Lâm Thanh ngã vào l*иg ngực ấm áp, ngẩng đầu thì ra là Hoàng Tử Phong kéo anh, con mắt lóe sáng như mang theo nồng nặc tìиɧ ɖu͙©.
Lâm Thanh rêи ɾỉ một tiếng, thần sắc hoảng loạn, thấp giọng nói, "Tử Phong, cậu làm cái gì? Y... y còn chưa ngủ..."
Hoàng Tử Phong cười khẩy nói, "Y muốn dùng phòng tắm, cho nên đuổi chú ra dùng phòng tắm ở hành lang à!? Các người vừa mới làm?"
Lâm Thanh hơi đỏ mặt, tay muốn đẩy hắn ra, Hoàng Tử Phong ghì thật chặt, đứng ở trước mặt cậu như là một ngọn núi, nửa điểm cũng đẩy không ra. Hoàng Tử Phong sờ soạng bên trong áo choàng tắm của anh, lướt qua dươиɠ ѵậŧ phía trước, sờ lên c̠úc̠ Ꮒσα vẫn còn sưng, ngón tay vừa nhẹ nhàng đưa tới, dễ như trở bàn tay cắm vào bên trong, mò tới một tay dinh dính dịch thể.
Đem ngón tay rút ra, hướng về phía ngọn đèn tỉ mỉ nhìn một chút, Hoàng Tử Phong hơi nhíu mày lại, "Tϊиɧ ɖϊ©h͙ của ba à?"
Đôi mắt Lâm Thanh long lanh thủy quang, nuốt một ngụm nước bọt, nhẹ nhàng "Ân" một tiếng. Hoàng Tử Phong cười lạnh nhìn anh, "Chú quả thật là tao hàng lẳиɠ ɭơ, kỳ thực chú càng hy vọng ba của tôi sẽ bắn vào trong miệng chú đi!? Nực cười ba với chú ở chung sáu năm, cư nhiên không hề hiểu tâm tư của chú."
Hắn đem dịch thể dính trên ngón tay xoa lên môi anh, trong mũi ngửi được hương vị tanh nồng, thèm muốn vươn đầu lưỡi cuốn lấy ngón tay ngậm vào miệng, tinh tế mυ"ŧ mát, đem tϊиɧ ɖϊ©h͙ liếʍ sạch sẽ, một chút cũng không lưu lại.
Hoàng Tử Phong thấy anh tao lãng như vậy, đôi mắt nheo lại, "Ăn ngon như vậy sao?"
Lâm Thanh mê mang đáp trả, "Ăn ngon... Còn muốn..."
"Chậc chậc, ba của tôi kêu chú tẩy trừ thân thể, không phải mỗi lần chú đều đến phòng tắm móc lấy tϊиɧ ɖϊ©h͙ trong c̠úc̠ Ꮒσα tự thưởng thức đó chứ!?"
Lâm Thanh lắc đầu, mang trên mặt vẻ không nỡ, "Khi đi giữa chừng đều chảy ra hết..."
Hoàng Tử Phong không chịu nổi nữa, đem anh quăng ngã trên giường, hắn nằm đè lên, một tay tiếp tục gảy gảy sau huyệt, tay kia cởi dây lưng áo choàng tắm. Bộ ngực được khai mở trước mắt, Hoàng Tử Phong sửng sốt một chút, "Cái này là cái gì?"
Lâm Thanh tỉnh táo lại, vội vàng đem áo choàng tắm che lại, "Không có gì..."
Hoàng Tử Phong làm sao buông tha, luôn cảm thấy hàng lẳиɠ ɭơ này toàn thân đều mang bí mật. Hắn dễ như trở bàn tay đem tay Lâm Thanh đẩy ra, lần nữa vạch áo choàng tắm, sau đó tìm nút thắt vải bịt, vừa tìm được liền không để ý Lâm Thanh giãy dụa, đem vải cởi ra.
Đập vào mi mắt cảnh tượng làm cho hắn nháy mắt kinh ngạc, tiếp đó lại biến thành kinh hỉ. Lâm Thanh sắc mặt đỏ lên, phí công bưng l*иg ngực của mình, hai bầu ngực quanh năm bị bó chặt, vừa thoát ra liền không kịp chờ đợi đứng thẳng lên, tuy không tính là cặρ √υ" to, nhưng hai tay cũng không thể hoàn toàn che hết.
Hoàng Tử Phong nắm tay anh đẩy ra, xoa nhẹ lên một bên thịt vυ" trắng như tuyết, giọng nói mang vẻ kinh ngạc, " Chú vậy mà còn có bộ ngực? Nhìn nó như vậy thì bao lớn nhỉ? Chắc là B+ đi?"
Lâm Thanh xấu hổ hầu như muốn khóc lên, "Cậu đừng xem... Rất xấu... Ô..."
