⬅ Trước Tiếp ➡
Phong và Vân làm cùng một nơi, đó là một công ty dược phẩm của các ông chủ người Mỹ. Một công ty khá lớn trong ngành dược phẩm, chuyên nhập khẩu các loại thuốc, sau đó phân phối tới các bệnh viện, các nhà thuốc trên toàn quốc.
Lãnh đạo chủ chốt của công ty đương nhiên là người Mỹ rồi, hiện nay Tổng giám đốc của công ty là một người đàn ông tóc trung niên tóc vàng hoe, rất lịch lãm tên là Evant.
Phong con nhà ông Tình của chúng ta nếu xét về người Việt trong công ty thì có vị trí khá cao, Phong là phó tổng giám đốc phụ trách kinh doanh. Nói chung là quyền lực cũng tương đối lớn vì nắm trong tay lĩnh vực mang lại doanh thu cho doanh nghiệp.
Còn Vân con dâu ông Tình thì làm trợ lý cho tổng giám đốc Evant, vị trí này cô làm nhiều năm ở công ty rồi, hết đời tổng giám đốc này đến đời tổng giám đốc nọ.
Thôi ta đi chi tiết công việc của từng người nhé.
Tại phòng làm việc của Phong, nghe thấy tiếng gõ cửa “cộc cộc cộc”, Phong vội vàng tắt tab truyenhdx.com trên cửa sổ internet của máy tính để bàn, chỉnh lại cái cavat cho ngay ngắn, ưỡn ngực lên nói dõng ra phía cửa:
- Mời vào.
Đẩy cửa bước vào là Trưởng phòng kinh doanh dòng kháng sinh, Uyên Nhi. Uyên Nhi mặc một chiếc váy bó ngắn tới nửa đùi, áo bên trong là sơ mi với hàng cúc mầu đỏ kéo hai vạt áo lại với nhau nhưng do có lẽ vυ" Uyên Nhi quá to nên tạo ra lỗ hở giữa các hàng cúc làm lấp ló cái áσ ɭóŧ mầu đỏ. Bên ngoài là cái áo dạng vest nữ có tay lửng. Uyên Nhi đóng cửa lại rồi nhẹ nhàng bấm chốt bên trong. Mái tóc uốn xoăn rất hiện đại nằm vắt vẻo trên vai. Uyên Nhi có khuôn mặt xinh xắn nhưng có nét sắc xảo với hai gò mà cao, mắt lá liễu. Uốn đôi môi được tô son mầu nâu nhạt, Uyên Nhi ưỡn ẹo đi về phía bàn của Phong:
- Anh!
Nhìn thấy Uyên Nhi, Phong chẳng phải tỏ thái độ nghiêm túc làm gì cho nó mệt, ai chứ Uyên Nhi thì ngoài là cấp dưới quyền thì một cô bồ của anh từ cách đây cả năm trời rồi. Là bồ để thêm mắm thêm muối cho cái bữa cơm tìиɧ ɖu͙© vốn đã rất thịnh soạn của Phong, tựa lưng thả lỏng vào chiếc ghế bành, Phong ngoắc ngoắc ngón tay trỏ của mình về phía Uyên Nhi:
- Lại đây cưng!
Chẳng lấy làm lạ, Uyên Nhi vòng ra bên sườn của chiếc bàn làm việc rồi chẳng ngại ngần gì đặt hai cái mông đít to bự của mình xuống lòng Phong, ngằm đúng khoảng bướm mình đặt trên cái ©ôи ŧɧịt̠ trong quần của Phong, cô nũng nịu:
- “Hôm qua vợ cấm vận hay sao mà mới sáng sớm đã cứng thế này rồi”, Uyên Nhi cảm nhận rõ ©ôи ŧɧịt̠ Phong đang cộm lên ma sát vào c̠úc̠ Ꮒσα mình.
Phong chẳng rụt rè gì mà không một tay luồn vào bên trong chiếc áo vest hòng bóρ ѵú, một tay luồn từ đũng váy lên miết vào l*и Uyên Nhi qua cái qυầи ɭóŧ:
- Em không hiểu về Vân rồi, ngày nào mà không lêи đỉиɦ là cô ấy ốm đấy. Hahahaha.
Phong chẳng ngại ngùng gì mà nói thẳng toẹt ra về đời sống vợ chồng của mình với Uyên Nhi. Nói về chuyện Phong cặp bồ với Uyên Nhi, với người khác không biết thế nào chứ riêng với Phong và cả Uyên Nhi nữa là chuyện đơn giản như 1 cộng 1 bằng 2. Đó là một sự trao đổi hợp tác hai bên cùng có lợi.
