Đầu tiên chân thành cảm ơn bạn @langnha123456 đã tìm giúp mình bản QT ^^
Thứ hai là quà tặng sau Tết nha ^^ Tuy nhiên lại vào học rồi nên thời gian không nhiều cho nên edit sẽ rất rất rất là chậm, đừng ai hối thúc tại ăn thịt nhiều quá sẽ ngắn lắm á =)))))) Có hối thì tui cũng không thể điều chỉnh được TKB của trường học đâu ^^
-------------
vào bên trong.
Hạ thể đột nhiên đau đớn, làm cho Lâm Thanh từ trong trí nhớ phục hồi tinh thần lại. Anh mờ mịt quay đầu, chứng kiến Hoàng Kỳ cau mày, "Làm cái gì? Ngay cả ăn cũng không chuyên tâm?"
Lâm Thanh vội vã lắc đầu, nhanh chóng nuốt ngụm cơm trong miệng. Đám lông nơi miệng huyệt vừa mới bị Hoàng Tử Phong ngắt một cái, tiếp tục chuẩn bị chơi đùa vỗ về mặt trên của mép thịt, làm Lâm Thanh cảm thấy vừa đau vừa nhột, bên trong huyệt chảy ra dâʍ ŧᏂủy̠ không ngừng.
Hoàng Kỳ tiếp tục cùng con trai vừa ăn cơm vừa nói chuyện với nhau, Lâm Thanh thật bội phục Hoàng Tử Phong cư nhiên có thể một công làm nhiều việc cùng lúc mà biểu hiện vẫn như không có chuyện gì xảy ra. Tay trái của hắn xoa mép thịt, tựa hồ cảm thấy chưa đủ, ác liệt hướng âm hạch của Lâm Thanh tập kích. Lâm Thanh bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ suýt chút nữa cắn đầu lưỡi, trong cổ họng phát sinh một tiếng than nhẹ, liều mạng đem thanh âm áp chế xuống.
Hoàng Tử Phong thích thú, hai ngón tay thô sáp xoa nắn khiến âm hạch phát da^ʍ, nhận thấy Lâm Thanh hô hấp nặng nề, dường như muốn phóng ra, liền buông tay.
Lâm Thanh từ thiên đường rơi vào địa ngục, chỉ ở một cái chớp mắt, lâng lâng nhìn thoáng qua Hoàng Tử Phong, gần như muốn cầu hắn tiếp tục khiến mình vui vẻ. Hai ngón tay ác liệt kia cũng không rời đi xa mà dọc theo mép thịt trơn nhẵn hướng vào trong nhục đạo tìm kiếm.
Trắng mịn như tơ lụa làm ngón tay trầm mê, qua lại vỗ về chơi đùa mấy lần làm ra một bãi dâʍ ŧᏂủy̠, tiếp tục hướng bên trong thọc vào. Liền mò tới một lớp mỏng cản trở, Hoàng Tử Phong sửng sốt một chút, hướng Lâm Thanh nhìn thoáng qua, tựa hồ cảm thấy có chút không thể tin tưởng.
Lâm Thanh vùi đầu, không dám nhìn lại, hai chân liều mạng muốn kẹp chặt, nhưng đấu không lại sức lực của Hoàng Tử Phong, chỉ đành gắng gượng mở ra hai chân, mặc hắn sờ bướm của mình.
Hoàng Kỳ dẫn đầu cơm nước xong, dùng khăn giấy lau miệng, hướng Lâm Thanh nói rằng, "Lát nữa rót chén trà cho tôi." Nói xong liền rời nhà ăn, đi tới phòng khách mở TV xem tin tức.
Nghe được âm thanh TV, hai người đều thở dài một hơi, Lâm Thanh để đũa xuống, nhỏ giọng mở miệng, "Tử Phong... Buổi tối tiếp tục không tốt sao? Nếu bị ba của cậu phát hiện..."
"Y đã đi ra ngoài, không phát hiện được, lúc nãy y cũng không nhìn về bên này, là lười nhìn chú a!?" Hoàng Tử Phong lưu manh sáp lại gần, hai ngón tay tiếp tục vói vào trong nhục đạo tỉ mỉ sờ lớp màng thật mỏng kia, "Chú nói cho tôi biết, đây là cái gì?"
Lâm Thanh sắc mặt đỏ giống như muốn rỉ máu, cắn chặt môi, không chịu mở miệng. Hoàng Tử Phong cũng không buông tha anh, hai ngón tay kỹ xảo trong nhục đạo đè ép xoa bóp, nhẹ nhàng sờ qua lớp màng, nhãn thần sáng rực, "Là màиɠ ŧяiиɧ của chú, có phải hay không?"
