Bé cưng đã có kinh nguyệt.
Mặc dù đã chuẩn Tranh vẫn có chút thất vọng.
Bởi vì nguyên nhân cơ thể đặc thù, số lần và thời gian rụng trứng hàng năm của Lan Y cũng không cố định, hơn nữa lo lắng đến hắn hưởng của thuốc mê đối với cơ thể con trai cho nên mỗi tháng Lan Tranh chỉ rót tinh cho con trai hai ba lần, cho nên tϊиɧ ŧяùиɠ lưu lại trong cơ thể con trai không chạm vào trứng vừa vặn vừa vặn bị thải ra cũng là chuyện bình thường.
Chỉ là Lan Tranh cũng sẽ không dễ dàng buông tha như vậy, nếu không mang thai, vậy thì tiếp tục cố gắng.
Nội tiết tố thay đổi khiến tâm tình Lan Y trong thời kỳ kinh nguyệt rất chán nản, Lan Tranh dứt khoát xin nghỉ học cho cậu, trực tiếp đưa con trai đến công ty, chỉ khi có ba ở bên cạnh, Lan Y mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Trong phòng nghỉ ngơi tại văn phòng của Lan Tranh, bất cứ lúc nào cũng có thể chuẩn bị đủ loại đồ ăn vặt và đồ chơi mà bé cưng thích. Hôm nay vì đến kỳ kinh nguyệt, Lan Y chơi không vui vẻ, chỉ muốn nằm trong lòng ba, dựa vào ba.
Đã cho Lan Y uống thuốc giảm đau trước, Lan Tranh biết con trai sẽ không đau lắm, chỉ là trong lòng không thoải mái, hắn cũng không quan trọng việc quy củ, trực tiếp ôm lấy con trai ngồi làm việc trước bàn làm việc rộng rãi.
Chiều cao một mét bảy mươi lăm khiến Lan Y không hề thua kém các bạn cùng trang lứa, nhưng ba của cậu cao hơn cậu khoảng mười cen-ti-mét, hơn nữa quanh răm rèn luyện nên dáng người cường tráng, vai rộng eo hẹp, cho dù ôm đứa con trai lớn như ôm một đứa bé nhưng vẫn trông rất bình thường. Huống chi Lan Y mắt to miệng nhỏ, tóc xoăn xoăn,quả thật mang theo dáng vẻ của một đứa bé.
Đối với viên ngọc quý duy nhất trong lòng bàn tay của sếp lớn nhà mình, nhân viên bên cạnh đã hiểu rõ từ lâu, lúc bước vào văn phòng báo cáo công tác nhìn thấy cảnh tượng đó cũng có thể nhìn không chớp mắt.
Lan Y đã quen làm bạn với ba khi hắn làm việc, thấy người vào cũng không có bất kỳ phản ứng gì, vẫn ngồi trên đùi ba, ôm eo ba, vùi mặt vào l*иg ngực rộng lớn của ba, ngửi thấy hương gỗ nhàn nhạt rồi buồn ngủ.
Cho đến khi nghe chị trợ lý đề cập đến lời mời riêng của một người phụ nữ với ba mình, Lan Y chợt mở mắt ra, tinh thần tỉnh táo lại. Cậu không nổi giận ngay lập tức, chỉ sử dụng ngón tay của mình vẽ một vòng trên l*иg ngực của ba mình. Đợi đến khi trợ lý đi ra ngoài, Lan Y mới mở miệng hỏi: "Ba ơi, cô Lý đó là ai vậy?”
Lan Tranh ra vẻ đứng đắn: "Một đối tác của ba.”
Không tình nguyện "Ồ" một tiếng, bé cưng không cam lòng, vẫn nhịn không được truy hỏi: "Đối tác làm việc muốn hẹn ăn cơm ở nhà hàng Pháp lãng mạn đó sao?”
Lan Tranh đẩy phương án đang xem về phía trước, cúi đầu nhìn con trai, cố nén ý cười nói: "Cô Lý giúp ba rất nhiều việc, đương nhiên ba phải cảm ơn cô ấy thật tốt, bé cưng đừng ghen tuông lung tung.”
Lan Y ngượng ngùng nhìn ba, vùi mặt vào lòng ba, nhỏ giọng thủ thỉ: "Con nào có ghen tuông lung tung?”
"Không ghen là được rồi", Lan Tranh giả vờ tiếp tục xem phương án, nói như không có chuyện gì xảy ra: "Vừa vặn cũng có thể mượn cơ hội này để tìm hiểu với cô Lý, làm sâu sắc thêm mối quan hệ của hai người.”
Lan Y ngẩng đầu lên, ngồi thẳng người dậy, khẩn trương hỏi ba: "Tại sao phải tìm hiểu nhau làm sâu sắc thêm mối quan hệ chứ? Ba định hẹn hò với cô ta sao?”
"Cái gì mà cô ta, không lớn không nhỏ.” Lan Tranh giả vờ trách cứ, "Sau này gặp mặt, phải gọi người ta là dì Lý, biểu hiện lễ phép một chút. Tuổi của ba cũng không còn trẻ, luôn phải cân nhắc đến việc kết hôn sinh con, bằng không sau này ba già thì làm sao bây giờ?”
"Con nuôi ba! Con sẽ học tập chăm chỉ và chăm sóc ba của con.” Lan Y vội vàng nói.
"Đương nhiên ba tin tưởng bé cưng." Lan Tranh một tay ôm chặt con trai, một tay trấn an vuốt ve khuôn mặt non nớt của con trai, "Nhưng dù sao con cũng là đứa trẻ được ba nhận nuôi, nếu như bây giờ không kết hôn, ba già không phải người ta sẽ không cần ba nữa sao? Con nhẫn tâm để cho ba đoạn tử tuyệt tôn sao bé cưng?”
"Con..." Bé cưng thoáng cái nghẹn lại, bị ba chính miệng nói ra sự thật, tàn nhẫn nhắc nhở Lan Y, một khi ba kết hôn sinh con, cậu liền trở thanh người ngoài, không còn là người nhà họ Lan nữa, đôi mắt to trong veo nháy mắt sũng nước mắt.
Nhìn thấy bé cưng bị mình dọa khóc, trong lòng Lan Tranh âm thầm đắc ý, hắn cúi đầu ôn nhu hôn lên mí mắt mỏng manh của bé cưng, hôn hết nước mắt mặn mà của bé cưng, sau đó đưa ra một giải pháp khác: "Đương nhiên, ba cũng có thể không kết hôn với người khác, nhưng ba phải có con thừa hưởng gia nghiệp lớn như vậy mà đúng không? Dù sao bé cưng cũng tử ©υиɠ, có thể rụng trứng, bé cưng sinh con cho ba được không? Có con, cả đời này chúng ta sẽ không rời xa nhau nữa.”