên Lâm Thanh chỉ thoáng ngừng lại một chút, lại tiếp tục cố gắng ngồi xuống, dường như thật sự gấp gáp muốn nhanh được nếm đầu ©ôи ŧɧịt̠ lớn mấy ngày không gặp.
Côn ŧᏂịŧ vừa thô lại vừa cứng từng chút phá vỡ tầng tầng lớp lớp thịt non, chỉ mới ma sát đã sinh ra vô hạn kɧoáı ©ảʍ. Cuối cùng Hoàng Tử Phong có chút nhịn không được, nắm chặt bờ eo của anh vừa nấc hông lên vừa nhấn mông Lâm Thanh xuống đưa ©ôи ŧɧịt̠ lớn của mình nghiêm khắc dọng vào trong l*и da^ʍ, đầu khấc to tròn cùng chỗ sâu bên trong kịch liệt tiếp túc.
"A... Quá nhanh... Thật lớn...Sướиɠ quá..." Lâm Thanh bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ nước mắt lăn xuống, miệng không cách nào khép lại, từ bên trong chảy ra nước dãi, bị Hoàng Tử Phong dùng đầu lưỡi từng điểm từng điểm tìиɧ ɖu͙© liếʍ sạch.
Lâm Thanh không kịp lấy lại tinh thần, trong thân thể bị lấp đầy, cho tới bây giờ anh chưa từng thử qua tư thế này, cho nên có chút không biết làm sao. Hoàng Tử Phong bị thịt non bên trong hấp thật chặt, dương cụ kích động giật giật, nhịn không được bóp mông cậu, "Lẳиɠ ɭơ, tự mình di chuyển."
"Ô..." Lâm Thanh hai tay khoát lên vai thiếu niên, nỗ lực giơ lên cái mông, làm cho ©ôи ŧɧịt̠ trong cơ thể lui ra ngoài một chút, lại từ từ nuốt trở về. Lỗ thịt bị ma sát vừa chua xót vừa thoải mái, nhao nhao phun ra dâʍ ɖị©ɧ để diễn tả vui sướиɠ, hòa lẫn trong bồn tắm nước nóng, dần dần hoàn tan. Bắt đầu anh chỉ dám di dộng mông ở biên độ nhỏ, sau khi đã thích ứng thì có chút bất mãn không đủ lực, chậm rãi gia tăng biên độ, "Ô... Thật là thoải mái, ©ôи ŧɧịt̠ thật lớn, đem bên trong mài thật thoải mái..."
Lâm Thanh vươn ra đầu lưỡi bị Hoàng Tử Phong cuốn lấy, hai người quấn quít nút lưỡi, nước trong bồn tắm bị động tác của anh làm văng tung tóe khiến mặt sàn phòng tắm xung quanh đều ướt nước.
Trong da^ʍ huyệt càng lúc càng trường đầy, dươиɠ ѵậŧ phía trước cũng sắp đến cực hạn, Lâm Thanh động tác càng lớn, cuối cùng lúc lui ra chỉ chừa đầu khấc của dương cụ bên trong nhục đạo, sau đó tàn nhẫn ngồi xuống, phần bụng bằng phẳng theo động tác đó mô tả ra hình dáng ©ôи ŧɧịt̠ lớn, chỉ cần liếc mắt cũng biết hai người giao hợp có bao nhiêu kịch liệt.
Hoàng Tử Phong bị khơi lên hứng thú, phối hợp theo động tác lên xuống của Lâm Thanh, khi anh rướn người hắn cũng hạ thấp hông, ngay khi anh ngồi xuống hắn từ phía dưới nấc mạnh hông dọng ngược lên khiến Lâm Thanh rên to không ngừng, anh ngửa đầu lộ ra cái cổ trắng nõn, Hoàng Tử Phong nhịn không được gặm ra một vết tích tình ái, trước ngực hai khỏa núʍ ѵú đã bị hắn day cắn sung huyết trướng đại.