Lâm Thanh toàn thân run một cái, cuối cùng khẽ gật đầu.
Hoàng Tử Phong mừng rỡ trong lòng, nét mặt lại tuyệt không lộ vẻ, "Chú theo ba ở chung sáu năm, vì sao thứ này vẫn còn? Ân?"
"Y không muốn..." Lâm Thanh thanh âm rất nhẹ, trong ánh mắt mang theo điểm ủy khuất lệ quang, "Y ghét bỏ, không muốn đυ.ng."
"Ba của tôi thật đúng là... Cho nên y chỉ đυ. c̠úc̠ Ꮒσα của chú? Khó trách c̠úc̠ Ꮒσα màu sậm như vậy, ngược lại bướm da^ʍ lại hồng hồng tươi ngon. Chỗ này của chú rất ẩm ướt, như con suối chảy nước không ngừng, không giống như chưa từng bị chơi qua, chính chú cũng không dọc thử sao?"
Lâm Thanh hốt hoảng lắc đầu, "Tôi không có..."
Hoàng Tử Phong tiến tới cắn cắn rái tai của anh, trong thanh âm mang theo mùi vị đầu độc, "Vậy chú nói cho tôi biết, vì sao nó như thể biết chảy nước? Xử nữ chân chính cũng không da^ʍ như chú, nhìn xem, chỉ mới dùng ngón tay, nó liền ngậm chặt không chịu buông, so với cái miệng nhỏ nhắn phía trên của chú còn hút chặt hơn."
Lâm Thanh bị nói đến khó chịu, căn bản không dám nhìn hắn, như trước vùi đầu, anh muốn bướm da^ʍ dừng lại động tác mυ"ŧ, nhưng địa phương này vất vả lắm mới có người chịu xâm phạm, làm sao cam lòng nhả ra? Bên tai nghe Hoàng Tử Phong trào phúng, hầu như càng hấp càng vui vẻ, vừa mở vừa khép, muốn đem ngón tay thon dài toàn bộ nuốt vào.
Hoàng Tử Phong thấy anh không trả lời, ngón tay ác ý hướng vách thịt móc một cái, "Ân? Chú trả lời tôi, vì sao nó da^ʍ như vậy?"
Lâm Thanh buông tha mở miệng, "Thời điểm tôi muốn... thì tự mình kẹp chặt chân, Hoàng tiên sinh không thích nó, tôi cũng không nguyện ý đυ.ng nó, nó thật bẩn, không nên tồn tại... Hoàng tiên sinh mang tôi đến bệnh viện, muốn phẫu thuật, nhưng không được, chúng nó là cùng nhau... Hoàng tiên sinh sau khi biết thì càng chê, chưa bao giờ chịu nhìn đến, cũng không chịu chơi..."
Vừa nói vừa chảy nước mắt, khóc ướt hết cả khuôn mặt trắng nõn, lộ ra bộ dạng điềm đạm đáng yêu. Hoàng Tử Phong tâm nhéo một cái, hướng lỗ tai anh thổi một cái, khẽ cười nói, "Ba của tôi không thích không quan hệ, tôi thích, buổi tối qua chỗ tôi, tôi sẽ thỏa mãn nó."
Lâm Thanh kinh ngạc mở to mắt, vẫn như cũ không dám nhìn người bên cạnh, chỉ có thể đem chua xót dằn xuống đáy lòng.
Sau khi ăn cơm xong Lâm Thanh cuối cùng cũng buông bỏ được căng thẳng, anh tiếp tục duy trì nhịp điệu bình thường rửa chén quét tước dọn dẹp một hồi, sau khi làm xong, Hoàng Kỳ cũng đã xem hết tin tức, đi đến cạnh Lâm Thanh thấp giọng nói một câu, "Đi tắm."
Đây là ám hiệu của hai người, Hoàng Kỳ nói vậy có nghĩa là buổi tối muốn làʍ t̠ìиɦ.
Lâm Thanh nghe toàn thân tê dại, bị trêu đùa cả đêm nhưng vẫn chưa phát tiết, trong nháy mắt lại nổi lên phản ứng. Hoàng Tử Phong sớm đã về phòng, Lâm Thanh tắt đèn ở lầu một, sau đó lên lầu hai.
Lâm Thanh cầm áo choàng tắm vào phòng tắm, lo lắng Hoàng Kỳ chờ lâu, anh trực tiếp tắm vòi sen. Đem phía sau c̠úc̠ Ꮒσα liều mạng rửa, cam đoan không có mùi vị khác thường nào, lại dùng nước hoa xịt một chút, mới mặc áo choàng tắm đi ra ngoài.