Bầu ngực tuyết trắng dựng thẳng lung lay, điểm bên trên là một viên cherry đỏ xinh đẹp, bởi vì bị nắn bóp nên trái cherry cứng rắn như hòn đá nhỏ thông thường, khiến người ta nhìn vào đều muốn hung hăng liếʍ láp. Hoàng Tử Phong tỉ mỉ quan sát hai bầu thịt vυ". Lúc này toàn bộ thân thể của Lâm Thanh đều bại lộ trước mắt hắn, làn da mịn màng trắng hồng, trên thân là cặρ √υ" không quá lớn cũng không hề nhỏ, núʍ ѵú xinh đẹp như hoa anh đào hồng nhạt. Vòng eo thon nhỏ, phía dưới là một cây thịt không cường tráng nhưng xinh xắn, bên dưới là hai quả cầu thịt, vốn phía dưới lập tức sẽ thấy hoa huyệt nhưng nó lại bị bộ lông đen rậm rạp che lại, đẩy ra bụi cỏ tươi tốt ấy mới có thể thấy được da^ʍ thịt bên dưới đang từ từ chảy đầy dâʍ ŧᏂủy̠, tiếp dưới là c̠úc̠ Ꮒσα trơn tuột không hề có lông lá, bởi vì mới xảy ra quan hệ, có chút sưng, bên trong vách thịt đỏ tươi dính nhớp chất lỏng trăng trắng, để sát vào ngửi liền có thể nghe được mùi vị lẳиɠ ɭơ.
Hoàng Tử Phong đùa bỡn hai khỏa núʍ ѵú, "Ai nói xấu xí? Ba của tôi à?"
Lâm Thanh hận không thể giấu mình trong chăn, lại bị lực lượng áp chế không thể động đậy, "Ừ, nam nhân không nên mang bộ ngực như vậy."
Hoàng Tử Phong chịu đựng không nổi vươn đầu lưỡi, hướng núʍ ѵú liếʍ một ngụm, "Rất ngọt. Đừng giấu nó đi, về sau tôi sẽ yêu thương chúng nó, chú thích không!?"
Lâm Thanh liều mạng lắc đầu, "Tôi không thích, không muốn liếʍ... Cầu cậu..."
"Nói xạo." Hoàng Tử Phong cười lạnh một tiếng, nghiêm khắc hướng viên cherry bên trái nút một cái, Lâm Thanh bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ nhảy bắn lên, dâʍ ŧᏂủy̠ trong bướm lại phun ra ồ ồ, đem chung quanh bộ lông đều tưới ướt đẫm.
Hoàng Tử Phong vừa mυ"ŧ vừa liếʍ núʍ ѵú, cả hai bên đều không hề vắng vẻ, một tay vẫn nắn bóp, "Lâm thúc thật lẳиɠ ɭơ, chỉ bị mυ"ŧ một cái, liền cứng rắn thành như vậy. Chú nói xem nếu tôi dùng thêm chút sức nữa có khi nào hút ra sữa hay không? "
Lâm Thanh sợ hãi, "Không phải... Sẽ không... Tử Phong, cậu buông tha tôi... Không muốn hút, thật kỳ quái..."
Anh chưa bao giờ biết bộ ngực của bản thân cư nhiên nhạy cảm như vậy, lúc trước ngực của anh cùng nam nhân bình thường đều giống nhau rất bằng phẳng, nhưng từ khi bị Hoàng Kỳ khai bao phía sau hậu huyệt thì mỗi ngày bộ ngực lại càng no đủ, cuối cùng không che giấu được, Hoàng Kỳ nhìn thấy đều vô cùng chán ghét nên bắt anh che lại, cho nên Lâm Thanh cơ hồ là một ngày 24 giờ đều đem ngực bao lấy, chỉ khi tắm mới tháo ra. Bản thân anh cũng thấy bộ ngực này xuất hiện vô cùng kì quái nên mỗi lần tắm đều vội vã lau vài cái, cũng không hề tỉ mỉ đi vỗ về chơi đùa, cho nên không biết nơi đây đúng là mẫn cảm đến oại tình trạng này.
Núʍ ѵú bị Hoàng Tử Phong ngậm vào trong miệng bú ɭϊếʍ, sung sướиɠ lan tràn toàn thân, l*и nhỏ vừa tao vừa ngứa, Lâm Thanh cực kì khó chịu, liền đem ngón tay tự chơi đùa lỗ da^ʍ, thậm chí hận không thể tự cắm vào.
Hoàng Tử Phong nhận ra động tác của anh, lạnh lùng gạt tay anh ra, con mắt nguy hiểm nheo lại, "Về sau nơi đó chỉ có tôi mới được đυ.ng, chính chú cũng không thể, biết không?"
Lâm Thanh bị du͙© vọиɠ hành hạ lý trí có chút hỗn loạn, anh lắc lư vòng eo hệt da^ʍ nữ, không kiên nhẫn rêи ɾỉ, "Nhưng thật muốn, cậu mau sờ sờ tôi đi..."
Hoàng Tử Phong một bên xoa ngực của anh, một bên vẫn ung dung hỏi, "Muốn cái gì? Chú không nói ra tôi làm sao biết? Lâm thúc?"
Danh xưng kia làm cho Lâm Thanh hơi chút thanh tỉnh, lúc này mới nhớ tới người đang đè trên người mình chính là con trai của bạn trai, chính mình lúc này đáng ra phải ở trong nhà tắm đem tϊиɧ ɖϊ©h͙ móc ra, sau đó trở về bồi bạn trai ngủ, chứ không phải bị con của y đè xuống giường liếʍ sữa sờ huyệt, thậm chí còn muốn hắn đυ. l*и da^ʍ của mình.
