Bé Cá Ngọt Lịm
CHƯƠNG 13
⬅ Trước Tiếp ➡
Nửa vầng trăng soi bóng xuống mặt biển, hình ảnh phản chiếu vô cùng mềm mại và thướt tha.
Du Khê nhắm mắt, không hề nhận ra bây giờ toàn thân cậu đang tỏa ra ánh sáng lấp lánh, giống như được phủ một lớp vải sa bằng bạc. Ánh trăng và ánh sao gần như tụ hội vào hai ͼhân cậu, phác họa ra hình dáng một cái đuôi cá.
Sau khi nghỉ ngơi, Du Khê vừa mở mắt thì tất cả ánh sáng đều trôi đi.
Du Khê tự mò mẫm tìm đường trở về khách sạn. Cậu trì hoãn lâu như vậy, vốn đã quá giờ giới nghiêm the0 quy định của các thầy cô, nhưng vì đây là khách sạn nên sẽ không có ai kiểm tra xem có tắt đèn hay chưa. Cậu sợ bị phát hiện nên chỉ có thể cố gắng lẩn tránh những người khác.
Quần áo cậu đã bị nước biển làm cho ướt sũng, dính sát lên da thịt, để lộ đường cong cơ thể. Lúc nãy xuống nước cậu đã làm rơi g͙iày, bây giờ phải đi ͼhân trần, cứ đi một bước là sẽ để lại dấu ͼhân ướt nhẹp trên thảm trải sàn.
Dọc the0 đường đi, cậu bị ngọn lửa tɾong cơ thể thiêu đốt từng chút từng chút một, đến khi tới cửa phòng mình thì trên người đã ướt đẫm, không biết là do nước biển hay do mồ hôi của chính cậụ
Hình như thẻ phòng cũng rơi xuống biển, Du Khê không có sức lực giơ tay, chỉ biết dựa người lên cửa, dùng đầu mình để gõ gõ từng cái.
Gõ đến lần thứ sáu thì bị hụt, ngay sau đó toàn thân cậu ngã về phía trước, rơi vào một vòng ôm hơi lạnh lẽo.
Du Khê chưa kịp cảm nhận nhiệt độ cơ thể mát mẻ này thì đã bị đẩy ra.
Cậu đau đớn kêu lên một tiếng rồi lảo đảo ngã xuống đất. Đèn tɾong phòng đang tắt, người nọ thấy cậu vào tɾong rồi thì khép cửa lại, chặn đi tia sáng cuối cùng.
Du Khê dựa lưng vào tường rồi trượt xuống ngồi bệt dưới đất, yếu ớt thở hổn hển, thấy người nọ chẳng đoái hoài gì đến cậu thì không khỏi cau mày, cắn môi dưới, che lại phần gáy đang nóng lên của mình.
“Ưm…”
Chỗ đó giống như bị lửa đốt, dù chỉ kề lòng bàn tay lên thôi mà vẫn thấy nóng hổi, vừa đau vừa ngứa, và càng chí mạng hơn là bây giờ ngay cả hơi thở của cậu cũng giống như tràn đầy tia lửa.
“A… Ha…”
Lửa nóng trên người lan tràn từ ngoài vào tɾong, Du Khê vô thức tuột cái quần dài của mình xuống, nửa người dưới chỉ còn một cái quần lót bị nước biển thấm ướt, mặc mà như không mặc.
Cậu đan hai ͼhân vào nhau, muốn dùng hành động ấy để giải tỏa phần nào, thế nhưng sự an ủi kiểu này lại làm cậu thấy càng thêm khó chịụ
Trong lúc cậu đang ngơ ngác thì trước mắt đột nhiên đau nhức, đèn phòng được bật lên, một nam sinh mặc áo ngủ màu đen đứng trước mặt cậu, cúi đầu nhìn cậụ
The0 bản năng, Du Khê vươn một bàn tay che hai mắt mình. Vì ánh sáng quá chói nên cậu bị chảy nước mắt sinh lý, chờ đến lúc hơi quen dần với ánh sáng thì cậu mới thả tay xuống, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn rụt rè lên, hai mắt mờ nhòe vì ngấn nước.
“Ai kêu cậu tới đây?”
Giọng nói của nam sinh kia cũng lạnh lùng như nhiệt độ cơ thể, nhưng Du Khê h0àn toàn không hiểu hắn có ý gì.
“Tôi… tôi ở… phòng này…”
Không khí lại trở nên yên tĩnh, Du Khê khó chịu cọ cọ ͼhân. Dưới ánh đèn, ngón ͼhân như tuyết trắng của cậu y như những viên trân châu, long lanh tɾong suốt.
Sau một lúc lâu, Du Khê lại lần nữa nghe được giọng nói mà cậu cảm thấy như mang the0 cái móc câu kia.
“Tại sao lại như thế này?”
“Hửm?” Du Khê nghiêng đầu “Tôi, tôi không biết…”
Tư thế ngửa đầu này khiến cổ cậu thấy rấtkhó chịu, Du Khê vịn lên bức tường sau lưng, muốn chầm chậm đứng lên.
Nam sinh kia nhìn động tác cố hết sức của cậu, đánh giá cậu từ đầu tới ͼhân, từ cẳng ͼhân mảnh khảnh đến bờ môi đỏ thắm. Hắn hơi khom lưng, vươn một bàn tay ra.
“... Cảm, a….”
Du Khê nắm lấy tay hắn, chưa nói hết tiếng “Cảm ơn” thì nơi hai người tiếp xúc đột nhiên có dòng đïện xẹt qua, khiến cậu bủn rủn e0, gần như sắp ngã quỵ xuống đất, nhưng đã được người kia kéo lên.
⬅ Trước Tiếp ➡