Hoàng Kỳ nằm ở trên giường cầm một quyển sách đang xem thì chứng kiến Lâm Thanh đi ra, cũng không có biểu tình gì vẫy tay để anh bước tới. Lâm Thanh với y chung sống sáu năm, tự nhiên hiểu được mỗi một cái động tác của y. Anh bò lên giường, cởi lưng áo choàng tắm của Hoàng Kỳ.
Tuy Hoàng Kỳ cũng đã 45 tuổi, nhưng vóc người được bảo dưỡng phi thường tốt, phần bụng vẫn như cũ cơ bụng rắn chắc, đôi chân thoạt nhìn cũng tràn đầy sức mạnh. Hoàng Kỳ cũng không thuộc dạng dâʍ đãиɠ, hạ thân vẫn chưa nổi lên phản ứng, Lâm Thanh liền đυ.ng vào, lè lưỡi, bắt đầu liềm từ dưới gốc dươиɠ ѵậŧ lêи đỉиɦ.
Sáu năm chung sống anh sớm đã luyện được kỹ thuật lấy lòng thật tốt, trước phân bố ra rất nhiều nướt bọt, đem dươиɠ ѵậŧ thấm ướt, kéo xuống bao qυყ đầυ, lại dọc theo trụ thể từ dưới liếʍ lên trên, thỉnh thoảng hút lấy đầu nấm to lớn.
Côn ŧᏂịŧ bắt đầu cương lên, anh khẽ dùng răng cạ nhẹ, đem cây gậy màu tím đen hiện ra rõ ràng.
Chứng kiến vật nam tính của người trong lòng, Lâm Thanh chỉ cảm thấy nước bọt chảy ra càng nhiều, đầu lưỡi đầy đặn dọc theo gân xanh liếʍ mυ"ŧ một hồi, sau đó đem cả căn nuốt vào miệng.
Mùi vị tanh nồng tràn ngập toàn bộ khoang miệng, nước bọt theo gân xanh chảy xuống hai viên cầu đọng lại, bị Lâm Thanh mυ"ŧ trở về.
Thời điểm ngậm dươиɠ ѵậŧ này lại nhịn không so sánh với côn ŧᏂịŧ của Hoàng Tử Phong, tuy cũng rất lớn, nhưng quả thực không lớn bằng Hoàng Tử Phong, cũng không cứng bằng, ngay cả mùi vị cũng khác hẳn. Nghĩ đến buổi chiều vừa ngậm côn ŧᏂịŧ của một người đàn ông khác, thậm chí còn đem tϊиɧ ɖϊ©h͙ nuốt xuống bụng không rơi một giọt, toàn thân liền bốc lên cảm giác nóng rực, sự xấu hổ xông lên đầu, nhưng lại làm cho bên trong đóa thịt hoa kia tiết ra dịch nhờn càng ngày càng nhiều.
Hoàng Kỳ suýt chút nữa bị hấp bắn, y vỗ vỗ mặt Lâm Thanh, ý bảo anh há mồm. Lâm Thanh mặc dù có chút không nỡ, nhưng vẫn ngoan ngoãn buông ra, sau đó đưa lưng về phía Hoàng Kỳ.
Hoàng Kỳ tắt đèn, chỉ để lại một chiếc đèn ngủ, tia sáng mờ ảo chỉ có thể nhìn thấy đường nét của nhau. Lâm Thanh tay run run cởϊ áσ choàng tắm của mình, sau đó đưa tay phải ra sờ dươиɠ ѵậŧ của tình nhân chỉ y cắm vào c̠úc̠ Ꮒσα của mình.
Anh đã làm tốt công tác mở rộng, miệng huyệt vừa mềm vừa trơn, to lớn côn ŧᏂịŧ hướng bên trong chen vào, liền đem thuốc bôi trơn cùng dâʍ ŧᏂủy̠ ép ra ngoài. Lâm Thanh thoải mái chấn động toàn thân, trong cổ họng phát sinh một tiếng nức nở, nhưng anh biết Hoàng Kỳ không thích nghe giọng rên của mình, cho nên nhanh chóng cắn chặt môi, đem rêи ɾỉ nuốt trở về.
Ruột trong đã lâu chưa ăn côn ŧᏂịŧ, thành thịt vui mừng khôn xiết hướng cây thịt đè ép, giống như có vô số cái miệng liều mạng mυ"ŧ. Hoàng Kỳ bị kẹp có chút chịu không nổi, thẹn quá thành giận dùng sức vỗ vỗ cái mông Lâm Thanh, "Thả lỏng."
Lâm Thanh hít sâu một hơi, liều mạng thả lỏng đường ruột, to dài côn ŧᏂịŧ rốt cục thuận lợi chen đến chỗ sâu nhất, Hoàng Kỳ cười lạnh nói, "Chỉ có chỗ này của cậu là còn dùng được, địa phương khác khiến tôi phát ngán."
