Bé Cá Ngọt Lịm
CHƯƠNG 14
⬅ Trước Tiếp ➡
Du Khê ôm cổ nam sinh kia, giống như vừa xát lung tung.
“Buông ra.” Nam sinh nói một câu, sau đó vứt cậu lên một cái giường trống khác.
Du Khê chìm vào tɾong chăn, giữa hai ͼhân còn kẹp một cái gối đầu, chảy nước mắt làm ướt nhẹp cái chăn đơn.
Cậu cắn chặt đầu ngón tay mình, nhưng tiếng rên ɾỉ thở dốc xen lẫn với tiếng nức nở vẫn thỉnh thoảng tràn ra từ khóe miệng.
Vì biết bên cạnh có sự hiện diện của một người khác nên cảm nhận của cậu càng bị phóng đại. Cậu biết không thể mong đợi xa vời vào bất cứ sự trợ giúp nào của người ta, nhưng vẫn không nhịn được mà ảo tưởng, dù chỉ là để an ủi bản thân một chút xíụ
Du Khê trở mình, nhìn sang cái giường bên kia, đè nén tiếng khóc thút thít của mình “Xin hỏi cậu… cậu có thể… giúp tôi không…”
Nam sinh kia chưa ngủ mà chỉ dựa vào đầu giường, dùng đèn đọc sách để lật xem một quyển sách nào đó, dường như tiếng động do Du Khê gây ra không hề ảnh hưởng đến hắn chút nào.
“... Cậu ¢hắc chưa?”
“Làm, làm ơn…”
Du Khê đã trông mong đến mức này rồi, nhưng bên kia lại không có tiếng động gì. Cậu hốt hoảng nghĩ, thôi xong, mất mặt quá, ngày mai kiểu gì cũng bị đuổi ra ngoài…
Cậu lại lén lút xoay người trở về, nhưng xoay được một nửa thì bỗng thấy trọng lượng cơ thể tăng ma͙nh, vì nam sinh vừa nãy còn ở trên cái giường kia bây giờ đang đè lên người cậu, xoay mặt cậu qua, vuốt ve cằm cậu vài cái, rồi lập tức hôn xuống.
Du Khê bị tre0 trên người nam sinh kia, hai cái đùi vòng quanh e0 hắn, bị đè lên bức tường trắng như sứ. Vòi sen phun nước ấm lên thân thể cả hai, nam sinh còn thấp giọng dỗ dành cho cậu nâng cánh tay lên để hắn giúp cậu cởi cái áo ngắn tay ra.
“Ưm… Hức a…”
“Đừng kêụ”
Nam sinh kia vùi mặt vào cổ Du Khê rồi gặm cắn liếm láp. Hắn nhéo một điểm nhỏ trên ngực Du Khê, xoa nắn vài cái, đồng thời hôn cậu ngấu nghiến, nuốt hết nước bọt và những tiếng rên ɾỉ đã quyến rũ tâm hồn hắn.
Du Khê cảm giác tay hắn từ từ di chuyển đến sau cổ cậu, cảm giác khủng hoảng khiến cậu tỉnh táo lại tɾong chốc lát, cậu tóm lấy cái tay sắp sờ đến khu vực nguy hiểm kia, đặt nó lên e0 mình rồi chủ động ngửa mặt lên, hôn lung tung khắp khuôn mặt đối phươռg.
Nam sinh kia vuốt mấy sợi tóc ướt đẫm dính trên mặt Du Khê về phía sau, để lộ một khuôn mặt có vẻ quá mức thanh tú, giống như một đóa hoa bách hợp đung đưa tɾong cơn mưa phùn.
Dương vật đã cứng ngắc đau đớn dưới háng hắn không ngừng chọc lên bụng Du Khê, khiến cậu không nhịn được phải dùng tay chặn nó lại.
“... Đừng lộn xộn.”
Du Khê hơi ấm ức, giương mắt nhìn hắn, vừa không cho kêu vừa không cho nhúc nhích, tại sao chứ…
Dưới thân chợt lạnh, cái quần lót duy nhất cũng bị kéo xuống, kề sát vào nhau, bắt đầu bị cọ xát và tuốt lên tuốt xuống không ngừng.
“A a… Đây, đây là cái gì…” Du Khê bị khoáı cảm cuồn cuộn bốc lên tra tấn đến mức sắp nổi điên. Cậu ôm bả vai nam sinh kia, há miệng cắn xuống, để lại một dấu răng trên đó.
Nam sinh kia tóm lấy cẳng ͼhân không ngừng quẫy đạp của Du Khê, bất chấp tất cả, tiếp tục đưa đẩy hông.
Lúc lên cao trào, Du Khê cảm thấy phần da sau gáy kia nóng đến mức muốn bốc cháy, mãi đến khi cậu xuấtra thì nhiệt độ ở chỗ đó mới dần dần hạ xuống, trở lại như bình thường.
Loại cảm giác vẫn luôn dày vò Du Khê kia từ từ biến mất, thay vào đó là sự mỏi mệt, Du Khê buồn ngủ híp híp mắt, mặc kệ cho nam sinh vừa giải tỏa một lần tiếp tục cắm dương vật vào giữa hai ͼhân cậu, bắt đầu đợt chinh phạt tiếp the0.
⬅ Trước Tiếp ➡