⬅ Trước Tiếp ➡
Môi cô run lên, lại nghiêng mắt nhìn thẳng vào ánh mắt của người nọ, trong ánh mắt anh có ánh sáng.
không, không phải ánh sáng!
Đó là ngọn lửa!
Ngọn lửa nhanh chóng biến mất, bị thay thế bởi mặt của cô.
Cánh tay xiết chặt lại, đem cô ôm vào lòng, Đường Mặc Trầm dứt khoát xoay người, dùng thân thể của chính mình bao bọc lấy người trong lòng, trước khi quả bom rơi xuống đất.
một tiếng nổ ầm vang lên, trước khi lỗ tai của cô rơi vào trạng thái bị ù đi, cô ngẩng mặt lên, chỉ thấy bờ môi của anh đang động đậy, Bùi Vân Khinh nhận ra những từ ngữ mấp máy kia, anh đang nói - -
Theo anh về nhà!
Trong đầu, đột nhiên vang lên câu trả lời khi hắn đang nhậm chức tổng thống với phóng viên: “Sau này khi không còn làm tổng thống nữa, ngài sẽ làm gì?
Tám tuổi học trường Quân Đội cho thiếu niên, hai mươi lăm tuổi vinh hạnh được nhậm chức thượng tướng, ba mươi mốt tuổi được chọn làm tổng thống, hai nhiệm kì liên tiếp là tám năm, nửa cuộc đời đầu tiên của tôi đều phục vụ cho quốc gia. Tôi tự nhận không làm đất nước và người dân thất vọng. Nhưng lại cô phụ mỗi một cô gái. Tôi vẫn luôn cho rằng cô ấy đã chết, mãi đến mấy ngày trước đây, tôi mới biết được cô ấy còn sống. Tôi phải đi tìm cô ấy trở về, xin lỗi cô ấy, cầu xin sự tha thứ của cô ấy, dùng toàn bộ nửa đời sau của tôi, bồi thường cho cô ấy, cưng chiều cô ấy, làm cho cô ấy hạnh phúc!
Máu từ trên cổ của anh đang chảy ra ồ ạt, chảy xuống trên mặt của cô, nóng bỏng.
cô giơ tay lên, đem hết toàn lực giúp người đàn ông đè lại miệng vết thương.
Tôi sẽ khâu vết thương lại cho anh ngay...
Đường Mặc Trầm giơ ngón tay lên, gỡ khẩu trang trên mặt cô xuống, Bùi Vân Khinh muốn ngăn cản thìđã quá muộn.
cô theo bản năng muốn quay mặt đi chỗ khác, tay Đường Mặc Trầm đã đưa đến mơn trớn khuôn mặt đầy vết sẹo của cô.
Thực xin lỗi!
trên bầu trời hiện lên ánh lửa, lại một viên đạn lạc bay về hướng họ, trong giờ phút sinh tử đó, Bùi Vân Khinh mạnh mẽ xoay người, nằm đè lên người vị tổng thống, dùng thân thể của chính mình bảo vệ anh.
Nơi có anh, cũng là nơi có trái tim em
Bùi Vân Khinh​
...
...
Bùi Vân Khinh mở choàng mắt, thấy không phải là không gian chiến tranh với lửa đạn bay đầy trời, mà là ngọn đèn thuỷ tinh lấp lánh trên trần nhà.
Ánh sáng lấp lánh chiếu khắp nơi từ chiếc đèn trần, hoa văn hoa lệ bay nhè nhẹ trong không gian...
⬅ Trước Tiếp ➡