Lâm Thanh né tránh bàn tay đang vuốt ve bầu vυ" của hắn, lắc đầu nói, "Không phải... Không được, tôi phải đi về, sẽ bị phát hiện..." Anh dùng dằng muốn xuống giường, Hoàng Tử Phong thấy thế cười lạnh một tiếng, một tay đem anh ngăn chặn, tay kia đẩy ra bộ lông rậm rạp phía dưới, lộ ra hai mảnh âm thần màu hồng, lè lưỡi liếʍ lộng.
Hắn trực tiếp ngậm lấy hộŧ ɭε mυ"ŧ mát, Lâm Thanh giống như bị điện giật, kɧoáı ©ảʍ tê dại tập kích toàn thân, thân thể không còn một điểm phản kháng, xụi lơ ở trên giường, banh rộng hai chân, xấu hổ bị con trai mới trưởng thành của bạn trai liếʍ mυ"ŧ âʍ ɦộ.
Hộŧ ɭε rất ít bị đυ.ng chạm, vốn rất mẫn cảm, bây giờ bị đầu lưỡi liếʍ láp, Lâm Thanh căn bản chống đỡ không được, toàn thân đều phát tao, trong lòng biết như vậy là không đúng, "Tử Phong... Không muốn liếʍ... Không muốn... A..."
Hoàng Tử Phong nhếch miệng cười chế nhạo, cắn nhẹ hộŧ ɭε, tiếp tục ngậm một bên mép thịt, "Lâm thúc, thực sự không muốn sao? Tôi xem chú rất thoải mái, nước chảy càng lúc càng nhiều." Hắn đem cái gối đệm dưới mông Lâm Thanh, từ góc độ này, Lâm Thanh có thể rõ ràng chứng kiến âʍ ɦộ của mình bị liếʍ đến nổi lên da^ʍ mỹ thủy quang, cái lưỡi màu đỏ, thịt đầy đặn của nam nhân đang chơi đùa, liếʍ láp nó, thậm chí còn mím môi, nặng nề hút hòn le day day.
Sung sướиɠ cơ hồ khiến thần trí Lâm Thanh muốn hỏng, trong nháy mắt thầm nghĩ sẽ dang rộng hai chân ra, để con trai của bạn trai dùng sức liếʍ thỏa thích.
Hoàng Tử Phong nhận thấy Lâm Thanh gần bị liếʍ đến cao trào, ác ý nhả ra viên đậu lẳиɠ ɭơ, hút mạnh một ngụm ngọt ngào dâʍ ŧᏂủy̠, "Lâm thúc thực sự không muốn sao? Được thôi, ba của tôi còn đang chờ chú đấy, chú trở về đi." Hắn mang vẻ mặt đáng tiếc mặc lại áo choàng cho Lâm Thanh, mượn cơ hội nhéo hai bên núʍ ѵú dựng thẳng.
Lâm Thanh lần thứ hai cảm giác cao trào sát bên bị làm mất hứng, gần một tháng thân thể không được thỏa mãn đã cơ khát cực hạn, anh ngơ ngác nhìn Hoàng Tử Phong, trong lúc nhất thời đều quên động tác.
Hoàng Tử Phong thoải mái mặc quần áo ở nhà, to lớn côn ŧᏂịŧ đã sớm đem quần chống lên thành túp lều. Hắn thần sắc khổ não, đem ©ôи ŧɧịt̠ của mình móc ra, cố ý hướng đầu nấm đang rỉ nước đến trước mặt Lâm Thanh, "Lâm thúc, nếu chú đã không muốn thì tự tôi tới nha!" Đầu khấc to lớn rỉ ra không ít hương vị tanh nồng nam tính.
Trong nháy mắt đầu óc Lâm Thanh đều là hình ảnh ©ôи ŧɧịt̠ lớn đỏ tím đầy gân xanh, vô ý thức đứng lên, cảm thấy cực kỳ khô cạn. Địa phương vừa bị liếʍ qua ngứa đến khó nhịn, ba cái động đều khát cầu được ©ôи ŧɧịt̠ lớn ȶᏂασ.
Hoàng Tử Phong chuyên chú vuốt ve côn ŧᏂịŧ, không thèm để ý Lâm Thanh, nhưng chỉ hắn tự biết, hắn vẫn đang chú ý đến động tác của anh. Quả nhiên Lâm Thanh nhịn không được bò tới, tiến đến ©ôи ŧɧịt̠ trước mặt, cẩn thận lè lưỡi, đem dịch nhờn phía trên hút vào trong miệng, "Ngô... Tϊиɧ ɖϊ©h͙ ngon... Rất thích..."
Hoàng Tử Phong biến sắc, lùi về sau hai bước, cười lạnh nói, "Lâm thúc, chú quên là bản thân không muốn à? Quên phải về bên người ba của tôi sao? Còn trêu chọc tôi làm cái gì?"
Lâm Thanh ủy khuất nhìn hắn, nước mắt nhanh rơi xuống, không hiểu vì sao mà Hoàng Tử Phong không cho anh liếʍ ©ôи ŧɧịt̠ lớn, "Ngô... Tử Phong, cho tôi liếʍ một cái có được hay không? Tôi giúp cậu hút ra..."
"Lâm thúc, thời điểm tôi liếʍ cho chú, chú không phải cũng không muốn sao?"
