⬅ Trước Tiếp ➡
Nghê Túy nhận lấy, mím mím môi rồi vo tròn giấy thành một quả bóng, ném vào thùng rác, tiếp tục tung xúc xắc, lại là số 8, ly rỗng.
Đến Kỳ Ngôn thì còn tận tám ly đầy rượu, anh phải uống hai ly mới qua.
Điện thoại trên bàn của Nghê Túy nhấp nháy hai lần. Cố Nhất liếc mắt nhìn cô ra hiệu, cô cầm lấy điện thoại mở khóa, Cố Nhất gửi đến hai tin nhắn:
[ Dư Ngải đó. ]
[ Cậu chú ý chút đi được không?" ]
Nghê Túy liếc nhìn cô gái tên Dư Ngải, suy nghĩ vài giây lục lại kí ức nhưng vô ích, cô hoàn toàn không nhớ ra là ai. Cô dùng một tay gõ chữ: [ Chuyện gì?
Cố Nhất trả lời ngay: [ Trì Diễu là người yêu cũ của cô ta.
Trì Diễu theo đuổi Nghê Túy khá là có cảm giác nghi thức, thường xuyên đến ngồi trong lớp của cô. Động tĩnh cũng khá lớn, toàn bộ nhóm du học sinh đều biết, lúc ấy Kỳ Ngôn và Tề Dương cũng xem như là người ngoài cuộc.
Nghê Túy à lên một tiếng, lại nhìn Dư Ngải, bắt gặp ánh mắt của cô thì Dư Ngải nhìn cô cười "lịch sự".
Nghê Túy buông tay Kỳ Ngôn ra, nhếch khóe miệng: "Hiểu lầm rồi."
Kỳ Ngôn không hiểu ý tứ của câu nói này, nhìn cô một cái.
Cô không giải thích.
Lại hết một vòng, nhân viên phục vụ mở chai whisky thứ ba, Dư Ngải lại một lần nữa rót đầy hết các ly.
Chu Gia Minh đưa tay sờ sờ sống mũi, ra mặt giảng hòa: "Uống thế này nhanh quá, hay là đổi trò khác?"
Dư Ngải chơi như thế, quay một vòng dường như tất cả mọi người đều uống ly đầy, rượu whisky nguyên chất. Kết thúc hai ván mấy cô gái rõ ràng là đã hơi say rồi, đều biểu thị đồng ý.
Dư Ngải đứng than vãn: "Rượu cũng đã rót xong rồi."
Nghe câu này, Cố Nhất cau mày, trên mặt đã tràn đầy khó chịu.
Nghê Túy cũng không muốn người khác bị liên lụy, vuốt vuốt tóc nhìn Dư Ngải: "Muốn uống thế nào? Tôi uống cùng cô."
Dư Ngải cười một cái, hất cằm về phía bàn rượu: "Được, mỗi người một nửa."
Cũng chính là 10 ly đầy rượu mà cô ta vừa rót kia, mỗi người năm ly.
Nghê Túy cười cười, đưa tay ra hiệu OK, lại bổ sung thêm: "Ai uống chậm thì thêm một ly."
Dư Ngải sảng khoái đồng ý: "OK luôn."
Tô Tử Hàm nói: "Đừng chứ, chơi gì ác thế."
Nghê Túy và Dư Ngải đều không trả lời, mỗi người lấy năm ly rượu đặt trước mặt mình. Hai người bắt đầu cầm lấy ly đầu tiên, nhìn nhau một cái rồi ngửa cổ uống cạn.
Nghê Túy cũng không nhìn cô ta, uống xong ly đầu tiên thì đặt ly rỗng lên trên bàn rồi tiếp tục uống ly thứ hai.
Tiếng nhạc điện tử đinh tai nhức óc, các gian ghế khác ở vị trí trong trung tâm la hét không ngừng, bàn này lại yên tĩnh đến lạ thường, không ai nói chuyện. Toàn bộ đều đứng hết cả lên nhìn hai người bọn cô, nghe tiếng ly của hai người cùng lúc chạm vào bàn thủy tinh leng keng.
Nghê Túy uống đến ly thứ năm, môi đỏ chạm nhẹ thành ly, tự mình hít sâu một hơi rồi ngửa cổ uống cạn, trực tiếp vứt chiếc ly rỗng lên trên mặt bàn. Lúc này cô mới ngước mắt nhìn Dư Ngải phía đối diện.
Cô ta vẫn đang uống ly cuối cùng trong tư thế ngửa cổ. Cô ta nhìn qua một cái, biết bản thân thua rồi thì bỏ ly xuống hít sâu một hơi, không hề tức giận, lại ngửa cổ uống nốt nửa ly rượu còn lại.

⬅ Trước Tiếp ➡