Cái lợi thứ nhất và quan trọng nhất chính là tìиɧ ɖu͙©, cả 2 đều cần thêm gia vị trong chuyện tìиɧ ɖu͙© của mình và đều thỏa mãn được đối phương. Cái lợi thứ hai chính là trong công việc, Uyên Nhi nhờ cặp bồ với Phong mà có được ưu ái hơn trong công việc vì cô là thuộc cấp của Phong, còn với Phong thì sử dụng Uyên Nhi để kiếm trác những khoản tiền ngoài mà ở vị trí của anh không thể làm được. Còn những chuyện khác cả hai không quan tâm, ai cũng có gia đình của mình, chẳng ai muốn phá của ai làm gì cho nó mệt.
Uyên Nhi bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ cả trên lẫn dưới nhưng vẫn không quên chuyện chính của mình khi gõ cửa phòng làm việc của Phong, cô lấy ở túi trong cái áo vest ra một chiếc phong bì tiền dầy cộp rồi tự động mở ngăn kéo bàn làm việc ra đặt vào đó, sau đó Uyên Nhi ngửa cổ mình ra tựa vào vai Phong:
- Phần của anh tháng này đấy ạ.
Đều như vắt chanh, mỗi tháng Uyên Nhi đều mang một phong bì tiền đặt vào ngăn kéo của Phong, nhiều hay ít cũng tùy vào tháng đó Uyên Nhi kiếm thêm được bao nhiêu. Phong vừa bóρ ѵú vừa sờ l*и vừa nói, ba hành động liên tiếp:
- Làm gì thì làm cũng phải cẩn thận. Anh nghiêm cấm em đưa thuốc giả, thuốc kém chất lượng vào hệ thống phân phối của công ty đấy. Tiền ai chẳng thích nhưng đừng có kiếm tiền bằng mọi giá.
Chuyện làm ăn bên ngoài của Uyên Nhi và Phong đứng về phía công ty thì là không đúng, nhưng đứng về phía kinh doanh mà nói thì cũng không có gì là sai phạm nghiêm trọng cả. Chuyện là công ty thì nhập khẩu các loại thuốc từ nước ngoài về và tổ chức hệ thống kênh phân phối cho các nhà thuốc, bệnh viện ở tất cả các tỉnh. Trong quá trình phân phối thì Uyên Nhi không chỉ phân phối thuốc của công ty mà thường kèm thêm ít hàng trong nước bán kèm lấy tiền thêm. Tất nhiên, Phong đã căn dặn rất kỹ là không được phép làm hàng giả, hàng nhái, hàng kém chất lượng. Và lợi nhuận của việc làm thêm này được Uyên Nhi chia đều cho tất cả mọi người, thành ra tất cả đều vui.
- Vâng em biết rồi, có chuyện đấy mà cứ phải dặn đi dặn lại. Thôi em phải về phòng đây, sắp họp rồi.
Với Phong tiền không phải là quan trọng nhất, lấy một ngón tay vạch đáy qυầи ɭóŧ của Uyên Nhi ra, Phong chọc hẳn vào trong cửa âʍ đa͙σ:
- Ô hay, em nghĩ chỉ đưa tiền cho anh mà đủ à?
- “Thế muốn gì nữa nào”, Uyên Nhi biết thừa việc mình phải làm rồi.
Thời gian không có nhiều để mà con cà con kê, Phong nâng mông của Uyên Nhi lên một tẹo rồi kéo phec mơ tuya chiếc quần tây, lôi ©ôи ŧɧịt̠ gân guốc đang thẳng đẵng ra ngoài, vén hẳn đáy qυầи ɭóŧ của Uyên Nhi lệch lên một bên đít rồi ghì l*и Uyên Nhi xuống đúng cái ©ôи ŧɧịt̠ của mình:
- “Ọt”, phải thế này này!
Và thế là, một cuộc làʍ t̠ìиɦ nhanh chóng như bao nhiêu lần diễn ra ngay tại phòng làm việc của Phong và cô thuộc cấp tên Uyên Nhi.
--------
Giờ là lúc nói đến công việc của Vân, vợ của Phong và con dâu của ông Tình. Vân là trợ lý cho tổng giám đốc Evant, là trợ lý một cách nghiêm túc và thực sự chứ không phải là trợ giúp về mặt sinh lý như nhiều người nghĩ đâu nhá.
Vân ngoại hình thì chuẩn người mẫu rồi không phải bàn, độ da^ʍ thì cũng không cần phải miêu tả nhiều ở đây, từ từ mọi người sẽ biết, như Phong vừa mới nói đấy thôi, ngày nào mà không lêи đỉиɦ là ốm. Nhưng cũng cần phải nói là Vân có chuyên môn rất cao, biết cách ăn nói, ngoại hình thì chuẩn nên rất có uy tín với công ty mẹ ở bên Mĩ, chẳng thế mà hết đời tổng giám đốc này đến đời tổng giám đốc nọ nhưng Vân vẫn vững như bàn thạch ở cái chức trợ lý tổng giám đốc.