Lâm Thanh ngẩn ra, giờ mới hiểu thì ra hắn đang phạt anh. Du͙© vọиɠ làm cho anh mất lý trí, nhanh chóng cởϊ áσ choàng tắm, để lộ đôi bầu vυ" to, tự bò lên nằm ở trên giường, lót gối đầu dưới mông, hai cẳng chân trắng nõn nà banh rộng ra, ngón tay tự vạch ra bộ lông đen tuyền để lộ âʍ ɦộ đang đói khát cùng cực, "Ngô, tôi sai rồi... Tử Phong, tôi cho cậu liếʍ... Cầu cậu liếʍ tôi..."
Hoàng Tử Phong đắc ý cười, leo lên giường, vươn bàn tay dùng sức nhéo lên cặp mông co dãn, "Thực sự chưa thấy ai lẳиɠ ɭơ qua vhú cả, cư nhiên cầu con trai của bạn trai liếʍ l*и cho? Ba của too đang ở cách vách, chú nói xem chú như thế da^ʍ cầu tôi, y có thể hay không nghe được thanh âm của chú?"
Lâm Thanh xấu hổ lắc đầu, "Không nghe được, nơi đây cách âm tốt... Tử Phong, cầu cậu, cầu cậu liếʍ bướm cho tôi đi..."
Hoàng Tử Phong đến cùng vẫn còn trẻ, mặc dù có lòng dằn vặt anh, nhưng bản thân cũng khí huyết sôi trào. Hắn tiến tới, vươn đầu lưỡi liếʍ một ngụm ngậm chặt hộŧ ɭε, còn làm bộ không biết hỏi, "Lâm thúc, đây là cái gì? Tại sao vừa hút một cái, cái động bướm này liền chảy nước?"
Lâm Thanh bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ, thân thể khát cầu vô cùng, lung tung đáp, "Đây là hạt đậu lẳиɠ ɭơ của tôi, thật thoải mái, van cầu cậu lại liếʍ một cái..."
"Cái gì là hạt đậu lẳиɠ ɭơ, đây là hộŧ ɭε của nữ nhân, biết không?" Hoàng Tử Phong không nhả ra, mà là mở miệng đem âm thần ngậm vào, nhẹ nhàng gặm cắn, đùa bỡn một chút lại nhả ra, tiếp tục ngậm bên kia âm thần. Không quá lâu, hai mép l*и đã bị hắn đùa bỡn vừa đỏ vừa sưng, màu hồng nhạt thuần khiết biến mất để lại là màu đỏ thẩm da^ʍ loàng, vừa nhìn liền biết mới bị ai đó chơi qua.
Lâm Thanh giống như bị đặt trên lửa nóng, điểm nhạy cảm còn chưa được đυ.ng vào, hai tay hắn nắm thật chặc sàng đan khó chịu, trong cổ họng phát sinh nức nở rêи ɾỉ, "Tử Phong, mau liếʍ hạt đậu lẳиɠ ɭơ của tôi đi, cầu cậu... Thật là ngứa..."
Hoàng Tử Phong làm bộ không hiểu nhìn anh, "Lâm thúc, chú không phải muốn tôi liếʍ tiểu huyệt da^ʍ của chú sao? Tại sao giờ lại muốn tôi liếʍ hạt đậu lẳиɠ ɭơ gì đó? Yêu cầu nhiều như vậy, tôi nên làm thế nào mới tốt?"
Lâm Thanh ánh mắt mê ly mang theo khao khát liếc mắt với hắn, "Đầu tiên mau liếʍ hạt đậu lẳиɠ ɭơ trước sau đó hãy liếʍ huyệt da^ʍ, có được không?"
"Không được." Hoàng Tử Phong ngón tay thon dài nhẹ nhàng đút vào lỗ nhỏ miệng huyệt đang không ngừng chảy nước, "Tôi thấy nơi này của chú vẫn đang rất nứиɠ, cứ co rụt lại co rụt lại. Dáng vẻ của cái l*и này xinh đẹp đến thế, thật sự chưa bị ba của tôi cắm vào thật sao?"
"Không có... Không ai cắm qua... Y chỉ ȶᏂασ c̠úc̠ Ꮒσα tôi, còn bướm da^ʍ hoàn toàn sạch sẽ..."
Hoàng Tử Phong nhẹ nhàng cười, thấp giọng hỏi, "Tôi đây cắm vào có được hay không? Nó chảy nhiều dâʍ ŧᏂủy̠ như vậy hẳn là muốn có một cây gậy thịt to lớn đυ. rồi?"
"Ân... Đúng vậy... mau ȶᏂασ tôi..."
"Hay là trước tiên liếʍ mở nó rồi ȶᏂασ."
Lâm Thanh thần trí rối loạn, nơi đó ngứa bất kham, hiện tại bất kể là đầu lưỡi cũng tốt, ngón tay cũng tốt, ©ôи ŧɧịt̠ lớn cũng tốt, cái gì tới vỗ về chơi đùa cũng không quan hệ, chỉ cần đừng lạnh nhạt nó nữa, "Tốt, liếʍ mở nó, nhanh lên một chút liếʍ mở nó, lại dùng ©ôи ŧɧịt̠ lớn nghiêm khắc ȶᏂασ vào... Đem tôi ȶᏂασ hư..."
