Ở bệnh viện đa khoa tư nhân Thiên Ngọc có một nhà ăn tập thể dành cho tất cả các cán bộ y bác sĩ của bệnh viện ăn cơm trưa hoặc tối nếu có ca trực. Và buổi trưa hôm nay cũng như rất nhiều buổi trưa khác. Ông Tình và Oanh cũng ăn cơm ở cái nhà ăn này, duy chỉ có điều là 2 người chưa bao giờ từng ngồi chung mâm mà thôi. Ông Tình thì ngồi ăn ở bàn gồm các đồng nghiệp ở Phụ khoa của mình còn bà Oanh thì ngồi cùng bàn với cấp dưới của mình khoa Nam học. Nhưng cái chị đầu bếp hình như hôm nay muốn chơi đểu hai người hay sao ý, chị sắp xếp 2 cái bàn ăn Phụ Khoa và Nam Học ở ngay sát bên nhau mới chết con nhà người ta chứ.
Bà Oanh sẵn vụ bị ông Tình chơi chữ ngày hôm qua, vẫn còn nguyên trong mình lòng hận thù với lão Tình già mắc dịch, bà vừa gắp một ít hành tây sang bát của một cậu chàng thanh niên còn khá trẻ, bà nói khá to cho nửa cái nhà ăn nghe tiếng:
- Ăn hành tây đi cháu, tốt cho sinh lý nam giới lắm đấy. Tuổi cháu thì ăn được nhưng ai mà già già không có chỗ xả ăn vào là dễ làm bừa lắm đấy. Ha ha ha ha.
Ông Tình xuýt chút nữa thì mắc nghẹn khi đang nuốt dở quả trứng chim cút. Còn cả cái nhà ăn thì bắt đầu tủm tỉm cười vì cuộc chiến giữa hai vị bô lão vừa mới được bắt đầu. Họ đang nghển cổ lên chờ xem ông Tình phản pháo ra làm sao.
Đúng như dự đoán, ông Tình không phải dạng vừa khi ngăn một cô nàng y tá trẻ thò đũa vào đĩa đậu xào:
- Cháu không nên ăn nhiều đậu xào, món này cho phụ nữ mãn kinh. Cháu còn trẻ ăn nhiều không tốt. Ai mãn kinh thì ăn nhiều vào một chút.
Ở bàn bên cạnh, bà Oanh vẫn còn đang hả hê vì vừa “chơi” ông Tình một phát, đúng lúc đang đút miếng đậu xào lên mồm thì nghe thấy ông Tình nói vậy, bà dừng lại rồi nhìn sang xung quanh. Hình như cả cái nhà ăn đang nhìn mà như nhìn một vật thể lạ, mà đảo mắt một lượt bà chợt nhận ra là ở cái bệnh viện này, duy nhất một mình bà là đã mãn kinh rồi.
Điên tiết, bà Oanh vứt đánh phựt một cái miếng đậu xuống bát của mình, bà không bóng gió nữa mà ngoảnh mặt hẳn về phía ông Tình vẫn đang thản nhiên ăn như không có chuyện gì:
- Này ông già kia, ông bảo ai mãn kinh đấy hả? Đồ …… đồ ………………….
Bà định nói ông là đồ “da^ʍ dê đê tiện” nhưng nghĩ thế nào lại dừng mồm được, bà chợt nghĩ là nếu mình nói ra điều ấy rất dễ làm những người khác hiểu lầm rằng bà đã bị ông “dê” vài lần, họ lại đòi bằng chứng rồi bắt bà kể ra thì có mà chết vì ngượng.
Ông Tình vẫn bình thản như không, ông không nhìn sang gương mặt đỏ gay của bà Oanh nhưng nói to:
- Đấy các cháu thấy chưa, phụ nữ mãn kinh là rất đanh đá, hay bực bội vì họ vừa trải qua một cú sốc tâm lý khi nghĩ mình không còn là phụ nữ nữa.
Bà Oanh tức lắm nhưng không biết phản pháo như thế nào cả, ông Tình vừa cho bà cùng một lúc song cước vào ngực, ông vừa bảo bà mãn kinh vừa bảo bà đanh đá. Không kịp phản ứng vì đối phương ra đòn quá hiểm, bà dậm chân bành bạch ngay tại bàn ăn vừa chửi:
- “Lão Tình già chết tiệt, lão Tình già chết tiệt”, nói xong bà gần như chạy khỏi bàn ăn vì ánh mắt của các cháu giờ đây đang nhìn vào bà giống như bà là một người từ hành tinh khác xuống.