Vân đang vừa đặt một loạt các báo cáo của các phòng ban lên bàn của Evant, hai người tất nhiên là trao đổi bằng tiếng Anh rồi nhưng Cu Zũng tôi mạn phép chuyển thể sang tiếng Việt luôn:
- Evant, đây là báo cáo của các bộ phận trong tuần này, mày xem và cho ý kiến.
Evant ngồi còn Vân thì đứng, thế nên đập vào tầm mắt của Evant là cái mu l*и vồng lên vì Vân mặc một chiếc quần vải bó sát đến tận háng, hơi nheo mắt lên một chút thì là đôi vυ" cộm lên trong làn áo sơ mi mỏng manh. Là tây cũng như ta, nhìn thấy cảnh đấy mà không có chút xao xuyến có mà lạ, Evant nhà ta lại là một thanh niên sống xa vợ nữa chứ. Chẳng thế mà ©ôи ŧɧịt̠ Evant lần nào cũng thế, nhìn thấy bộ phận nhạy cảm nào của Vân trong làn áo quần thôi là cứng ngắc à.
Evant chẳng chăm chú lắm vào báo cáo nhưng cũng cầm tờ giấy A4 trên cùng lên rồi ngả người ra phía đằng sau đọc. Động tác này của Evant làm Vân không nhìn thấy mặt nhưng cô lại nhìn thấy trung khu nhậy cảm nhất của hắn đang nổi cộm hẳn lên. Vân không phải là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh này, nhiều lần rồi là khác. Vân tò mò lắm, nhìn bên ngoài thì có thể đoán xét là rất to, không biết nhìn bên trong có to bằng mấy cái ©ôи ŧɧịt̠ tây trên phim sεメ mà cô vẫn hay xem hay không.
Rồi thì nước chảy đá mòn, không biết có phải do Evant cố tình kí©ɧ ŧɧí©ɧ Vân hay không mà hết lần này đến lần khác hắn “khoe hàng” một cách rất tế nhị cho Vân xem như vậy. Và có lẽ lần này là giọt nước nhỏ tràn một ly nước đã đầy ứ rồi. Vân cảm nhận rất rõ cái l*и mình đang co bóp một cách dữ dội, cảm nhận rất rõ qυầи ɭóŧ mình dinh dính áp chặt vào mép thịt bên ngoài l*и. Vân ngoáy ngáy cái mông đít theo phản xạ, cô không nín nhịn nữa mà nói với Evant vẫn đang chăm chú đọc:
- Mày đọc đi, có gì không hiểu thì điện thoại gọi tao sang. Giờ tao về phòng đây.
Evant đặt tờ báo cáo xuống bàn, mắt Evant dán chặt vào mu l*и của Vân:
- Ừ, mày về phòng đi. Có gì không hiểu tao gọi.
Vân quay gót bước ra phía cửa, cái mông căng đét trong chiếc quần vải dài có đi kiểu gì nó cũng lúc la lúc lắc, chỉ béo đôi mắt cú vọ của Evant đang nhìn như muốn khoan một lỗ thủng trên quần của Vân.
Cửa đóng lại, Evant đặt tay mình lên cái ©ôи ŧɧịt̠ qua lớp quần, Evant vừa nhắm mắt tưởng tượng ra cảnh Vân tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ vừa miết miết tay lên ©ôи ŧɧịt̠, hắn buộc miệng nói ra ngoài:
- Vân ơi, mày đẹp thật, ước gì tao được ȶᏂασ vào cái l*и mày, nhưng tao chỉ lo lỗ l*и gái Việt không vừa với ©ôи ŧɧịt̠ tao thôi.
----------
Vân nói với Evant là đi về phòng nhưng cô không làm như vậy, cô đi vào nhà vệ sinh nữ. Chui vào buồng vệ sinh cá nhân, đậy cái nắp bồn cầu xuống rồi Vân tụt cả quần dài lẫn qυầи ɭóŧ đến tận mắt cá chân. Vân dang rộng hai cái đầu gối mình ra hai bên, một bàn tay miết vào cửa l*и mình rồi sọc thẳng 2 ngón vào trong cái l*и đã sũng nước của mình. Vân mắt nghiền mắt tưởng tượng ra cái ©ôи ŧɧịt̠ của Evant, cô buộc miệng nói nhỏ chỉ để mình nghe tiếng:
- Evant, ©ôи ŧɧịt̠ mày có dài không? có to không? mày ȶᏂασ có khỏe giống bọn tây không? Ôi giá như tao được 1 lần ăn cái ©ôи ŧɧịt̠ to như trên phim nhỉ? Ôi, biết đến bao giờ nhỉ. Aaaa, sướиɠ l*и thế. Mới nghĩ thế mà đã sướиɠ thế này rồi, ȶᏂασ thật không biết như thế nào nữa.
Đây là lần đầu tiên Vân mạnh dạn chui vào phòng vệ sinh mà thủ da^ʍ với suy nghĩ hết sức dâʍ ɖu͙© về thằng tổng giám đốc của mình.
-----------
⬅ Trước Tiếp ➡