Hai mép thịt bị hấp đỏ lên phát sưng che luôn cái lổ nhỏ đang rỉ nước. Hoàng Tử Phong kề sát mũi vào ngửi một cái, hương vị ngọt ngào mang theo lẳиɠ ɭơ tỏa đầy khoang mũi, khiến hắn vô cùng hưng phấn. Hắn lè lưỡi, hướng đến kẽ hở nhỏ bị che khuất bên trong liếʍ một ngụm, hầu như cả khuôn miệng đều dính trong suốt dâʍ ɖị©ɧ.
Lâm Thanh làm sao chịu đựng nổi kí©ɧ ŧɧí©ɧ, há miệng thở dốc không ngừng, nước miếng bên trong không kịp nuốt đều chảy ra ngoài theo khóe miệng, bộ dáng hoàn toàn biến thành dáng dấp dâʍ đãиɠ.
Miệng huyệt từng chút bị liếʍ mở, kí©ɧ ŧɧí©ɧ dần dần biến thành màu đỏ hồng, dâʍ ŧᏂủy̠ cuồn cuộn từ trong nhục đạo chảy ra, phân nửa bị Hoàng Tử Phong nuốt vào trong miệng, phân nửa theo bụi cỏ tươi tốt chảy đến đáy chậu thấm vào c̠úc̠ Ꮒσα phía sau.
Tốc độ của Hoàng Tử Phong không nhanh, từng ngụm từng ngụm liếʍ miệng huyệt, thỉnh thoảng còn hít một hơi mép thịt, một tay vẫn nắn bóp bầu vυ" đầy đặn mềm mại, tay kia ò đến bên trong cúc huyệt, đem tϊиɧ ɖϊ©h͙ bên trong móc ra.
"Ngô... Thật thoải mái... Huyệt da^ʍ thật là thoải mái, Tử Phong, liếʍ sâu chút nữa đi, van cầu cậu..." Lâm Thanh khó nhịn kêu thành tiếng, ánh mắt mê ly nhìn vào giữa hai chân, thấy da^ʍ bướm bị liếʍ đến sung huyết, dươиɠ ѵậŧ không nhịn được càng cứng rắn.
Hoàng Tử Phong cũng rất khó nhịn, hắn muốn liếʍ cho cổ thân thể này càng bộc lộ nhiều tao lãng hơn, nhưng chính mình lại nhịn không nổi, gậy thịt phía dưới trướng cứng rắn đến cực hạn, thèm muốn một phát vọt vào cái l*и da^ʍ ȶᏂασ thỏa thích.
Miệng huyệt hoàn toàn bị liếʍ mở, lộ ra nhục động bằng ngón tay út, bên trong thủy sắc tràn lan, thành thịt chen chút, càng nhiều dâʍ ŧᏂủy̠ chảy ra, dáng dấp đều nói lên nó đang thèm khát một cây gậy thịt lớn.
Hoàng Tử Phong hít một hơi dâʍ ŧᏂủy̠, sau đó móc ra dương cụ khai mở trước miệng huyệt. Hắn nhìn Lâm Thanh, "Lâm thúc, muốn tôi cắm vào không?"
Miệng huyệt chỉ vừa va chạm qυყ đầυ to lớn, đã không kịp chờ đợi muốn hút nó vào. Lâm Thanh sớm quên mất người bạn trai của mình, hiện tại tất cả đều nghĩ muốn ©ôи ŧɧịt̠ lớn mau mau hung hăng ȶᏂασ bướm, "Muốn... Tử Phong... Nhanh lên một chút đi vào..."
"Thật đúng là lẳиɠ ɭơ, không thể tin được chú chưa bao giờ bị người chạm qua, lão nhân ba mươi tuổi thật vất vả mới được phá trinh, hẳn phải lưu lại một kỷ niệm mới đúng." Hoàng Tử Phong đem điện thoại di động của mình lấy tới, mở ra camera, hướng về phía hạ thể của Lâm Thanh chụp một tấm. Camera sắc nét toàn bộ ghi lại hình ảnh l*и da^ʍ của anh khát cầu ©ôи ŧɧịt̠ của hắn ra sao, chỉ mới là qυყ đầυ, đã liều mạng mυ"ŧ không thả, tựa hồ sợ rằng dương cụ không chịu đυ. nó.
Lâm Thanh nghe thấy tiếng chụp hình, cắn môi không dám ngăn cản, hiện tại ngoại trừ mong muốn bị ©ôи ŧɧịt̠ lớn dịt ra, những thứ khác cái gì đều không quan trọng nữa.
Hoàng Tử Phong chụp xong mấy tấm, tựa hồ cảm thấy hài lòng, đem điện thoại di động ném qua một bên, hai tay nâng hai bên mông thịt của Lâm Thanh, phần eo thoáng dùng sức, đem ©ôи ŧɧịt̠ lớn từ từ chọc vào nhục đạo mềm mại.
Lâm Thanh mặc dù dâʍ đãиɠ, nhưng âʍ ɦộ cũng là lần đầu tiên bị người đút vào, dương cụ của Hoàng Tử Phong lại quá khổng lồ, tuy bên trong nhục đạo toàn là dâʍ ŧᏂủy̠, vẫn không thể ngăn cản cảm giác đau như bị xé rách. Anh đều cảm nhận được được rất rõ ràng ©ôи ŧɧịt̠ lớn từng chút một đi vào cơ thể của mình, khai phá trùng điệp vách thịt nóng hổi, vừa khít với mặt gân xanh nổi lên, tựa hồ sợ nó chạy mất.