Ơ nhưng mà chính cái hành động dậm chân như một con vịt vừa dưới đầm nước lên bờ của bà Oanh lại làm cho ông Tình có chút ăn năn hối hận thì phải, ông vừa ăn vừa bặm môi suy tính một điều gì đó rất chi là bí hiểm.
---------
- “Cô Oanh ạ, cô bán bưởi Diễn phải không ạ, cô để cho cháu 3 quả nhé”, một cô bé y tá lại gần bà Oanh hỏi.
Bà Oanh chưa hiểu đầu cua tai nheo gì, bả trả lời thành thật:
- Không, cô có bán bưởi biếc gì đâu.
- “Vậy ạ, lạ nhỉ”, cô y tá trẻ lắc lắc cái đầu mình tỏ vẻ khó hiểu rồi quay đi.
Một lúc sau lại một nam bác sĩ trẻ vừa mới tốt nghiệp mon men lại gần vị bác sĩ già hỏi:
- Cô, để cháu dăm quả.
Bà Oanh bán tín bán nghi:
- Quả gì?
- “Bưởi ạ”, nét mặt ngây thơ như con thỏ của anh bác sĩ trẻ.
Với trí thông minh của mình, bà Oanh bắt đầu cho là có sự bất thường, bà hỏi:
- Này cháu, ai bảo cháu là cô bán bưởi?
- Thì chú Tình ạ, chú ấy bảo cô có bản bưởi Diễn. Chú ấy còn bảo bưởi của cô rất to, rất ngon, rất ngọt, rất mọng nước nữa ạ. Chú ấy còn nhờ tất cả bệnh viện này mua bưởi để ủng hộ cô nữa cơ. Mà cháu bảo cô này, chú Tình trông vậy thôi nhưng tốt lắm cô ạ. Cháu thấy chú ấy rất quan tâm đến cô đấy.
Bà Oanh bặm môi, nghiến răng kèn kẹt hiểu ra nguồn cơn câu chuyện. Là lão Tình già cố tình chơi đểu mình, lại con lấy cái chuyện mình trót khoe vυ" tại cuộc họp ra mà trêu. Bà gầm lên làm chàng trai trẻ sợ mật xanh mật vàng:
- Cút ngay đi, bưởi biếc gì. Lão Tình già chết tiệt kia!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! AAAAAAA.
Rồi cả buổi chiều ngày hôm ấy, bà Oanh hễ khi nào gặp đồng nghiệp thì câu trước câu sau phải đính chính lại cái vụ bán bưởi, bà ngậm trọn cục tức trong người và bắt đầu ủ mưu để trả thù, bà phải tính cả vốn lẫn lời quả này với ông Tình.
-----------
Chuyện Thủy ở công ty thì không được sôi động như chuyện ở công ty của vợ chồng Phong Vân, tuy nhiên cũng có một chút tác động đến đời sống mọi mặt của Thủy. Ở công ty, Thủy làm trưởng phòng hành chính nhân sự, cái phòng lo đủ mọi mặt đời sống của hơn 200 cán bộ công nhân viên. Mà cái phòng rặt toàn con gái mới oái ăm, tại sao lại toàn con gái, cái này liên quan đến cô trưởng phòng của chúng ta. Các chị em ở công ty thường bàn ra tán vào và nghi giờ giới tính của Thủy không bình thường, họ đoán già đoán non là Thủy thuộc thế giới thứ 3, tức là lưỡng tính, vẫn lấy chồng sinh con nhưng lại thích phụ nữ, ghét đàn ông.
Chuyện này không phải tự dưng mà có, có lửa ắt mới có khói, đó là nguyên lý rồi. Cái phòng hành chính nhân sự thì đương nhiên chị em phụ nữ cũng là phù hợp, nhưng cũng có nhiều chuyện rất phù hợp với đàn ông, những việc bưng bê mang vác chẳng hạn. Việc thì cần đến người đến thế nhưng tất cả những nam thanh niên phỏng vấn làm nhân sự phòng này thì bị Thủy loại ngay từ vòng gửi xe. Rồi cũng có cậu vì có quan hệ họ hàng thân thích với lãnh đạo không cần phải tuyển dụng theo lệ thường thì vào phòng chỉ được đâu đó độ dăm ba ngày thì tự nguyện xin chuyển đi bộ phận khác. Hỏi ra mới biết nguyên nhân là bị chị Thủy đì không chịu nổi mà phải chuyển.