Bên trong bướm căng đầy, đem ©ôи ŧɧịt̠ lớn kẹp gắt gao, tựa hồ sợ nó biết chạy. Hoàng Tử Phong thấy cậu ý loạn tình mê, trong lòng cực kỳ thỏa mãn, nhịn không được dừng động tác lại, "Lâm thúc, ȶᏂασ chú như vậy có sướиɠ không?"
"Sướиɠ lắm... Còn muốn..." Lâm Thanh không được Hoàng Tử Phong hỗ trợ, chính mình phun ra nuốt vào lực đạo có hạn, đang vui vẻ liền có chút buồn bực, nhất thời không vừa ý, "Tử Phong, động động đi... Bên trong thật ngứa ngáy..."
Hoàng Tử Phong bất vi sở động, ngón tay ác liệt ngắt nhéo hòn le của Lâm Thanh khiến l*и nhỏ liều mạng co rút, "Ba tôi thực sự vô dụng, tư thế này mà cũng không biết hả?"
Lâm Thanh lung tung lắc đầu, "Không muốn nói về Hoàng tiên sinh..."
"Vì sao không muốn nói? Nhắc tới y thì bên trong của chú cắn chặt hơn, yêu đương vụиɠ ŧяộʍ khiến chú kɧoáı ©ảʍ lắm nhỉ!? Hơn nữa còn là làʍ t̠ìиɦ cùng con trai ruột của y nữa."
Hoàng Tử Phong cười tà nhìn thần sắc hốt hoảng của anh, "Khi chú vừa tới nhà chúng ta là một bộ dạng thanh thuần, trước mặt tôi chỉ cần ba nắm tay một cái là đỏ mặt, ai biết rằng chú thật chất là da^ʍ phụ, lỗ l*и ngậm tϊиɧ ɖϊ©h͙ của nam nhân khác, cầu người khác liếʍ huyệt, liếʍ vυ", còn dùng huyệt da^ʍ cưỡi lên ©ôи ŧɧịt̠ lớn của con trai y... Ngô... Lại cắn chặt, muốn phun triều rồi sao?"
Lâm Thanh giãy giụa, rõ ràng lời nói khó nghe, nhưng không biết vì sao nghe vào tai lại làm cho anh có cảm giác, anh ở sau lưng người yêu vụиɠ ŧяộʍ, hơn nữa còn là cùng con trai của y vụиɠ ŧяộʍ, sự thật này kí©ɧ ŧɧí©ɧ cảm quan cùng du͙© vọиɠ bên trong anh, dươиɠ ѵậŧ trước mặt gần sát biên giới bùng nổ, trong nhục đạo cấp tốc co rút lại, dường như lập tức phải cao trào.
Hoàng Tử Phong đem anh ôm lên, đi ra phòng tắm. Lâm Thanh bất ngờ bị treo lơ lửng, hoảng sợ tột độ, hai tay ôm chặt cổ thiếu niên, lỗ l*и cũng hút chặt dương cụ bên trong hơn, "Đi... Đi đâu?"
Hoàng Tử Phong nhẹ nhàng cười, "Đương nhiên là đi đến nơi có thể khiến chú có cảm giác."
Lâm Thanh nhận thấy ý đồ của hắn, vội vàng lắc đầu, "Không muốn... Tử Phong... Không muốn..."
Hoàng Tử Phong cười lạnh một tiếng, "Không muốn?" Hắn đem Lâm Thanh ôm đến giường của anh cùng Hoàng Kỳ, không chút do dự đem ©ôи ŧɧịt̠ lớn từ trong cơ thể anh lui ra ngoài, nhàn nhã đứng một bên, "Lâm thúc, thực sự không muốn à?"