Hoàng Tử Phong chứng kiến Lâm Thanh cau mày thống khổ, du͙© vọиɠ lấn át lộ ra tia thương tiếc, côn ŧᏂịŧ vẫn không chút do dự trực tiếp cắm vào chỗ sâu nhất, thẳng đến cả cây đều không còn lộ ra bên ngoài mới dừng lại.
Lâm Thanh cắn chặt môi, tính cách vốn ẩn nhẫn, lo lắng Hoàng Tử Phong ghét bỏ, cho nên mặc dù đau đớn, nhưng vẫn không rên ra ngoài. Hoàng Tử Phong thấy trên trán và trên người của anh đều thấm một lớp mồ hôi mỏng, tuy hận không thể lập tức đại khai đυ. nát cái l*и này, nhưng vẫn cố nhịn một chút. Hắn lè lưỡi ngậm lấy núʍ ѵú của Lâm Thanh, tay kia vỗ về chơi đùa với hộŧ ɭε nhạy cảm, quả nhiên không lâu sau, trong da^ʍ huyệt truyền đến kịch liệt phản ứng, tầng tầng lớp lớp vách thịt một mυ"ŧ chặt lây cây gậy thịt của hắn, địa phương bên trong lại phân bố ra một trận thủy dịch khác, khiến âm mao của hắn đều bị ướt.
Hoàng Tử Phong chưa kịp di chuyển, Lâm Thanh đã chịu không được, nỗ lực hút ©ôи ŧɧịt̠ lớn, "Cứng quá... Thật là nóng... Tử Phong, cậu mau di chuyển đi, ngứa quá a..."
"Nhanh như vậy liền ngứa? Xem ra chú thật đúng là dâʍ đãиɠ, không đau sao?"
Lâm Thanh liều mạng lắc đầu, "Không đau, thật thoải mái, mau động."
Hoàng Tử Phong chậm rãi đem côn ŧᏂịŧ rút ra, màu đỏ tím gậy thịt bị dâʍ ŧᏂủy̠ thấm ướt chiếu sáng, mặt trên còn mang ra chút vết máu đỏ vừa phá trinh. Hắn cầm điện thoại di động lên chụp một tấm ©ôи ŧɧịt̠ lớn đâm vào phân nửa trong l*и, sau đó đem màn ảnh hướng Lâm Thanh, "Lâm thúc, chú mau nhìn một chút dáng dấp cái miệng nhỏ của chú này, đem tôi hấp thật chặt, như là hận không thể cắn đứt dương cụ của tôi vậy."
Lâm Thanh trong ánh mắt sớm đã thấm đầy nước mắt, nghe được lời của hắn, toàn thân run lên, chứng kiến hình ảnh trên màn ảnh, trước mặt là côn ŧᏂịŧ đang đâm vào cái bướm của mình.
Trên màn ảnh là nơi quanh năm không người đυ.ng vào bị âm mao che chắn lại, nay nó đang bị một cây côn ŧᏂịŧ đỏ tím chen vào, hai mảnh mép thịt bị chọc khai mở, trước đó mυ"ŧ có chút sưng, âʍ đa͙σ nhỏ nhắn hơn phụ nữ bình thường đang điên cuồng hút lấy dương cụ, còn thấy được trên thân cây thịt kia dính chút vệt máu màu đỏ.
Hoàng Tử Phong đem côn ŧᏂịŧ đưa đến chỗ sâu nhất, qυყ đầυ dường như bị cái miệng nhỏ nhắn hút lại, sung sứng lập tức lan toàn thân, làm hắn nhịn không được bỏ điện thoại qua một bên, nỗ lực hướng trong nhục đạo khai phá.
Tầng tầng thịt trai bị ©ôи ŧɧịt̠ lớn thô bạo phá vỡ, dâʍ ɖị©ɧ bị từng điểm từng điểm chen lấn chảy ra, theo ©ôи ŧɧịt̠ lớn ra vào phun đầy xung quanh nơi giao hợp của cả hai. Lâm Thanh bị con trai của bạn trai đυ. đến hai khỏa thịt vυ" theo động tác đưa đẩy mà tưng lên xuống, núʍ ѵú đỏ bừng ngạo nghễ đứng thẳng. Hòn le mẫn cảm nhất thì bị âm mao của hai người cạ đến run rẩy, Lâm Thanh cùng Hoàng Kỳ ở chung sáu năm, nhưng chưa bao giờ có một lần làʍ t̠ìиɦ thoải mái như hiện tại, cơ hồ toàn tâm đều bị ©ôи ŧɧịt̠ lớn đang ra vào cơ thể mình chinh phục mất rồi.
Hoàng Tử Phong thấy anh bị ȶᏂασ toàn thân ẩm ướt, khóe miệng chảy nước miếng, một bộ thoải mái không biết bây giờ là năm nào, hết lần này tới lần khác lại cắn môi, không chịu phát ra thanh âm. Nghĩ đến bộ dáng e dè này của anh đều luyện được từ các lần lên giường với ba của mình, trong lòng đột nhiên có chút khó chịu, hắn dần chậm động động tác ra vào.
Lâm Thanh ở trong kɧoáı ©ảʍ đột nhiên bị cắt đứt, có chút không rõ ràng nhìn hắn, "Sao... Làm sao vậy?"
Hoàng Tử Phong lạnh lùng khí thế, "Kêu ra."