Lâm Thanh nhắm hai mắt, tận lực quên những lời này. Lời như vậy nhiều lắm, nh luôn cho là mình không hề để ý, nhưng vẫn là rất để trong lòng. Anh biết mình tiện, dù cho Hoàng Kỳ là đang chế nhạo mình, anh vẫn toàn thân cảm thấy sảng khoái, đặc biệt là khi bên trong bị dươиɠ ѵậŧ nhồi đầy, vừa tao vừa ngứa lại thoải mái.
Hoàng Kỳ chơi anh cũng không mang kỹ xảo gì, cơ hồ chỉ là đâm rút vào trong, cho nên điểm nhạy cảm bên trong cũng không đạt tốt kɧoáı ©ảʍ, gần chạm tới lại ngừng, làm cho cậu không ra trên dưới, hận không thể đem Hoàng Kỳ đẩy ngã, chính mình tự cưỡi, khiến bản thân thoải mái hơn.
Nhưng cũng chỉ là suy nghĩ mà thôi, Hoàng Kỳ ở trước mặt anh có tuyệt đối quyền chủ đạo.
Huyệt sau không dễ gì được ngậm một cây thịt lớn liền vui sướиɠ phát sinh 'òm ọp, òm ọp' âm thanh, nhưng bởi vì còn thiếu một chút, cũng không thể đem anh cắm bắn, cho nên dươиɠ ѵậŧ trước mặt của cậu phồng lên có chút đau nhức nhưng vẫn chưa đủ thỏa mãn. Lâm Thanh rất muốn tự tay an ủi một cái, nhưng anh biết rằng mình tuyệt đối không thể làm như vậy, bị Hoàng Kỳ phát hiện chắc chắn sẽ cùng anh chia tay ngay.
Nhưng huyệt da^ʍ quả thực phi thường ngứa, bình thường còn có thể chịu được, ngày hôm nay bị ngón tay của Hoàng Tử Phong vỗ về chơi đùa cho nên có chút chịu không nổi. Thân thể bị làm đến da thịt trắng noãn hiện đầy mồ hôi, sắc mặt đỏ lên, hô hấp dồn dập, trong đầu có chút không thanh tỉnh.
Trong sương mù bên tai tựa hồ vang lên một thanh âm, "Ba của tôi không thích không quan hệ, tôi thích, buổi tối qua chỗ tôi, tôi sẽ thỏa mãn nó."
Lâm Thanh chảy nước mắt, thanh âm kia khơi dậy tính dục của anh, dâʍ ŧᏂủy̠ bên trong l*и nhỏ phun ra ngoài, tựa hồ không cần an ủi, đã nghênh đón cao trào.
Sau huyệt dươиɠ ѵậŧ ȶᏂασ càng lúc càng nhanh, Lâm Thanh biết, vài cái nữa thôi là anh sẽ bị cắm bắn. Anh đang mong đợi sự thỏa mãn khi lêи đỉиɦ, nhưng còn kém một chút xíu nữa, dươиɠ ѵậŧ trong tiểu huyệt lại đình chỉ động tĩnh.
Hoàng Kỳ thở hổn hển, đem côn ŧᏂịŧ đã bắn tinh không lưu luyến chút nào rút ra, xoay người xuống giường, "Tôi đi tắm, cậu thay xong khăn trải giường thì ra nhà vệ sinh bên ngoài tắm đi."
Lâm Thanh xụi lơ ở trên giường, dươиɠ ѵậŧ của anh vẫn còn cứng rắn, thịt hoa cũng không đạt cao trào, chỉ có c̠úc̠ Ꮒσα bị đυ. tạo thành một lỗ tròn bằng ngón tay, bên trong không ngừng chảy ra tϊиɧ ɖϊ©h͙ cùng thuốc bôi trơn. Anh đưa ngón tay vào trong c̠úc̠ Ꮒσα moi ra số tϊиɧ ɖϊ©h͙ kia, sau đó tham lam hé miệng, đem ngón tay ngậm vào.
Thân thể không được thỏa mãn cảm giác chả tốt đẹp gì, anh đã quen, cũng không tự mình an ủi, chỉ mặc tốt áo choàng tắm nhanh chóng thay đổi một tấm sàng đan sạch sẽ, sau đó mới mở ra cửa phòng ngủ, hướng cuối hành lang nhà vệ sinh đi tới.
Toàn thân bị ȶᏂασ có chút như nhũn ra, cước bộ như đi trên mây, anh còn chưa đi đến nhà vệ sinh, đã bị một lực mạnh của cánh tay kéo vào một gian phòng ngủ.