Trên chiếc giường màu trắng chăn được gấp chỉnh tề, hai cái gối đầu song song đặt hai bên, tủ đầu giường còn có đèn ngủ, thậm chí bên cạnh còn đặt khung hình của Hoàng Kỳ, tất cả đều là đồ đạc mà Lâm Thanh hết sức quen thuộc. Anh ngủ trong này hết sáu năm, cũng tại trên giường cùng Hoàng Kỳ làʍ t̠ìиɦ sáu năm, thật sự có rất nhiều hồi ức.
Mà bá đạo thiếu niên trước mắt, lại muốn ȶᏂασ anh trên chiếc giường này, đem anh ȶᏂασ bắn, làm anh biểu hiện dâʍ ɭσạи bất kham, đem hồi ức của anh cùng Hoàng Kỳ vấy bẩn.
Lâm Thanh toàn thân ướt dầm dề, phía dưới càng ướt lợi hại hơn, dươиɠ ѵậŧ chảy đầy dịch tuyến tiền liệt, còn phía dưới âm mao dính đầy dâʍ ŧᏂủy̠ cùng tϊиɧ ɖϊ©h͙, ở giữa bao quanh là huyệt da^ʍ không kịp khép, cùng với hai mảnh âm thần trắng mềm bị mài đỏ, thậm chí ở phía sau c̠úc̠ Ꮒσα cũng không tốt hơn bao nhiều. Tất cả nói cho anh biết bây giờ Lâm Thanh thật sự muốn được thiếu niên đυ. đến cỡ nào.
Nhưng làm sao anh có thể? Ở trên giường lớn của anh cùng Hoàng tiên sinh bị nam nhân khác ȶᏂασ cao trào?
Lâm Thanh cắn chặt môi, mắt lộ ra khẩn cầu nhìn Hoàng Tử Phong, núʍ ѵú cùng huyệt da^ʍ đều muốn cấp bách bị nam nhân đùa giỡn, anh chỉ cần mở miệng, lập tức có côn ŧᏂịŧ thật lớn thỏa mãn dâʍ ɖu͙© của anh, nhưng là không nên ở nơi này, anh đã phản bội Hoàng Kỳ, nhưng không thể phản bội triệt để.
Hoàng Tử Phong mắt lạnh nhìn anh, trên tay nắm dương cụ to lớn, trên đầu ©ôи ŧɧịt̠ bóng sáng dâʍ ɖị©ɧ của Lâm Thanh, "Lâm thúc, thực sự không muốn sao?"
Lâm Thanh giùng giằng, môi rung rung, nhưng thanh âm gì cũng chưa từng phát ra ngoài. Toàn thân anh không ngừng run rẩy, lý trí chạm đến ranh giới sắp hỏng. Hoàng Tử Phong cười lạnh một tiếng, "Thực sự không muốn sao? Vậy tôi đi..." Hắn quả nhiên không chút do dự xoay người rời đi, rất nhanh cánh tay bị nam nhân trên giường bắt lấy.
Lâm Thanh nhắm hai mắt, nhỏ giọng mở miệng, trong thanh âm mang theo khắc chế run rẩy cùng xấu hổ, "Đừng... Tôi muốn..."
Lỗ l*и rất nhanh bị ©ôи ŧɧịt̠ lớn lấp đầy, thiếu niên mạnh mẽ xỏ xuyên vào bướm da^ʍ, Lâm Thanh bị đυ. muốn bay, thịt vυ" không ngừng lay động, thân thể chiếm được thỏa mãn cực lớn, huyệt thịt hút chặt dương cụ có được không dễ dàng gì này, bên trong da^ʍ thịt cơ hồ là vui sướиɠ phun nước hoan nghênh cự vật xâm lấn.
"Lẳиɠ ɭơ, thoải mái không?"
"Ô... Thật thoải mái, thật lớn..."
Hoàng Tử Phong dùng sức cắn cắn núʍ ѵú của anh, "Tôi cùng ba so ra thế nào? Ai làm ngươi thoải mái hơn?"
Lâm Thanh cảm thấy thẹn, miệng huyệt lại cắn chặt hơn, "Không muốn nói đến Hoàng tiên sinh..."