"A?"
"Thoải mái cứ kêu lớn lên, tôi thích nghe bạn giường rêи ɾỉ, chú gọi càng lẳиɠ ɭơ thì tôi càng thoải mái."
Lâm Thanh trực giác lắc đầu, "Không muốn..." Trước đây anh có lúc không nhịn được kêu ra tiếng, nhưng vì Hoàng Kỳ không thích nên về sau liều mạng nhịn xuống, hiện tại đã thành thói quen.
"Không muốn?" Hoàng Tử Phong cười lạnh một tiếng, không chút do dự rút côn ŧᏂịŧ đang bị âʍ ɦộ gắt gao ngậm chặt ra. Lâm Thanh biến sắc, lỗ thịt thiếu ©ôи ŧɧịt̠ lớn chen vào, lập tức trống rỗng, anh nhịn không được dùng hai chân kẹp lấy hông của Hoàng Tử Phong, cái mông nỗ lực nâng lên, muốn tiếp tục hút lây dương cụ, "Tôi kêu mà... Cậu đừng đi, mau tới ȶᏂασ tôi..."
Hoàng Tử Phong bất vi sở động giương mắt lạnh lẽo nhìn anh. Lâm Thanh vặn vẹo vòng eo, căn bản không có biện pháp hấp lấy gậy thịt, bên trong âʍ ɦộ ngứa ngáy tiết càng nhiều dịch da^ʍ, đem toàn bộ miệng huyệt đều làm ướt, bướm da^ʍ đói khát lâu ngày một khi đã nếm được mùi vị tuyệt vời của dương cụ làm sao chịu đựng được, sớm đã bị điều giáo thành bộ dạng tao lãng, nhưng hiện tại lại bị bắt buộc phải xa cách cây gậy thô to, vô cùng khó chịu.
Lâm Thanh bất đắc dĩ đẩy ra hai mép huyệt để lộ lỗ nhỏ vừa bị cắm thủng chưa kịp khép lại, hướng về phía Hoàng Tử Phong, bày ra tư thế mời gọi, "Tử Phong, mau tới ȶᏂασ tôi, tới ȶᏂασ Lâm thúc của cậu đi, khiến cho Lâm thúc hết ngứa ngáy khó nhịn, bên trong lẳиɠ ɭơ muốn chết, muốn ăn ©ôи ŧɧịt̠ lớn, cầu cậu cho tôi..."
Hoàng Tử Phong bị bộ dáng phong trần của anh dụ dỗ đến sau lưng đều ướt một mảng mồ hôi dày, ©ôи ŧɧịt̠ lớn nhảy bắn vài cái, cuối cùng không nhịn được như ước nguyện của Lâm Thanh lần nữa khai mở cái l*и đầy nước, nháy mắt đem cả căn thịt đút vào bên trong.
"A... Sướиɠ quá... Đã quá..." Lâm Thanh thật vất vả mới ăn được thịt heo bổng, không dám tiếp tục phản kháng mà ngoan ngoãn đem cảm thụ của mình thổ lộ. Tính cách cậu vốn dâʍ đãиɠ, du͙© vọиɠ cường liệt, quá khứ chỉ là cố gắng chịu đựng, ra vẻ thanh thuần trước mặt Hoàng Kỳ, hiện tại không cần nhẫn nại nữa, thanh âm mị hoặc thiếu điều chảy ra nước, lúc đầu còn có chút kiềm nén, dần dần thì rên to vang vọng khắp phòng.
Hoàng Tử Phong yêu thích bộ dạng dâʍ đãиɠ của anh, côn ŧᏂịŧ đem toàn lực đâm vào nhục đạo, ngoài miệng giễu cợt nói, "Tại sao trước đây không phát hiện chú lẳиɠ ɭơ đến vậy ta? Kêu lớn tiếng như vậy, không sợ bị ba của tôi nghe được sao?"
Lâm Thanh nghe được hắn nói đến bạn trai của mình, trong lòng trở nên kích động, trong nhục huyệt dâʍ ɖị©ɧ chảy càng vui vẻ, "Ô... Không muốn nói đến y..."
"Vì sao muốn nói đến? Chú bây giờ đang làm cái gì chú biết không?"
"Biết..." Lâm Thanh tự giận mình liếʍ liếʍ đôi môi đỏ thắm, mở to hai mắt mờ mịt nhìn về hướng Hoàng Tử Phong, "Tôi đang nɠɵạı ŧìиɧ, tôi cùng con trai của y làʍ t̠ìиɦ, ©ôи ŧɧịt̠ lớn của con trai y phá trinh tôi, lỗ l*и mà Hoàng tiên sinh không thích lại được con của y ȶᏂασ rồi, ô... Thật thoải mái, ©ôи ŧɧịt̠ của con trai y còn lớn hơn của y nữa... So với y thô dài hơn, đâm đến nơi da^ʍ nhất của tôi... Rất thích... Ô, lại bị làm chảy nước... Chảy thật nhiều nước da^ʍ... Cú© Ꮒσα đều bị làm ướt..."
"Thật lẳиɠ ɭơ, cái miệng nhỏ nhắn đừng cắn chặt như vậy, muốn ghìm chết tôi sao?"
"Ô... Ghìm chết ©ôи ŧɧịt̠ lớn, như vậy thì sẽ không rời đi lỗ l*и rồi..."
