⬅ Trước Tiếp ➡
Diệp Mạn Mạn nghe ra sự châm chọc trong câu hát của Lâm Doanh Doanh thì muốn chối, vừa vặn một hớp nước đường chui vào trong cổ họng làm cô ta bị sặc tiếp, ho khan muốn kinh thiên động địa.
Diệp Chi Đình "Làm sao rồi?"
Lâm Doanh Doanh bĩu môi, "Tôi bỏ độc đó Anh cho rằng ai cũng có thể uống được nước của tôi à, cũng không đi tiểu soi bản mặt của mình xem, hứ "
"Lâm Doanh Doanh " Diệp Chi Đình bị cô chọc giận đến mặt đỏ rần, anh ta nếm thử một miếng nước, nước này ngọt lịm
Trong nước đó được Lâm Doanh Doanh bỏ một viên đường dĩ nhiên là ngọt lịm rồi, rất vừa vặn với khẩu vị của Lâm Doanh Doanh. Từ nhỏ cô đã phát hiện ăn ngọt có thể hóa giải cảm xúc nóng nảy của cô, không để cho cô đến nỗi đối với ai cũng nổi giận.
Lần này nhập đội xuống thôn quê, cậu nhỏ của cô cho cô tới hai mươi mấy cân đường chất ở trong túi da đó
Mặt của Diệp Chi Đình tối sầm lại, "Cô không phải cố ý?" Anh ta biết Lâm Doanh Doanh thích ăn ngọt, nhưng cô cất đường ăn là được rồi, bỏ ở trong nước chính là cố ý. Mang nước không phải là vì giải khát sao, ngọt ngấy như vậy làm sao uống?
Lâm Doanh Doanh khinh miệt liếc mắt, ngón tay nhỏ nhắn chỉ chỉ một góc ruộng lúa mạch, "Này, lu nước bên kia có nước, là anh một hai cho cô ta uống nước đường của tôi, rõ ràng là anh ngu xuẩn mới đúng "
Diệp Chi Đình "Cô nannan càng ngày càng bất chấp lý lẽ "
Diệp Mạn Mạn vội vàng khuyên can "Các người đừng, đừng ồn ào, Doanh Doanh không phải cố ý. Từ nhỏ cô ấy không chịu khổ, không uống được nước sôi để nguội, uống nước đường đã thành thói quen."
Cô lại xoay người khuyên Lâm Doanh Doanh, "Chị Doanh Doanh, chị đừng chê chúng em dài dòng, làm việc phải uống nước sôi để nguội, không thể. . ."
Lâm Doanh Doanh cười nhạt, "Xuất mồ hôi thoát nước càng phải bổ sung nước muối và nước đường, tôi đây thấy vô cùng thích hợp, hừ, làm ơn mắc oán " Cẩu nam nữ
Vành mắt của Diệp Mạn Mạn lập tức đỏ lên, Diệp Chi Đình "Lâm Doanh Doanh "
Lâm Doanh Doanh hì hì cười một tiếng, "Tôi bắt nạt cô ta đó thì làm sao? Một người họ hàng tám gậy đánh cũng không tới, cả ngày đi nhà ta mượn danh nghĩa họ hàng, không biết xấu hổ "
Diệp Mạn Mạn nước mắt cuồn cuộn, "Không, chúng em không. . ."
Nhìn dáng vẻ bị bắt nạt kia của cô ta, trong lòng Lâm Doanh Doanh thoải mái hơn nhiềụ Còn Diệp Chi Đình, ái chà, cô tìm anh ta chính là vì để anh ta giúp cô làm việc, không làm thì ai đâu mà quan tâm tới anh ta Trúc mã ny lon, không lạ gì ha.
Diệp Chi Đình liếc cô một cái không nói gì, chỉ an ủi Diệp Mạn Mạn.
Lại không chửi cô? Lâm Doanh Doanh cảm giác có chút kỳ quái, không giống tác phong của anh ta.
Cô quá mệt mỏi, lười tức giận, ngồi cảm thấy choáng váng đầu, chân tê dại liền cầm khăn trải xuống muốn ngồi dưới đất. Cô thật sự sắp không kiên trì nổi, xem ra phải giả bệnh xin nghỉ mấy ngày mới được.
Ai, cô ta đã từng cầu xin ông trời vô số lần, nếu ai có thể trị bệnh cho cô, cô nguyện ý lấy thân báo đáp
Đáng tiếc, ông trời không nghe được.
Cô tháo nón xuống quạt hai cái lại vội vàng đeo lên, "Toi phải đi hỏi đội trưởng một chút có thể dùng tiền mướn lao động hay không. Tôi thật sự không chịu nổi rồi. Tôi sắp chết rồi." Người cô lung lay, nhìn như muốn đột nhiên ngã quỵ.
Diệp Chi Đình vội vàng đỡ cô một cái, đợi nhìn thấy vẻ giảo hoạt trên mặt cô thì lại giận không chỗ phát tiết, lập tức buông tay ra, "Cô dẹp ý nghĩ này đi. Cầm tiền thuê lao động? Cô đây là điệu bộ của giai cấp tư sản, là phải bị phê bình đó "
Lâm Doanh Doanh lập tức trợn tròn cặp mắt đào hoa của mình, nhìn anh ta tức giận nói "Các người, các người đấu tranh à Anh không phải là đả kích trả thù sao "
⬅ Trước Tiếp ➡