Nhưng được cái, phòng Hành chính nhân sự luôn hoàn thành xuất xắc nhiệm vụ của mình, Thủy có chuyên môn tốt, quản lý người chặt và lại còn rất xinh đẹp nữa, các Sếp mặc dù chưa một ai từng sơ múi được điều gì nhưng cũng không nỡ chèn ép một cấp dưới đẹp người lại được việc. Thế nên chức vụ của Thủy ở công ty phải nói là không ai dám động vào, dăm chị em nữ trong phòng chỉ dám nói xấu sau lưng chứ trước mặt có mà đố dám ho he.
Không biết ở đây ai trong chúng ta ở vào hoàn cảnh của cái phòng nhân sự toàn nữ nơi mình làm việc chưa nhỉ? Toàn nữ thì ngoài những lúc làm việc gì ra thì biết làm gì ngoài tám chuyện đây. Mà đã toàn nữ với nhau mà tám chuyện thì ôi thôi, chuyện trên giời, dưới biển, từ đông sang tây, từ âu sang á. Bàn từ chuyện khủng hoảng Syria, khủng hoảng quan hệ Nga - Mĩ, chiến tranh thương mại Mỹ - Trung vòng đến chuyện giá cả rau muống ngoài chợ cóc. Nhưng tái hồi thế nào rồi đích đến cũng là chuyện nói xấu mấy ông chồng ở nhà.
Thủy thì chưa bao giờ tham gia vào bất cứ câu chuyện công sở nào của các cấp dưới cả. Phòng rộng chừng 2 chục mét vuông, tất cả từ trưởng phòng đến nhân viên ngồi cả trong đó, Thủy ngồi ở cái bàn riêng cuối cùng, 4 cô còn lại thì chia nhau một người một khoảng ở cái bàn hình bầu dục ngay trước bàn làm việc của Thủy. Ấy thế nên những chuyện các cô bàn tán Thủy có không muốn nghe nhưng cũng đập vào tai mình, mà cấm thì cũng không có được vì ở công sở mà, hết việc thì người ta nói chuyện với nhau mình cản thì không hợp lý.
Cu Zũng tôi thì chẳng quan tâm cho lắm mấy chuyện chị em đâu, mình là đàn ông con trai mà, ai lại làm thế. Vì vậy đến tên của 4 cô nàng là gì tôi đây còn chẳng thèm để ý nữa, tạm gọi là cô V, cô B, cô M, cô E đi cho nó tiện.
Cô V có cặρ √υ" sừng trâu với cái đầu ti mầu hồng. Nói chung cô A có vυ" đẹp nhất phòng.
Cô B có một cái nốt ruồi son ở bướm, nó mọc ngay trên cái hộŧ ɭε. Tóm lại cô B có cái bướm đẹp nhất phòng.
Cô M có một cặp mông căng nhất, thường mặc quần bó để khéo léo trưng hàng. Vậy nên cô M có mông đẹp nhất phòng.
Cô E nhà ta thường tự hào vì mình chồng con rồi nhưng vẫn giữ được vòng eo rất nhỏ, chỉ chưa đầy 60 cm. Chúng ta tạm gọi là cô E có cái eo đẹp nhất phòng đi.
Nói về 4 thuộc cấp mà không nhắc đến trưởng phòng thì quả là thiếu sót. Thủy, một trong các nhân vật chính trong cậu chuyện Cu Zũng đang kể cho các bạn nghe đây thì là tổng hợp nét đẹp của cả cô Vυ", cô Bướm, cô Mông, cô Eo, ngoài ra Thủy có thêm khuôn mặt đẹp cuốn hút mê hoặc lòng người nữa. Chi tiết về Thủy thế nào tôi sẽ bàn luận với độc giả ở những chương sau, không phải bây giờ.
Thủy đang chăm chú tổng hợp những số liệu về ngày công của nhân viên trong tháng thì ở phía trước mặt, cô V đang xụt xịt khóc lóc:
- Hix hix, tao chẳng biết làm thế nào nữa chúng mày ạ. Bên nào tao cũng không bỏ được, bỏ bên này thì thương bên kia.