Hoàng Tử Phong bị anh kí©ɧ ŧɧí©ɧ, động tác đưa đẩy càng lúc càng lớn, đầu ©ôи ŧɧịt̠ lớn hung hăng ở trong nhục đạo tàn phá, hầu như muốn đem huyệt da^ʍ đυ. nát vụn. Hắn tóm lấy hai đùi của Lâm Thanh nâng lên cao, góc độ này có thể khiến cho Lâm Thanh nhìn rõ ràng âʍ ɦộ của bản thân đang bị côn ŧᏂịŧ đυ. như thế nào. Hắn mê luyến ngắm nhìn hình ảnh trước mắt, dương cụ của mình không ngừng đưa đẩy mạnh mẽ vào bên trong âʍ ɦộ non mềm khiến dịch thủy dâʍ ɭσạи không ngừng văng ra tung tóe, trong khe l*и dâʍ ŧᏂủy̠ bị ȶᏂασ đến sùi bọt, đại bộ phận chảy ngược lên eo của Lâm Thanh, còn một phần nhỏ thậm chí phun lên trên mặt của hắn.
"Lẳиɠ ɭơ, có thấy được da^ʍ l*и của chú như thế nào ăn ©ôи ŧɧịt̠ lớn không?"
"Nhìn thấy... Côи ŧɧịt̠ lớn thật là lợi hại, bướm da^ʍ của tôi bị làm muốn nát... Thịt bên trong sắp bị kéo ra luôn..." Dương cụ thô to tím đỏ đâm sâu tận cùng vào bên trong khiến trên phần bụng hiển lộ ra hình dạng kinh người của nó, Hoàng Tử Phong bắt lấy tay của cậu, "Chú cách bụng của mình sờ gậy thịt heo mà chú yêu đi."
Lâm Thanh dường như bị hạ mê dược vậy, không suy nghĩ đưa tay sờ bụng của mình, quả nhiên cách cái bụng mò được một ©ôи ŧɧịt̠ tráng kiện uy vũ, "Thật là giỏi... Rất thích... Bên trong có thể mô tả hình dạng của thịt heo bổng..."
Hoàng Tử Phong hung hăng hướng nhục đạo đâm vào, huyệt da^ʍ lần đầu tiên thừa nhận hoan ái rất nhanh chịu đựng không nổi, bên trong phun ra đại cổ thủy dịch, lỗ thịt co rụt lại lợi hại, Lâm Thanh rêи ɾỉ càng ngày càng cao, "Sắp ra... Thật thoải mái, nhanh lên một chút ȶᏂασ tôi... Dùng sức đυ. tôi... Muốn bắn..."
Toàn thân hắn căng chặt, bên trong da^ʍ huyệt cũng mυ"ŧ thật chặt dương cụ của hắn, Hoàng Tử Phong hung hăng đâm thêm hơn trăm cái, đem Lâm Thanh cắm bắn, bản thân cũng chịu không nổi nữa, đem đại lượng tϊиɧ ŧяùиɠ bắn sâu vào trong âʍ ɦộ của Lâm Thanh.
"Ngô... A..." Lâm Thanh thở hổn hển, nỗ lực đè nén thỏa mãn dồn dập, đã lâu không được sung sướиɠ cực hạn nay được hoàn toàn vui vẻ, thoải mái đến toàn thân đều mất khí lực.
Hoàng Tử Phong đem dương cụ từ trong cái l*и trơn trượt rút ra, màu đỏ tím trên côn ŧᏂịŧ dính nhớp tϊиɧ ŧяùиɠ cùng dâʍ ŧᏂủy̠. Hắn cọ lên môi Lâm Thanh, cười khẩy nói, "Lẳиɠ ɭơ, thỏa mãn sao?"
Lâm Thanh từ trong du͙© vọиɠ tỉnh táo lại, nhìn thấy khuôn mặt thiếu niên liền cảm thấy ngượng ngùng, lại nghĩ về những chuyện bản thân vừa mới làm, cư nhiên thực sự cùng con trai ruột của bạn trai làʍ t̠ìиɦ, lòng xấu hổ lần nữa dâng lên trong lòng. Tuy vậy lý trí vẫn chưa thể quay về ngay, cậu lè lưỡi tiếp tục mυ"ŧ mát lấy tϊиɧ ŧяùиɠ còn sót lại trên côn ŧᏂịŧ.
Mùi vị tanh nồng trong cổ toát ra cậu mới phát hiện bản thân vừa làm cái gì, sắc mặt đỏ như muốn rỉ máu, "Tôi... Tôi phải đi..."
Hoàng Tử Phong nhìn anh chăm chú, đem tϊиɧ ɖϊ©h͙ đọng trên dương cụ toàn bộ bôi lên mặt Lâm Thanh, sau đó từ trong tủ đầu giường lấy ra một vật, nhét vào trong huyệt của anh, "Ngậm nó thật tốt, sáng sớm ngày mai tôi đến kiểm tra."
Lâm Thanh sửng sốt, "Không được..."
"Không được?" Hoàng Tử Phong cười lạnh một tiếng, giơ điện thoại di động hướng anh, "Chú nếu dám rút ra, thì phải nghĩ đến hậu quả tiếp theo."
Chương 4: Cầu con trai của bạn trai liếʍ bướm, lần đầu tiên bị khai bao, liếʍ sữa, bắn vào trong.