"Lẳиɠ ɭơ, chú hiện tại đang nằm trên giường của Hoàng tiên sinh cho con trai của y đυ., cái chăn bên dưới của chú còn mang theo mùi của y, các người bình thường làʍ t̠ìиɦ cũng dùng cái giường này a!? Trong lòng chú lẽ nào không có so sánh?"
Lâm Thanh tự nhiên không thể ức chế bắt đầu hồi tưởng đến tình cảnh cùng Hoàng Kỳ, thế nhưng bị dứt khoát nói ra, vẫn là xấu hổ không ngớt, "Ô... Không có... Đừng nói nữa..."
Hoàng Tử Phong ác ý ngừng lại, "Thật là không muốn nói? Tôi tương đối muốn nghe chú thật lòng, chú nói ra, tôi đem chú đυ. cao trào, thế nào?"
Lâm Thanh cách khoảnh khắc cao trào chỉ còn một chút, bị ngừng đột ngột toàn thân không được thoải mái, anh muốn tự mài hai mạnh thịt âm thần, nhưng bị thiếu niên dùng lực chế trụ, khiến anh không thể động đậy.
Du͙© vọиɠ đốt cháy lý trí, cuối cùng anh nhịn không được rơi lệ kêu khóc, "Cậu làm tôi thoải mái hơn... Ô, ©ôи ŧɧịt̠ của Tử Phong so với Hoàng tiên sinh lớn hơn, so với Hoàng tiên sinh dài hơn, còn ngậm vυ" của tôi nữa... Cầu cậu... Mau đυ. tôi... Đem tôi ȶᏂασ bắn a!"
Hoàng Tử Phong chứng kiến dáng dấp dâʍ đãиɠ trước mặt, không chịu nổi nữa, điên cuồng ra vào lỗ bướm. Dương cụ chen vào chỗ sâu nhất trong bướm, đến một cái vòng địa phương, lúc đi ra mang theo rất nhiều dâʍ ɖị©ɧ, phun khắp nơi trên giường. Hoàng Tử Phong liều mạng hướng một điểm va chạm, Lâm Thanh bị ȶᏂασ miệng đều không thể khép, con mắt đều nhanh muốn trắng dã, "Nơi đó không muốn... Thật kỳ quái... Thật là thoải mái..."
Lỗ thịt cấp tốc co rút lại, ngay khi bị ©ôи ŧɧịt̠ ȶᏂασ phát cuối, dươиɠ ѵậŧ trước mặt phun ra tϊиɧ ɖϊ©h͙, dâʍ ŧᏂủy̠ bên trong hoa huyệt chảy ra càng nhiều làm hai đùi ướt đẫm.
Hoàng Tử Phong nhận thấy đầu ©ôи ŧɧịt̠ của mình vô tình khai mở một địa phương, bên trong dường như có một... cái miệng nhỏ khác, liều mạng mυ"ŧ đầu ©ôи ŧɧịt̠ lớn, làm hắn thoải mái đến da đầu đều hơi tê tê, không khống chế được xuất tinh vào trong.
Hắn dùng lực ȶᏂασ trên trăm cái, mỗi lần ©ôи ŧɧịt̠ lớn đều gần như rút hết ra ngoài rồi lại hung hăng đâm mạnh vào chỗ sâu nhất, cuối cùng phun toàn bộ tϊиɧ ŧяùиɠ vào sâu bên trong.
Lâm Thanh sung sướиɠ gần như sắp ngất đi, đầu ngón chân thoải mái đều co rút, miệng không kiềm được chảy cả nước bọt, dươиɠ ѵậŧ phun ra tϊиɧ ɖϊ©h͙, c̠úc̠ Ꮒσα cũng chảy ra ít dịch ruột non, lợi hơi nhất chính là bướm nhỏ phun ra đại lượng chất lỏng y như triều phun.
⬅ Trước Tiếp ➡