Oanh - -
Lại một đợt pháo kích rơi bên cạnh lều chữa bệnh cho thương binh. Cả một vùng đất, kể cả giường giải phẫu đều chấn động mãnh liệt, ngay cả nữ y tá đang cầm máu bên cạnh cũng run rẩy theo.
Đối diện, người đang đứng ở vị trí chỉ đạo chính là Bùi Vân Khinh lại thản nhiên như không.
Tăng áp suất oxy lên cao nhất đi!
Nữ y tá sắc mặt trắng bệch nhìn chăm chú vào lỗ thủng to đùng trên lều, từ nơi này có thể nhìn thấy vài bóng người đang xông về đây.
Bác sĩ Bùi, có người... Đến kìa!
Bùi Vân Khinh nói to hơn.
Mau tăng áp suất oxy lên cao nhất!
Ở trong mắt cô, chỉ có cuộc giải phẫu và bệnh nhân trước mắt.
Nữ y tá phục hồi tinh thần lại, tay trái run run tăng máy áp suất oxy cao hơn. Chú ý tới đồng nghiệp bên cạnh bị đạn lạc bắn trúng ngã xuống, dùng sức cắn chặt răng mới không bật khóc thành tiếng.
Rẹt rẹt - -
Chiếc lều chữa bệnh bị người từ bên ngoài đẩy mạnh vào, một quân nhân cao lớn trang bị đầy đủ võ trang sải từng bước dài xông tới, tầm mắt đảo qua y tá nhỏ, dừng ở trên mặt Bùi vân thanh.
Cho dù cô chỉ lộ ra một đôi mắt, anh vẫn có thể liếc mắt một cái liền nhận ra đó là người mà mình muốn tìm, trong mắt lóe lên mừng như điên, xông lại, kéo tay phải của cô.
Vân Khinh, theo anh!
Nghe được thanh âm quen thuộc kia, Bùi Vân Khinh vẫn luôn vô cảm ngay lập tức biến sắc lập tức chớp mắt không ngừng, xoay mặt nhìn về hướng người mới tới.
Vóc người cao lớn, trên người là bộ quân phục dã chiến. Dù trên mặt thoa bùn đất ngụy trang nhưng vẫn không che giấu được ngũ quan tinh xảo cùng ánh mắt sáng ngời.
Mặc dù đã mười năm không gặp, cô cũng chỉ cần liếc mắt một cái đã có thể nhận ra anh.
Đường Mặc Trầm!
Trái tim, đột nhiên đập dồn dập không ngừng.
Bất chợt, lại lạnh xuống.
anh nhận lầm người rồi!
Tôi biết là em!
Cánh tay của người đàn ông không hề thả lỏng, ngược lại càng xiết chặt hơn, chặt đến mức làm cô đau nhói.